Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tỷ tỷ là hồ ly tinh lẳng lơ nhất trong mười dặm tám thôn, còn ta là con hồ ly bám chị đến mức gà chán chó gh/ét.
Trong tộc phái tỷ tỷ đi quyến rũ Phật tử thanh cao động phàm tâm, lại sai ta đi dẫn dụ gã thư sinh bụng dạ khó lường rơi vào lưới tình.
Kết cục, một kẻ bị trấn áp dưới bát vàng, một kẻ bị vặt trụi lông đem làm chó mà chơi đùa.
Lão Hồ Tiên tức đến mức đêm hôm phải bấm huyệt nhân trung.
"Hồ ly phế vật! Cả hai đều là hồ ly phế vật!"
"Một đứa suýt bị siêu độ, một đứa suýt nữa thành chó thật!"
"Đổi! Lập tức đổi ngay!"
01
Ta và tỷ tỷ đứng dàn hàng ngang trước cửa Tàng Kinh Các của Hồ tộc, trông chẳng khác nào hai con hồ ly ăn mày.
Tỷ tỷ Nguyệt Vu là mỹ nhân đệ nhất Hồ tộc, lẳng lơ tận xươ/ng tủy, nét quyến rũ tựa như trời sinh.
Giờ phút này, búi tóc nàng rối bời, vạt váy rá/ch nát, trên mặt còn dính một mảng bùn đất.
Ta còn thảm hơn nàng--toàn thân chỗ thì trụi lông, chỗ thì lở loét, tựa như bị chó hoang gặm nhấm vậy.
Gió thu thổi qua, vài sợi lông cuối cùng còn sót lại trên người ta lại rụng thêm mấy sợi, lững lờ rơi xuống phiến đ/á xanh.
Lão Hồ Tiên trong Tàng Kinh Các chống gậy Bàn Long bước ra, nhìn thấy hai ta, chiếc gậy suýt chút nữa là cầm không vững.
"Sai các ngươi xuống núi giúp Tiên quân độ kiếp, kết quả chỉ có vậy thôi sao?"
Tỷ tỷ gỡ miếng bùn trên mặt xuống: "Hồ lão, vị Phật tử đó khó đối phó quá."
"Chín kiếp tu hành, kim thân bất hoại, ta đến góc áo của người còn chẳng chạm được."
Lão Hồ Tiên hít sâu một hơi, râu mép vểnh lên tận trời.
"Còn gã thư sinh kia thì sao?"
Ta bật khóc: "Người vặt lông ta! Còn lấy xích chó dắt ta đi, quay ba vòng trong sân!"
Lão Hồ Tiên nhắm mắt lại, lẩm nhẩm niệm Thanh Tâm Chú một hồi lâu.
Niệm xong mới mở mắt: "Vào trong quét dọn, ba tháng không được bước chân ra ngoài."
Cánh cửa Tàng Kinh Các đóng sầm lại sau lưng, một tiếng "rầm" nặng nề vang lên.
Ta và tỷ tỷ đứng trong cửa, gió từ khe cửa lùa vào, lạnh buốt.
Tỷ tỷ ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối: "Nguyệt Lăng, có phải chúng ta vô dụng lắm không?"
Ta khép ch/ặt cái đuôi trụi lủi: "Cũng vô dụng thật."
02
Chuyện phải kể từ ba tháng trước.
Lão Hồ Tiên triệu tập tất cả hồ ly ở Thanh Kh//âu lại một chỗ, nói rằng có một nhiệm vụ trọng đại.
"Trên Thiên đình có hai vị Tiên quân phạm tình kiếp, cần hạ phàm lịch kiếp một đời."
"Nếu họ có thể động phàm tâm, trải qua tình kiếp nơi trần thế, thì mới có thể độ kiếp phi thăng."
"Trong tộc cần phái hai con hồ ly xuống giúp họ độ kiếp, đây là cơ hội tốt để tích công đức."
Chuyện tỷ tỷ giơ móng vuốt: "Ta đi!"
Ta cũng giơ theo: "Ta cũng đi!"
Lão Hồ Tiên nhìn chúng ta: "Các ngươi có biết, đây không chỉ là giúp Tiên quân độ kiếp không?"
"Mà còn giúp nâng cao tu hành của chính các ngươi."
"Nhất là hai con hồ ly ngốc nghếch các ngươi, tu hành tám trăm năm rồi mà vẫn chưa thành tiên, đúng là lứa hồ ly tệ nhất mà ta từng dẫn dắt!!!"
"Nếu lần tình kiếp này độ thành công, Tiên quân phi thăng, tu hành của các ngươi cũng sẽ viên mãn."
Ta nghe không hiểu lắm, nhưng tỷ tỷ gật đầu rất mạnh.
Lão Hồ Tiên hạ thấp giọng: "Phật tử Đàn Việt, vốn là Thiên Khu Tiên quân, chín kiếp tu hành, là khúc xươ/ng khó gặm nhất."
"Thư sinh Chư Thiếu Ngôn, vốn là Văn Xươ/ng Tư Chính, bề ngoài ôn nhu, thực chất bụng đầy mưu mô."
"Ghi nhớ, hai vị Tiên quân sau khi hạ phàm sẽ không có ký ức tiền kiếp, không biết mình là ai."
"Các ngươi phải tiếp cận bằng thân phận phàm nhân, không được để lộ thân phận."
Tỷ tỷ vỗ ngựk cam đoan: "Cứ giao cho ta!"
Tiếng vỗ ngựk nghe vang dội, ta cũng vỗ theo, vỗ đến đ/au cả ngựk.
Lão Hồ Tiên dặn dò thêm một câu cuối:
"Chữ 'tình' là thứ khó thấu hiểu nhất."
"Muốn giúp Tiên quân độ kiếp, trước hết phải khiến họ động tâm."
"Đợi đến khi họ nếm trải nỗi khổ không cầu được, nỗi đ/au biệt ly, sự không buông bỏ được, thì tình kiếp mới coi như viên mãn."
"Đã hiểu chưa?"
Tỷ tỷ chớp chớp mắt: "Hiểu rồi, chính là trước hết khiến họ thích chúng ta, rồi sau đó phủi mông bỏ đi."
Lão Hồ Tiên: "……"
Ta gật đầu theo, dù chưa hiểu lắm.
03
Tỷ tỷ chọn Phật tử Đàn Việt, ta chọn thư sinh Chư Thiếu Ngôn.
Ngày tỷ tỷ xuống núi, nàng mặc một bộ váy lụa đỏ thạch lựu, thắt lưng lụa bạc, đi lại như một ngọn lửa di động.
Nàng nói Phật tử càng cấm dục thì càng sợ sự lẳng lơ, nàng muốn dùng một ngọn lửa đ/ốt người thành tro.
Ba ngày sau nàng trở về, cái u trên trán còn to hơn cả nắm đ/ấm, hốc mắt trái bầm một mảng.
"Người đối xử với tỷ thế nào?" Ta hỏi.
Tỷ tỷ phủi bùn trên váy, nghiến răng nghiến lợi.
"Ta giả vờ trẹo chân trước mặt người bảy lần, người né bảy lần."
"Lần thứ tám ta trực tiếp nhào vào người, người nghiêng mình tránh ra."
"Ta đ/âm sầm đầu vào cột, đ/au suốt ba ngày."
"Người đi tới nhìn ta một cái, hỏi ta--Thí chủ có phải mắt không tốt không?"
Ta nghe thôi đã thấy đ/au, giúp nàng xoa trán.
"Vậy tỷ không thử cách khác sao?"
"Thử rồi," tỷ tỷ gi/ật tóc.
"Ta múa điệu Tá Chi trước mặt người, người đóng cửa lại."
"Ta hạ th/uốc Hợp Hoan vào trà, người đổi th/uốc thành trà đắng."
"Ta lẻn vào thiền phòng người giữa đêm, người ngồi thiền trước cửa suốt cả đêm."
"Người này không phải đàn ông, mà là đ/á, là sắt, là băng lạnh vạn năm!"
Đến lượt ta, còn thảm hơn.
Thư sinh Chư Thiếu Ngôn sống trong căn nhà tre sâu trong rừng đào.
Lúc ta đến đã cố tình mặc một bộ y phục màu nhạt, tóc đen như thác, eo thon dáng mảnh.
Tỷ tỷ nói ta sinh ra đã có vẻ đáng thương khiến người ta muốn che chở, thư sinh chắc hẳn rất thích kiểu này.
Ta gõ cửa bước vào, gã thư sinh ngẩng đầu lên.
Lông mày thanh tú, tướng mạo tuấn tú, trông cũng là một bộ da tốt.
Ta mừng thầm, tưởng rằng có hy vọng.
Ai ngờ câu đầu tiên người nói khi nhìn thấy ta là: "Cô nương, cái đuôi của cô lộ ra rồi kìa."
Ta gi/ật mình cúi đầu nhìn, mới phát hiện người lừa ta.
Người cười tủm tỉm bưng ra một chén rư/ợu: "Đùa cô nương chút thôi, uống chén rư/ợu trấn kinh đi."
Ta nghĩ còn phải chinh phục người, uống một ngụm cũng chẳng sao, liền thẹn thùng e lệ nhận lấy uống cạn.
Rư/ợu vừa vào bụng, toàn thân nóng ran, trước mắt hoa lên, cả người co lại thành nguyên hình hồ ly.
Gã thư sinh chộp lấy cái đuôi của ta, đôi mắt sáng rực như thắp đèn lồng.
"Lông đẹp thật!"
Ta muốn chạy, bốn chân cứ trượt trên đất.
Người lấy cái sọt tre úp lấy ta, buộc một sợi dây thừng, dắt ta đi dạo ba vòng trong sân.
Còn khoe khoang với lão nông nhà bên: "Nuôi được con chó mới, ngoan hơn con Đại Hoàng nhà ông nhiều."
Ta vừa khóc vừa chạy trốn về núi, lông rụng mất nửa thân mình.
04
Tàng Kinh Các âm u ẩm ướt, kinh sách chất đống như nấm mồ.
Ta ngồi xổm trong góc li/ếm lông, li/ếm một cái rụng một sợi, đ/au lòng như bị kim đ/âm.
Tỷ tỷ dùng chổi tre vẽ vòng tròn trên đất, vẽ hết vòng này đến vòng khác.
Đêm khuya, lũ chuột từ trong khe kinh sách chui ra.
Nhìn thấy cái đuôi trụi lủi của ta, lũ chuột ngẩn người ra một lúc, rồi quay đầu chạy mất.
Chương 6
Chương 9: Ngoại truyện
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook