Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ông bà nội lì xì cho chị lúc nào cũng nhiều hơn tôi, bạn bè thầy cô đều không tin Hứa Tụng là chị gái tôi."
"Tôi nói với bố mẹ là tôi cũng muốn học piano, nhưng mẹ chỉ bảo tôi phải hiểu chuyện, bảo tôi hãy thông cảm cho sự vất vả của họ."
"Tôi mãi mãi chỉ mặc lại quần áo cũ của chị, trước khi lên cấp hai, tôi chưa từng có lấy một bộ đồ mới nào của riêng mình."
Tôi hỏi Chu Phỉ An: "Tôi còn phải thông cảm cho họ thế nào nữa đây?"
27
Tôi biết mình đang vô lý gây sự.
Đang nhân cơ hội trút hết mọi bất mãn lên người Chu Phỉ An trước mặt.
Đôi mắt nhòe lệ.
Nhưng anh không hề mất kiên nhẫn, chỉ khẽ nhíu mày, chăm chú lắng nghe tôi nói.
Đêm đông sâu thẳm lạnh buốt, Chu Phỉ An vừa rồi vội vàng chạy xuống, thậm chí chỉ mặc mỗi chiếc áo len mỏng manh.
Khi lời tôi vừa dứt, anh bước tới gần, đặt tay lên vai tôi.
Bàn tay anh lạnh giá.
Nhưng giọng anh lại dịu dàng, anh nói: "Piano, cello, tranh thủy mặc, anh đều không biết, anh sẽ đăng ký cho em học, anh sẽ cùng học với em."
Anh nói: "Chúng ta cùng nhau đi học."
Lời anh vừa dứt, những giọt nước mắt vốn đã ngừng rơi của tôi lại không thể kìm nén được nữa.
Tôi bật khóc thành tiếng, nấc nghẹn lắc đầu lia lịa, bảo rằng tôi không học nữa: "Tôi không muốn học nữa, tôi không thích piano, cũng chẳng thích cello, tôi lại càng không thích vẽ tranh."
Nước mắt tôi thấm đẫm vai áo Chu Phỉ An.
Tôi khóc lóc nói: "--Tôi không học."
Chu Phỉ An giơ tay, ôm ch/ặt lấy lưng tôi: "Vậy thì không học nữa."
Anh đỡ lấy lưng tôi rồi nói: "Vậy anh dạy em thứ khác, anh dạy em trượt tuyết, dạy em lướt sóng, dạy em leo núi."
Anh hỏi tôi: "Được không?"
Anh nói: "Anh sẽ dạy em tất cả những gì chị gái em không biết."
Nhưng lời anh vừa dứt, tôi lại càng khóc dữ dội hơn.
Sự thiên vị của bố mẹ là cái gai mãi mãi đ/âm vào lòng tôi.
Nó đ/âm cho tôi yếu đuối, nh.ạy cả.m, đ/âm cho tôi mãi mãi không thể ngẩng đầu lên được.
28
Không biết chúng tôi đã đứng đó bao lâu.
Trên trời mơ hồ đã bắt đầu lất phất tuyết rơi.
Tôi được Chu Phỉ An ôm ch/ặt, phía sau có hơi ấm từ trong xe phả vào người tôi.
Nhưng làn da của Chu Phỉ An mà tôi chạm vào lại lạnh buốt.
Tôi định ngẩng đầu bảo anh mặc thêm áo vào.
Đột nhiên nghe thấy anh nói: "Nhưng em hiểu lầm anh rồi."
Giọng anh vô cùng nghiêm túc, ngăn hành động của tôi lại.
Tôi đứng tại chỗ nghe anh nói: "Tấm ảnh em gửi cho anh lúc đó, anh không phải nhìn thấy chị gái em đầu tiên đâu."
Anh lấy điện thoại ra cho tôi xem: "Anh nhìn thấy cái này đầu tiên."
Đôi mắt nhòe lệ, tôi cố dụi mắt.
Nhưng Chu Phỉ An đột nhiên chặn tay tôi lại.
"Dụi nhẹ thôi." Anh nói, rồi chạm nhẹ dưới mí mắt tôi, nhặt lên một sợi mi bị tôi dụi rụng.
Lúc này tôi mới mở mắt nhìn vào điện thoại của anh.
Trên màn hình, thứ mà Chu Phỉ An phóng to hết cỡ chính là một chiếc đồng hồ.
Chiếc đồng hồ đó đeo trên tay chị gái.
Đó là quà sinh nhật năm 16 tuổi bố tặng cho tôi và chị.
Sau năm 16 tuổi, thành tích của tôi luôn đứng đầu toàn trường.
Bố mẹ cuối cùng cũng nhận ra tôi, họ cuối cùng cũng hiểu thế nào là công bằng.
Tôi cuối cùng cũng có được món quà giống hệt chị gái.
Tôi nghe thấy giọng Chu Phỉ An: "Anh không phải thần tiên, hai năm đó em không hề tiết lộ một tấm ảnh nào, anh thực sự không biết em trông như thế nào, em bảo anh đoán, anh chỉ có thể tìm đến những thứ mà anh quen thuộc."
Anh lướt màn hình điện thoại, cho tôi xem một tấm ảnh tôi từng gửi cho anh.
Cũng là bài tập, nhưng bàn tay trái của tôi đ/è lên trang giấy, ở góc ảnh, lộ ra mặt đồng hồ trên cổ tay tôi.
Chu Phỉ An khẽ vuốt tóc tôi, anh lại một lần nữa vô cùng nghiêm túc nói với tôi: "Anh không nhìn ai cả."
Anh nói: "Anh nhớ mọi chi tiết trong tất cả những bức ảnh em gửi cho anh, cũng nhớ cả chiếc đồng hồ này, nên thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là nó."
Thật nực cười làm sao.
Cả đời bị bao trùm trong cái bóng của chị gái.
Dẫn đến việc tôi như con chim sợ cành cong.
Dẫn đến việc khi Chu Phỉ An đoán sai, tôi ngay cả một cơ hội giải thích cũng không muốn cho anh.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ, sao anh có thể chọn chị gái.
Sao anh có thể nhìn thấy chị gái ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Chỉ cần người anh chọn đầu tiên không phải là chị gái mà là bất kỳ ai khác, có lẽ tôi đã cười bảo anh đoán lại rồi.
Là do tôi quá căng thẳng.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được Chu Phỉ An xoa đầu mình.
"Đây là lời giải thích của anh," anh nói: "Anh cũng không ngờ mình lại xui xẻo đến thế, vừa đoán đã đoán ngay phải đáp án sai nhất."
Anh nói: "Anh còn không biết em có chị gái, thấy chiếc đồng hồ đó, cứ đinh ninh rằng mình đã đoán đúng, còn vẽ một trái tim méo mó."
"Kết quả nhận được chính là thông báo chặn không một lời giải thích của em."
Chu Phỉ An đột nhiên cười khẽ, anh cố ý trêu tôi: "Hiểu rõ nội tình rồi, bây giờ anh có thể tha thứ cho chuyện em chặn anh lúc đó rồi đấy."
Tôi giơ tay lau mặt, ồ một tiếng.
Chỉ quay mặt đi, nói: "Tôi muốn về ngủ rồi."
Chu Phỉ An cúi đầu, chăm chú quan sát biểu cảm của tôi.
Khi thấy tôi khó chịu vì bị nhìn, anh mới chịu buông tay tôi ra: "Anh đưa em về."
29
Dư âm của cồn còn vương vấn.
Ngày hôm sau tôi mở mắt ra đã là buổi chiều.
Tỉnh dậy thấy ký túc xá đặc biệt yên tĩnh.
Người ngồi cạnh giường tôi... vậy mà lại là chị gái.
Nghe thấy động tĩnh, chị quay đầu nhìn tôi: "Tỉnh rồi à? Muốn ăn gì không?"
Ngay cả trong mùa đông, chị cũng mặc rất mỏng manh.
Bóng lưng thon thả, khuôn mặt không chút tì vết.
Tôi khẽ lắc đầu, nói: "Tôi không đói."
Chị gái cúi đầu quan sát biểu cảm của tôi, đưa cho tôi một chiếc túi giấy.
"Bên trong là một chiếc váy," chị nói: "Chị tự tay thiết kế, tự tay làm cho em đấy."
Chị rủ mắt nhìn tôi, giọng điệu đột nhiên trở nên vô cùng dịu dàng: "Hồi nhỏ chẳng phải em luôn tủi thân vì bố mẹ không m/ua quần áo mới cho em sao?"
Chị nói: "Sau này quần áo chị làm, lúc nào cũng sẽ có phần của em."
Tôi không lên tiếng, nhưng mắt đã cay xè.
Tôi vùi mặt vào chăn nói: "Có đôi khi tôi thực sự rất gh/ét chị, muốn gh/ét chị, nhưng lại không gh/ét nổi."
"Phải," chị gái tỏ ra bình thản, chị gật đầu nói: "Bố mẹ thiên vị chị, chị là người được hưởng lợi, em nên gh/ét chị mới đúng."
Chị nói: "Nhưng lúc đó chị cũng chỉ là một đứa trẻ, chị cũng không quyết định được gì. Thấy em thích học nhảy đến thế, chị liền bảo với mẹ là cho em đi học--"
Chị gái đột nhiên nhướng mày cười: "Có lẽ em không biết đâu, lúc đó mẹ đã đá/nh chị, bảo chị không biết cố gắng, bảo chị muốn lười biếng."
Chương 9
12
9
Chương 22
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 06
Bình luận
Bình luận Facebook