Cải Mệnh

Cải Mệnh

Chương 1

06/07/2026 18:47

Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một gã l/ưu ma/nh vừa x/ấu vừa nghèo.

Kết quả mười năm sau, gã l/ưu ma/nh ấy trở thành "thần chứng khoán" với khối tài sản hàng chục tỷ, còn tôi cũng được hưởng vinh hoa phú quý.

Sau khi trọng sinh, chị gái nhanh tay nắm lấy tay gã l/ưu ma/nh, bất chấp tất cả để đòi kết hôn với hắn.

Nhưng chị không biết.

Thần chứng khoán thực sự là tôi.

Gã đàn ông của chị chẳng biết gì cả, chẳng qua chỉ là một con rối tôi đẩy ra phía trước.

1

Lúc tôi trọng sinh, đang ở trong phòng dụng cụ thể thao mờ tối.

Trước mặt tôi là bóng dáng của chồng kiếp trước, Triệu Tuyên.

Áo tôi bị hắn gi/ật tung, hắn áp mặt vào cổ tôi.

Toàn thân tôi mềm nhũn, không còn chút sức lực.

Trong cơn hỗn lo/ạn, tôi gắng gượng nhận ra thời gian đã quay ngược, tôi trở về năm mười bảy tuổi.

Trở về đúng ngày chị gái tôi, Tề Vân Vân, hạ th/uốc tôi.

Ngay khi áo tôi bị Triệu Tuyên x/é toạc hoàn toàn, cánh cửa phòng thể thao bỗng bị đạp tung từ bên ngoài.

Một người lao vào.

Là Tề Vân Vân.

Cô ấy như vừa chạy b/án sống b/án ch*t tới nơi, tóc bết dính mồ hôi trên mặt, chẳng kịp chỉnh đốn gì đã lao lên ôm ch/ặt lấy Triệu Tuyên.

“A Tuyên! Đừng ở bên cô ấy, anh là của em!”

Tôi chợt hiểu ra.

Tề Vân Vân cũng đã trọng sinh cùng tôi.

2

Kiếp trước, Tề Vân Vân thích nam thần trường, nhưng nam thần ấy lại viết thư tình cho tôi.

Tề Vân Vân gh/en phát đi/ên, hạ th/uốc tôi, ép tôi lấy gã l/ưu ma/nh tệ nhất trường là Triệu Tuyên.

Kết quả hơn mười năm sau, Triệu Tuyên trở thành ông lớn giới đầu tư "Thần Q" với giá trị hàng chục tỷ, kéo theo tôi cũng thành bà trùm hào môn hưởng trọn vinh hoa, mỗi ngày xách túi da hiếm Hermès đổi mẫu, ra ngoài lái chiếc Rolls-Royce trị giá hơn bảy triệu.

Ai cũng gh/en tị với tôi, họ bảo:

“Tiểu Du thật sự lấy được người chồng tốt.

“Ngày trước Triệu Tuyên còn lận đận, Tiểu Du đã có mắt nhìn người, giờ chẳng phải đến lượt Tiểu Du hưởng phúc sao!”

Còn ông chồng con nhà giàu của Tề Vân Vân thì gia đạo đã sa sút từ lâu, trở thành con n/ợ bị đòi n/ợ khắp nơi.

Hắn thậm chí còn thường xuyên nịnh bợ sà vào bên Triệu Tuyên: “Em rể, anh chính là Thần Q phải không? Em hâm m/ộ anh lắm! Anh làm đầu tư có thể dẫn dắt em với được không?”

Mỗi lần Tề Vân Vân nhìn tôi, trong ánh mắt đều chứa đựng sự gh/en tị khó nén và nỗi hối h/ận đậm đặc.

Quả nhiên, trong một buổi họp mặt họ hàng, sau khi Triệu Tuyên bảo sẽ đi vệ sinh, tôi thấy Tề Vân Vân ở góc phòng lén lút đi theo.

Trong hành lang, tôi nép vào chỗ tối, cách qua tấm cửa mỏng manh, nghe thấy giọng khóc nức nở hơi say của chị.

“A Tuyên, năm đó người anh thích rõ ràng là em mà!”

Chị ôm lấy Triệu Tuyên, định hôn lên.

Triệu Tuyên hít một hơi lạnh, đẩy mạnh chị ra.

Hắn cứng nhắc nói: “Chuyện đó đã là hơn mười năm trước rồi.”

Chị ngã xuống đất, vẫn không cam tâm khóc lóc: “Anh quên rồi sao, ngày trước anh ngày nào cũng mang bữa sáng cho em, chở em đi chơi bằng xe đạp, nói em mãi mãi là nữ thần của anh, em bảo anh làm gì anh cũng đồng ý... A Tuyên, anh lẽ ra phải là của em!”

Triệu Tuyên không thèm để ý đến chị nữa, hắn chỉnh lại bộ quần áo bị chị làm rối, vội vã bước ra ngoài.

Vẻ mặt ấy như thể đang đối mặt với một dị/ch bệ/nh mà ai cũng muốn tránh xa.

Chị mất hết hy vọng, gục xuống ngồi trên sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo.

Tôi đẩy cửa nhà vệ sinh, cúi mắt nhìn chị, giọng lạnh nhạt cất lời: “Đừng ngồi đây nữa, người biết thì bảo chị dụ dỗ em rể thất bại, người không biết còn tưởng chị đang diễn phim thanh xuân đ/au thương ở đây đấy.”

Tề Vân Vân ngẩng phắt đầu, nhìn tôi, trong mắt tràn ngập h/ận ý.

“Tại sao lại là cô, Tề Tiểu Du?

“Cô có chỗ nào hơn tôi? Sao giờ lại là cô gả vào hào môn?”

Tôi lạnh lùng gạt tay chị ra.

“Chị, chị phải hiểu rõ, tôi đến với Triệu Tuyên là nhờ chị ban ơn.

“Giờ thấy Triệu Tuyên phát tài, chị hối h/ận rồi? Tiếc là, đã muộn rồi.”

Chị trừng mắt nhìn tôi chằm chằm, một lát sau, lắc đầu, nở nụ cười đ/ộc á/c.

“Tiểu Du, cô sai rồi, mọi chuyện vẫn chưa muộn.”

……

Ngày ấy, tôi không hiểu ý câu nói đó.

Nhưng giờ đây, nhìn cơ thể mười bảy tuổi của mình, tôi đã hiểu.

Tề Vân Vân có lẽ đã gắn kết với một hệ thống nào đó, kéo tôi cùng trở về năm mười bảy tuổi.

Sống lại một đời, cô ta muốn giành lại người đàn ông lẽ ra phải thuộc về mình.

Lúc này, trong phòng dụng cụ thể thao, Triệu Tuyên thở hổ/n h/ển.

Hắn nhìn tôi: “Tôi...”

Tề Vân Vân mạnh tay xoay đầu Triệu Tuyên, không cho hắn nhìn tôi mà bắt phải nhìn cô ta: “A Tuyên, em yêu anh.”

Cô ta chủ động hôn lên.

Tôi gắng gượng bò dậy, loạng choạng chạy ra ngoài.

Tạ ơn trời đất.

Tạ ơn Tề Vân Vân.

Tôi nằm mơ cũng không ngờ, mình lại có thể sống lại một lần nữa, thoát khỏi cơn á/c mộng này.

Kiếp trước, Tề Vân Vân cho tôi và Triệu Tuyên uống đồ uống có th/uốc, nh/ốt chúng tôi vào phòng dụng cụ thể thao.

Rồi dẫn bố mẹ và hàng xóm tới bắt quả tang.

Hàng xóm chứng kiến cảnh tôi và Triệu Tuyên quần áo xộc xệch, bố mẹ cảm thấy mất mặt, đinh ninh cả đời này sẽ không còn người đàn ông nào thèm lấy tôi, ép tôi gả cho Triệu Tuyên.

Tôi không chịu, họ liền nh/ốt tôi ở nhà, không cho ăn không cho uống, ngày nào cũng đá/nh đ/ập tà/n nh/ẫn.

Lúc ấy Tề Vân Vân còn khóc lóc khuyên bên cạnh: “Em gái à, em cứ lấy Triệu Tuyên đi, không thì vì danh tiếng gia đình, chỉ có cách đá/nh ch*t em thôi.”

Cuối cùng tôi thoi thóp, bị áp giải đi cưới Triệu Tuyên.

Sau này, dù giàu sang phú quý, nhưng chuyện này vẫn là bóng m/a ám ảnh cả đời tôi.

Giờ đây, tôi rốt cuộc đã thoát khỏi bóng m/a ấy!

3

Bữa tối hôm ấy, Tề Vân Vân trở về.

Vừa bước vào cửa, cô ta đã vội vã tuyên bố sẽ lấy Triệu Tuyên.

Bố mẹ nghe xong, đến đũa cũng không cầm vững.

“Vân Vân, sao lại thế chứ?

“Triệu Tuyên cứ ở lại lớp mãi, hơn hai mươi tuổi rồi còn đang ôn thi đại học, hắn làm sao xứng với con?”

Tề Vân Vân lắc đầu, quả quyết nói: “Bố, mẹ, con đảm bảo với hai người, Triệu Tuyên chỉ là đang lận đận thôi, tương lai nhất định sẽ làm nên chuyện lớn!”

Bố mẹ sao có thể tin lời này, càng ra sức khuyên can, mẹ thậm chí còn khóc nức nở.

Cuối cùng, Tề Vân Vân bực bội không chịu nổi, lớn tiếng: “Hai người cản cũng vô ích, con đã là người của Triệu Tuyên rồi.

Bố mẹ sững sờ.

Nhìn gương mặt kinh ngạc và tuyệt vọng của bố mẹ, Tề Vân Vân mỉm cười bình thản, cô ta ngồi xuống cạnh bố mẹ, thân mật khoác vai họ, mở lời an ủi:

Danh sách chương

3 chương
06/07/2026 18:51
0
29/07/2026 19:52
0
06/07/2026 18:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu