Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「Biểu muội A Ly, chúng ta còn chưa thành thân, muội nói bậy bạ gì thế...」
Chàng đứng đối diện ta, mặt đỏ bừng, ta cũng thấy hơi ngượng ngùng, bản thân ta cũng chẳng muốn nói mấy chuyện này với một nam nhân như Lâm Th/ù.
Nhưng vì ta không thân với di mẫu, vị đại phu này là người mà kiếp trước, sau khi đứa con của ta mất sớm, Tạ Hoài Ngân đã tìm ki/ếm rất lâu mới thấy được.
Chúng ta nhìn nhau trân trối, mặt ai nấy đều đỏ như gấc, cho đến khi tiếng đóng cửa sầm lại vang lên từ phía xa.
Chúng ta cùng ngoái đầu nhìn, Tạ Hoài Ngân sắc mặt bình thản đứng trước cửa nhà mình, ánh mắt lướt qua mặt chúng ta rồi quay người vào nhà.
Lâm Th/ù khẽ cười, bầu không khí ngượng ngùng mới dịu đi đôi chút.
「A Ly, tên nhóc mít ướt kia lại sắp về khóc nhè rồi.」
Ta bĩu môi, ta không tin đâu, Tạ Hoài Ngân bây giờ đã chẳng còn là hắn của ngày xưa nữa rồi.
Kể từ khi nương ta bị trẹo chân, hắn không còn bám theo sau ta nữa, thấy ta thì chỉ muốn né tránh càng xa càng tốt.
Lúc Lâm Th/ù rời đi, chàng vẫn cầm theo địa chỉ của vị đại phu kia.
Nương ta bảo tiểu đồng treo chiếc đèn lồng đỏ mà di mẫu gửi đến lên.
Lâm Th/ù từng dưỡng b/ệnh ở nhà ta mấy năm trời, cũng coi như là nửa đứa con của bà, treo lên cho có không khí vui tươi.
Đến bữa tối, cha ta uống thêm vài chén, cứ lải nhải nhắc lại chuyện ta và Lâm Th/ù hồi nhỏ với nương.
Nhắc đến chúng ta, tất nhiên không tránh khỏi việc nhắc đến Tạ Hoài Ngân.
Quả nhiên, cha ta cười nói với nương.
「Ta từng lo lắm, con gái nhà mình cứ thấy thằng nhóc họ Tạ là nhíu mày, hết đá/nh lại ch/ửi, sợ con bé sau này chẳng thích nam nhân nào nữa.」
Động tác gắp thức ăn của ta khựng lại, dường như chuyện ta đối xử tệ với Tạ Hoài Ngân đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người.
「Nhưng sau đó Lâm Th/ù đến, ta mới yên tâm. Tiểu Ly không phải gh/ét con trai, chỉ đơn thuần là phiền thằng nhóc họ Tạ kia thôi.」
「Ta cũng chẳng ưa gì nó, mặt dày mày dạn, con gái mình phiền nó thế mà nó vẫn cứ bám lấy như miếng cao dán da chó.」
Ta đặt đũa xuống rồi đứng dậy.
「Con no rồi.」
Không nói rõ được cảm giác trong lòng, ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên cao.
14
Kiếp trước ngày Lâm Th/ù thành thân và ngày của ta với Tạ Hoài Ngân rất gần nhau, nương ta còn cười nói rằng ta sốt sắng muốn gả đi, dù sao Lâm Th/ù cũng hơn ta hai tuổi, vậy mà sau khi ta cập kê, ta và Tạ Hoài Ngân đã mặc định sẽ thành thân.
Nhưng chẳng ai trong số họ thấy bất ngờ cả.
Bởi vì tình yêu của ta và Tạ Hoài Ngân kiếp trước rõ ràng đến thế.
Ai cũng nhìn ra chúng ta yêu nhau.
Còn kiếp này, ai cũng biết ta rất gh/ét Tạ Hoài Ngân.
Nhưng ta thật sự... gh/ét Tạ Hoài Ngân sao?
Tiểu đồng trông cửa vội vã chạy đến, c/ắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
「Tiểu thư, Tạ công tử đang đợi cô ở cửa, nói là có việc quan trọng cần tìm.」
Ta ngẩn người, giờ này trời đã tối muộn, Tạ Hoài Ngân tìm ta?
Trán tiểu đồng đầy mồ hôi, rõ ràng là đang rất gấp gáp.
「Tiểu thư, để tôi đi cùng cô, Tạ công tử có vẻ không ổn lắm...」
Tim ta đ/ập mạnh một nhịp, ta vội vã xách váy chạy ra ngoài cửa.
Ngay cả tiểu đồng phía sau cũng không đuổi kịp bước chân ta.
Cho đến khi ta đứng trước cửa, nhìn thấy Tạ Hoài Ngân vẫn đứng đó bình an vô sự, hòn đ/á lớn trong lòng ta mới hoàn toàn hạ xuống.
Hắn lặng lẽ đứng đó, cho đến khi lại gần, ta mới biết "không ổn" mà tiểu đồng nói là gì.
Tạ Hoài Ngân đang khóc.
Ánh trăng mờ ảo cũng không che giấu được hàng mi r/un r/ẩy của hắn, Tạ Hoài Ngân khóc rất tủi thân, như thể đã quay về năm sáu tuổi lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Th/ù.
「Thẩm Trường Ly, ta nhớ ra hết rồi.」
「Chuyện kiếp trước và cả cô nương mà ta nói với nàng ở dưới Hoàng Tuyền.」
Câu đầu tiên hắn thốt ra khiến m/áu trong người ta như đông cứng lại.
「Đều là hiểu lầm cả, tại cái miệng ta dại dột thôi.」
「Nhưng mà... giờ ta nhớ ra có phải muộn quá rồi không? Nàng đã chọn Lâm Th/ù rồi đúng không?」
Ta á khẩu, nhìn hắn khóc lóc ầm ĩ mà thấy hơi mất mặt.
Giống hệt như lần đầu tiên đi học, khi hắn thấy cậu bé khác nắm tay ta, hắn khóc đến mức ta chỉ muốn bịt miệng hắn lại.
Thừa dịp tiểu đồng trông cửa chưa nghe thấy, ta kéo Tạ Hoài Ngân đi về phía con hẻm vắng người.
「Ta chỉ muốn trêu ngươi một chút, ai bảo ngươi bỏ mặc ta mà nhảy vào luân hồi trước.」
Tiếng khóc của Tạ Hoài Ngân vẫn không hề nhỏ, ta véo miệng hắn.
「Ngươi nói từ từ thôi, đừng gào nữa.」
Tạ Hoài Ngân dường như muốn trút hết nỗi uất ức suốt mười mấy năm qua, chỉ mấy câu ngắn ngủi mà ta nghe mất nửa khắc đồng hồ.
Năm đó Tạ Hoài Ngân đỡ đ/ao thay ta thực sự không trúng chỗ hiểm, tỉnh dậy thấy ta không còn nữa, hắn định tìm đến cái ch*t theo ta, cho đến khi nương ta bế đứa bé đó đến trước mặt hắn.
Là bà mụ bị m/a xui q/uỷ khiến, thấy con của ta và Tạ Hoài Ngân xinh xắn, liền lấy cớ đứa bé mất sớm rồi lén tráo đổi bằng một x/ác hài nhi từ bãi tha m/a.
Bà ta muốn biến đứa bé đó thành con dâu nuôi từ bé, sau này nuôi lớn gả cho đứa con trai khờ khạo của mình, rồi nhân tiện tống tiền hai nhà Tạ - Thẩm một vố.
Ta và Tạ Hoài Ngân ân ái như vậy, chắc chắn sẽ không nỡ để đứa con đầu lòng chịu khổ, đến lúc đó chúng có thể cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý.
Dù không nhận, thì việc có sẵn một đứa con dâu xinh đẹp như vậy cũng là món hời.
Tạ Hoài Ngân tay trái ôm đứa con tìm lại được, tay phải ôm lấy thân x/ác đã hoàn toàn lạnh ngắt của ta, ngồi lì trong từ đường suốt ba ngày, cho đến khi đứa bé đói lả đi.
「Ta đã hứa với nương, đợi con gái chúng ta cập kê, bà sẽ để ta đi theo nàng.」
「Ta sợ nàng đợi trên đường Hoàng Tuyền lâu quá, nên đã b/án sạch ba tòa trạch viện, tìm đại sư khóa h/ồn phách của nàng lại bên cạnh, ngày con gái chúng ta cập kê, ta đã không thể chờ đợi thêm mà đi tìm nàng ngay.」
15
Nước mắt Tạ Hoài Ngân rơi xuống như chuỗi hạt đ/ứt dây.
「Ta không nên trêu chọc nàng, nhưng ta vui quá, đã quá lâu rồi ta không thấy một Thẩm Trường Ly sống động đến thế.」
Gió đêm thổi qua vạt váy ta, ta im lặng nghe hắn nói hết.
「Tại cái miệng ta dại dột, ta chỉ muốn trêu chọc nàng, muốn xem dáng vẻ gh/en t/uông của nàng, ta không ngờ nàng lại chạy nhanh đến thế.」
「Mấy ngày nay nhớ lại mọi chuyện, ta đã suy nghĩ rất nhiều, ta nghĩ có lẽ đúng như lời nàng nói, kiếp này đổi một kết cục khác nàng sẽ vui hơn.」
「Nhưng khi thấy Lâm Th/ù đến dạm hỏi, nghĩ đến cảnh nàng sắp gả cho hắn, ta mới nhận ra, so với việc mất nàng hoàn toàn, thì nỗi đ/au suốt mười bốn năm đằng đẵng kiếp trước và mười lăm năm bị nàng gh/ét bỏ kiếp này, đều trở nên nhẹ tựa lông hồng.」
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook