Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Giai Nhân
- Chương 8
Cúp điện thoại, Hứa Tiểu Nhiễm không biết từ đâu lấy ra một chiếc mô tô, phóng người lên ngồi.
“Đi thôi!” Chị ấy tự đội mũ bảo hiểm rồi ném cho tôi một cái.
Tôi sững sờ: “Làm gì vậy?”
“Cuộc đối đầu giữa người với người đã kết thúc rồi.” Chị ấy nói. “Tiếp theo, là cuộc đối đầu giữa thần và thần. Nếu muốn xem, thì theo tôi.”
7
Khi tôi và Hứa Tiểu Nhiễm đến được bờ biển thì đã muộn.
Trên bãi cát, tài xế và vệ sĩ của Du tổng đang nằm bất tỉnh, họ bị trợ thủ của Hứa Tiểu Nhiễm - chàng trai tên Quý Chiêu - đá/nh ngất.
Nhưng Quý Chiêu cũng đã đến chậm một bước.
Trên bãi cát đã vẽ sẵn một trận pháp phức tạp, miếng ngọc phỉ thúy màu tím tử la lan được đặt ngay chính giữa.
“Nghi lễ... nghi lễ thành rồi!”
Giọng nói đầy phấn khích của người phụ nữ vang vọng mãi trên mặt biển dưới bầu trời đêm.
...
Một tháng sau, Hứa Tiểu Nhiễm đến thăm Du lão gia.
Chị ấy nói với ông ta: “Nghi lễ thành rồi.”
Đôi mắt đã già nua của Du lão gia bừng lên một tia sáng chưa từng có.
Ông ta cười đi/ên cuồ/ng.
Đối với một b/ệnh nhân già nua, núi vàng núi bạc cũng không quan trọng bằng sức khỏe. Vì vậy, ông ta không tiếc tiêu tốn gia sản khổng lồ, m/ua những món trang sức quý hiếm dùng cho pháp trận, chỉ để đổi lấy việc căn b/ệnh nan y được chữa khỏi.
Hứa Tiểu Nhiễm nhìn Du lão gia bằng ánh mắt thương hại, thấp giọng nói: “Nghi lễ này đã thành từ một tháng trước, vậy trong một tháng qua, ông có cảm thấy cơ thể chuyển biến tốt hơn không?”
Du lão gia bỗng sững sờ.
Hứa Tiểu Nhiễm thở dài: “Không có, đúng không?”
Du lão gia r/un r/ẩy: “Không thể nào, đại sư đó không thể lừa ta, bà ta thực sự biết tà thuật...”
Hứa Tiểu Nhiễm gật đầu: “Đúng vậy, bà lão đó quả thực là một ‘Achan’ (pháp sư) rất lợi hại ở Đông Nam Á. Nhưng vấn đề ở chỗ, nghi lễ này căn bản không phải phục vụ cho ông, mà là phục vụ cho chính bà ta.”
Du lão gia há hốc miệng.
Hứa Tiểu Nhiễm buồn bã nói: “Tên thật của nghi lễ này là ‘Chuyển di sinh h/ồn’.”
Đúng vậy, ngày hôm đó khi họ đến nơi, người phấn khích hét lên “Nghi lễ thành rồi” không phải là bà lão, mà là Chu Mạn Thiến.
Chỉ thấy cô ta đứng giữa bãi cát, nhảy múa vui sướng, không ngừng vuốt ve cơ thể trắng trẻo mịn màng của mình.
Còn “bà lão” bên cạnh, sau khi sờ vào làn da nhăn nheo già nua của mình thì òa khóc nức nở, rồi ngất lịm đi.
Hứa Tiểu Nhiễm nhìn Du lão gia mặt c/ắt không còn giọt m/áu: “Hiểu chưa? Mục đích thực sự của bà lão đó là dùng pháp trận này để có được một cơ thể trẻ trung xinh đẹp mà sống lại một lần nữa. Bà ta bắt đầu nuôi ngọc mỹ nhân cũng chỉ vì mục đích này. Nhưng vì pháp trận cần ngọc thạch giá trên trời làm đ/á chuyển h/ồn, không phải tài lực của bà ta có thể chi trả, nên bà ta mới tìm đến ông. Từ đầu đến cuối, các người đều chỉ là đang làm áo cưới cho kẻ khác mà thôi.”
“Du tổng, ông cũng là một doanh nhân tinh khôn cả đời, giờ đây, ông mất sạch gia sản, mất cả đứa con trai, cuối cùng chỉ là giúp một người đàn bà xa lạ hồi phục nhan sắc. Ông e là chỉ có thể tiếp tục nằm trong phòng b/ệnh nặng, chờ đợi căn b/ệnh u/ng t/hư rút cạn sinh mạng mà thôi.”
Du lão gia r/un r/ẩy toàn thân, há miệng thở dốc như một con cá sắp ch*t, cuối cùng, ông ta trợn ngược mắt, ngất lịm đi.
Hứa Tiểu Nhiễm không một chút thương cảm, chị đứng dậy rời đi.
Ánh mặt trời rực rỡ, dường như mọi âm mưu q/uỷ kế ở Đông Nam Á chỉ là một giấc chiêm bao.
8
Có lẽ cuộc sống vốn là như vậy, mỗi người đều ôm ấp những giấc mộng đẹp của riêng mình, nhưng rồi sẽ có lúc phải tỉnh giấc.
Trong câu chuyện này, ngoại trừ La Tư Nam được c/ứu sống, dựa vào nỗ lực của bản thân mà sống ngày càng tốt hơn, cuối cùng tham gia dự án Hải Thị và trở thành cánh tay đắc lực của Du Di, thì những người khác đều đón nhận sự tan vỡ của giấc mơ.
Giống như Chu Mạn Thiến, cô ta muốn nhan sắc, cuối cùng chỉ nhận lại một cơ thể già nua.
Giống như Du Hằng, anh ta muốn có được sự yêu mến của cha, cuối cùng lại bị cha vứt bỏ.
Giống như Du lão gia, ông ta muốn sức khỏe, kết cục lại trắng tay.
Giống như bà lão kia, bà ta bỏ ra bao tâm huyết, cuối cùng có được cơ thể của Chu Mạn Thiến, nhưng lại gặp phải Quý Chiêu - người truy h/ồn.
Quý Chiêu cầm miếng ngọc phỉ thúy tử la lan lên, anh nói: “Viên đ/á này, quả thực rất hợp để phong ấn sinh h/ồn.”
Tiếp đó, chàng trai trông chỉ mới ngoài hai mươi tuổi nheo mắt nhìn bà lão tám mươi tuổi, thở dài: “Này người trẻ, làm sai việc thì phải chịu ph/ạt thôi.”
Núi cao còn có núi cao hơn.
Bà lão lợi dụng sức mạnh q/uỷ thần để thỏa mãn d/ục v/ọng, cuối cùng cũng bị sức mạnh q/uỷ thần mạnh mẽ hơn khuất phục.
Quý Chiêu phong ấn h/ồn phách của bà lão vào trong miếng ngọc.
Thế là người đời chỉ biết Chu Mạn Thiến đi du lịch Đông Nam Á cùng công tử nhà họ Du, kết quả công tử nhà họ Du phạm tội bị bắt, còn Chu Mạn Thiến không biết là bị thương hay quá h/oảng s/ợ mà rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
Vì bà lão và tà thuật của bà ta đều đã bị phong ấn, hiệu lực của ngọc mỹ nhân cũng tan thành mây khói, dung mạo của Chu Mạn Thiến dần suy tàn, thậm chí trở nên tệ hại hơn cả trước khi dùng ngọc mỹ nhân.
Cha mẹ cô ta ngày đêm đẫm lệ trong phòng b/ệnh, c/ầu x/in khắp các danh y nhưng chẳng có tác dụng gì.
...
Thực ra chỉ vì trong cơ thể đó hiện tại không còn h/ồn phách.
H/ồn phách của Chu Mạn Thiến hiện đang ở trong cơ thể bà lão, vì đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng nên cô ta bị nh/ốt vào một b/ệnh viện t/âm th/ần ở Thái Lan.
“Vậy, anh định khi nào thì trả lại h/ồn phách của Chu Mạn Thiến vào cơ thể cô ta?”
Trong cửa tiệm nhỏ nơi cuối ngõ, Hứa Tiểu Nhiễm hỏi Quý Chiêu.
Quý Chiêu vừa uống nước cam ép lạnh, vừa đọc cuốn “Biên Thành” của Thẩm Tòng Văn.
Anh phất tay, nhàn nhạt đáp: “Có lẽ là mãi mãi, có lẽ là ngày mai!”
Chương 13
Chương 11
Chương 2
Chương 11
Chương 08
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook