Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bùi Tấn An: “Chuyện ân oán đời trước, có liên can gì đến chúng ta, ta……”
Khi Bùi Tấn An càng nói càng không ra thể thống gì, ta liền nhảy ra.
“Đại ca, huynh làm gì trong hậu viện thế, phụ thân đang tìm huynh khắp nơi, muốn kiểm tra bài vở của huynh đấy!”
“Thật hay giả vậy?”
Ta chắp tay sau lưng bước tới gần.
“Còn giả sao, ca ca còn không mau đi đi.”
Bùi Tấn An kêu lên một tiếng “tiêu rồi”, vội vàng rời đi, lúc đi còn chẳng quên liếc nhìn người thương của mình.
“Lục muội muội, cuốn sách nàng muốn mượn, ngày khác ta nhất định sẽ tìm cho nàng.”
Ca ca vừa đi, nụ cười trên mặt ta liền biến mất.
Phủ họ Bùi ngày thường quản giáo nghiêm khắc, không có tiểu thư thế gia cùng lứa tuổi qua lại, Lục Chân Chân hiểu thi từ, biết tỏ ra yếu đuối, lại được mẫu thân truyền thụ bí quyết, dung mạo diễm lệ xinh đẹp, cộng thêm việc hoạt bát tinh nghịch hơn hẳn nữ tử kinh thành.
Không ngờ, ả ta lại dụ dỗ khiến đại ca ta vừa chớm biết yêu.
Quay đầu nhìn kỹ Lục Chân Chân – người lớn hơn ta hai tuổi nhưng th/ủ đo/ạn lại cao tay hơn hẳn mấy bậc, ta cảm thấy trong lòng không thuận.
“Lục tiểu thư muốn tìm cuốn sách đó sao? Trong thư phòng ta có nhiều sách nhàn rỗi lắm, hay là đừng làm phiền việc học của đại ca ta thì hơn.”
Lục Chân Chân rõ ràng không phải dạng vừa, ánh mắt ả đá/nh giá ta, chỉ vào bộ ngựk chưa phát triển đầy đủ của ta, rồi lại chỉ vào của mình, kiêu ngạo như một con khổng tước.
“Sách vở gì đó không quan trọng, nhưng ta có một loại th/uốc cao, dùng rồi sẽ khiến nơi đó của ngươi lớn như của ta, ngươi có muốn không?”
Lục Chân Chân muốn chọc tức ta, nhưng ả rõ ràng đã coi thường sức chịu đựng của ta.
Ả vừa dứt lời, ta liền nhìn ả không cười không gi/ận, ánh mắt như xuyên thấu qua lớp y phục mỏng manh trước ngựk ả.
“Nữ tử trong kỹ viện đều lớn cả, Lục tiểu thư không nhà để về, ngược lại có thể tự tìm cho mình một nghề mưu sinh.”
“Ngươi……”
“Hừ! Đang sống nhờ nhà người khác mà còn muốn đảo lộn trời đất? Nằm mơ đi.”
04
M/ắng xong Lục Chân Chân, ta cảm thấy sảng khoái vô cùng, liền quay sang tìm Thẩm Tiểu Thiên chơi.
Những viên bi lưu ly mới chế từ xưởng lưu ly ngoại thành, mỗi viên còn lớn hơn cả trân châu phương Nam.
Tiểu thư nhà người ta có bảo bối thì đính lên mặt giày, Thẩm Tiểu Thiên lại cho ta cả hộp lớn để chơi b/ắn bi.
Đào một cái lỗ nhỏ dưới gốc cây trong viện, b/ắn bi ra, vừa đá/nh văng bi đối phương, ai vào lỗ trước người đó thắng.
Thẩm Tiểu Thiên có thiên phú, nhường ta hai lượt mà ta vẫn chẳng thể thắng nổi.
Thấy ta tâm trí bất an, Thẩm Tiểu Thiên muốn đưa ta ra ngoài chơi.
“Cảnh Hành ca ca vừa thâu tóm một hí lâu, lại m/ua về một gánh hát từ phương Nam, vừa mới khai trương, tối nay đưa nàng đi chơi nhé?”
Ta bĩu môi: “Ngươi nghĩ ta ra ngoài được sao?”
Thẩm Tiểu Thiên suy nghĩ một chút.
“Để mẫu thân ta gửi thiếp cho nàng, nói là đi cùng bà ấy xem hát?”
Ta chớp chớp mắt, cắn môi nhìn hắn, hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Thẩm Tiểu Thiên, ta muốn hỏi ngươi, nam nhân các ngươi có phải đều thích nữ nhân ngựk lớn không?”
Ta thừa nhận, lời của Lục Chân Chân vẫn khiến ta bận tâm mấy ngày nay.
Đều là nữ tử, tuy ta nhỏ hơn hai tuổi, nhưng vóc dáng ta cũng xấp xỉ ả, tại sao ngựk lại không lớn bằng ả?
Thật không công bằng.
Thẩm Tiểu Thiên ngẩn người, ánh mắt không kiểm soát được nhìn xuống dưới, rồi vội vàng dời đi.
“Bùi Chiêu Chiêu, nàng có còn là con gái không, sao lại hỏi câu hỏi thế này?”
“Này nhé, ta biết ngay mà, ngươi cũng thích, tiếc là ta không có.”
Ta gi/ận dỗi quay mặt đi.
Thẩm Tiểu Thiên thở dài một tiếng, đưa tay xoa xoa mái tóc tơ trên đỉnh đầu ta.
“Haizz! Chiêu Chiêu nhà ta vẫn chưa trưởng thành mà!”
Chẳng hiểu sao, khối khí đục nghẹn trong ngựk đột nhiên tan biến.
Buổi tối, ta từ chối lời đề nghị dùng thiếp của mẹ Thẩm Tiểu Thiên, chủ động nói thật với mẫu thân.
Bởi vì ta thấy con gái nói dối là không tốt, nhất là với cha mẹ.
“Mẫu thân, tối nay con muốn cùng Thẩm Tiểu Thiên đi xem hát, nếu người không đồng ý thì con không đi nữa.”
Mẫu thân gõ vào đầu ta, gi/ận quá hóa thương.
“Mẹ thường ngày dạy con con gái phải giữ ý tứ, cải trắng nhà ta chưa kịp lớn đã bị tên nhóc nhà họ Thẩm cuỗm mất rồi.”
“Mẫu thân……”
“Được rồi được rồi, bảo nhị ca con đi cùng đi.”
“Cảm ơn mẫu thân, sau này con gái nhất định sẽ hiếu thuận với người.”
“Ôi chao, trông cậy vào con, thật đúng là thắp nhang khấn phật đấy!”
Ta lại dỗ dành được từ chỗ mẫu thân một nắm đậu vàng rồi mới chạy ra tiền viện tìm nhị ca.
Nào ngờ, lại được tiểu tư báo rằng nhị ca Bùi Vĩnh An đã ra phủ từ lâu.
Ta hỏi đi đâu?
Tiểu tư ấp úng chỉ nói không biết.
Ta cũng chẳng để tâm, lại quay sang gọi đại ca đi cùng.
Hí lâu Nam Tương Viện, phòng bao tầng hai, ngăn cách bởi một lớp màn mỏng như có như không, có thể nhìn thấy rõ bóng người trên sân khấu.
Đại ca Bùi Tấn An đưa ta đến nơi liền xuống lầu ghép bàn với bằng hữu thân thiết, còn nói gì mà không muốn ở đây gây chướng mắt người khác.
Làm gì có ai chướng mắt huynh ấy chứ.
Đại ca vừa đi, Thẩm Tiểu Thiên liền kéo ta, để ta tựa vào lòng hắn vừa xem hát vừa đút nho cho ta ăn.
Trong lúc xem hát, ta tùy ý liếc nhìn phòng bao đối diện, không ngờ phát hiện nhị ca Bùi Vĩnh An đang cùng một nữ tử xem hát.
Nhìn kỹ lại, nữ tử đó không phải ai khác, chính là Lục Chân Chân đang ở nhờ nhà ta.
“Ả không phải lấy cớ ra ngoài dâng hương sao, còn nói là Liễu thị nhờ ả đi thăm người thân cũ ngoài thành, ngày mai mới về phủ cơ mà.”
Hay thật!
Lừa gia đình là đi dâng hương, thực chất lại là đi xem hát cùng nhị ca ta, chỉ không biết là ý của Lục Chân Chân, hay là âm mưu ngầm của Liễu thị.
Ta cuối cùng cũng hiểu ra.
Liễu thị ở trong phủ một ngày, sẽ không ngừng mê hoặc phụ thân, khiến mẫu thân dần dần nguội lạnh, còn Lục Chân Chân thì sẽ h/ủy ho/ại hai vị ca ca của ta.
Hai mẹ con này tìm đến cửa, vốn dĩ đã chẳng chừa cho mình đường lui rồi!
05
Ta đ/ập mạnh một cái xuống bàn, bật dậy.
Thẩm Tiểu Thiên gi/ật mình.
“Sao thế, sao thế?”
Ta tức đến nghiến răng: “Đi tìm cho ta một con d/ao làm bếp.”
Thẩm Tiểu Thiên nhìn theo hướng mắt ta, thấy Bùi Vĩnh An và Lục Chân Chân đang cười nói vui vẻ bên đối diện.
“Đó là nhị ca nàng cùng tiểu thư nhà nào thế?”
Ta: “Kỹ nữ đầu bảng của kỹ viện.”
Thẩm Tiểu Thiên: “???”
“Chính là Lục Chân Chân đang ở nhờ nhà ta. Ngươi nói xem, mấy hôm trước ả còn quyến rũ đại ca ta, giờ lại trêu chọc nhị ca ta, ả muốn làm gì?”
“Biết đâu chỉ là đi xem hát thôi.”
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook