Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con gái sắp thi đại học, cả nhà đang dốc toàn lực vì kỳ thi của con bé.
Ban đêm, gần như chẳng ai dám phát ra tiếng động vì sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con.
Thế nhưng, tôi vừa mới đặt lưng xuống thì từ phòng khách đã vang lên tiếng chuông cửa dồn dập.
Tôi sững người, đó là tiếng chuông từ hệ thống liên lạc nội bộ ở cửa chính.
"Ting ting ting..."
Trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng chuông như tiếng c/ưa máy, chói tai đến mức làm da đầu tôi tê dại.
01
"Mẹ ơi." Con gái dụi mắt bước ra.
Tôi nhìn đồng hồ, trời ạ, đã mười hai giờ rưỡi đêm rồi!
Tôi vội đứng dậy: "Con mau đi ngủ đi, để mẹ ra xem sao."
Con gái gật đầu, lại lờ đờ đi vào phòng.
Tôi nhấc máy liên lạc.
Chưa kịp nói gì, phía bên kia đã truyền đến giọng điệu nịnh nọt.
"Chào chị, em là cư dân tầng trên, chị mở cửa giúp em với được không ạ?"
Tôi: ...?
"Cô là người tầng trên thì bấm chuông nhà tôi làm gì?" Tôi cố nén gi/ận.
Đối phương thái độ rất tốt, liên tục xin lỗi.
"À, chị ơi, tại em quên mang thẻ từ rồi."
"Cả tòa nhà chỉ còn đèn nhà chị sáng, chị giúp em một chút đi mà, làm ơn đi ạ."
Tôi hơi khó chịu.
Nhưng nghe giọng là một cô gái.
Nửa đêm nửa hôm ở ngoài cũng nguy hiểm nên tôi đành mở cửa.
"Lần sau nhớ mang theo chìa khóa nhé, còn nữa..."
Tôi chưa kịp nói hết câu, đối phương đã ậm ừ cảm ơn rồi cúp máy ngay lập tức.
Tôi cạn lời.
Đi vào phòng con gái xem thử, quả nhiên con bé đã bị đá/nh thức và chưa ngủ lại được.
Tôi dỗ con ngủ rồi quay về phòng mình.
Sáng hôm sau khi con gái dậy, dưới mắt nó hơi thâm quầng, hỏi ra mới biết hôm qua bị đá/nh thức, phải mất một hai tiếng mới ngủ lại được.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Tôi chỉ biết dỗ dành con vài câu rồi tiễn con đi học.
Những ngày này để lo cho kỳ thi của con, tôi đã xin nghỉ phép.
Tiễn con xong, tôi ra chợ m/ua gà và sườn tươi, lại m/ua thêm kha khá rau xanh mang về.
Nào ngờ chưa kịp vào nhà, tôi lại nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi ngạc nhiên nhấc máy.
"Này, tôi gọi mãi sao chị không dừng lại thế? Nhanh lên! Mở cửa cho tôi!"
"Đồ đạc nặng ch*t đi được."
02
Tôi: ...?
Ai đây chứ? Chẳng lẽ là người thân nào đó?
Nhưng không đúng, tất cả người thân bạn bè đều biết nhà tôi năm nay có sĩ t/.ử th/i đại học, mấy ngày này tuyệt đối sẽ không đến làm phiền.
Thậm chí ngay cả mấy ông bạn câu cá của chồng tôi cũng không dám bén mảng đến vì sợ ảnh hưởng tới con bé.
"Cô là ai?" Tôi không nhịn được hỏi.
"Tôi ở căn 402 tầng trên đây! Mở cửa giúp tôi, tôi không mang thẻ từ."
402?
Nghe đến đây, cơn gi/ận của tôi bốc lên.
Đêm qua người bấm chuông nhà tôi cũng là 402.
Chỉ là giọng nói nghe trẻ hơn giọng này một chút.
Đang lúc tức gi/ận, tôi đáp trả: "Cô ở 402, cô không vào được thì bấm chuông nhà tôi làm gì?"
Đúng là bị th/ần ki/nh à!
Đêm hôm khuya khoắt bấm chuông thì thôi đi, tôi thông cảm vì đối phương là con gái, đêm hôm không an toàn.
Ban ngày ban mặt mà cũng bấm?
"Này, sao chị lại nói chuyện kiểu đó? Mọi người đều là hàng xóm, giúp nhau một chút thì có làm sao?"
"Nếu tôi mang chìa khóa thì còn cần tìm chị à?"
Chà, hóa ra lại là lỗi của tôi?
Là tôi không cho cô ta mang chìa khóa ra ngoài chắc?
Cơn gi/ận của tôi bùng lên: "Cô không mang chìa khóa thì liên quan gì đến tôi?"
"Cô đi mà tìm người nhà cô mở cho!"
Tôi cúp máy, xách thức ăn vào bếp.
Không ngờ vừa vào cửa, chuông lại reo lên.
"Ting ting ting..."
Tiếng chuông chói tai vang lên dồn dập như thúc giục cái ch*t.
Tôi đang nhặt rau, chẳng buồn để ý.
Nhưng tôi không ngờ, đối phương lại kiên trì bấm suốt hơn mười phút.
Tiếng chuông như m/a âm xuyên tai, khiến đầu óc tôi ong ong cả lên.
Sau khi tiếng chuông vang lên thêm vài phút nữa, tôi ném rau xuống, chạy ra phòng khách.
"Này, tôi bảo cô..."
"Mở cửa!"
"Cô bị đi/ên à? Cô không vào được thì cứ bấm chuông nhà tôi mãi làm gì?"
"Tôi bảo chị mở cửa, tôi không quan tâm, vừa rồi tôi ở ngay sau lưng chị, tôi đã bảo chị đợi tôi một lát, chị cố tình giả vờ không nghe thấy không đợi tôi, bây giờ tôi bắt chị phải mở cửa cho tôi!"
Tôi: ...
Tôi là cái loại người gì thế này?
"Tôi mở cho bố cô ấy!"
Tôi cúp máy, định rút phích cắm hệ thống liên lạc.
Nhưng nghĩ lại thì không được, hệ thống liên lạc của nhà tôi còn kết nối với camera ngoài cửa và thang máy.
Nếu tôi rút ra, chồng con tôi về mà thang máy không dùng được thì chẳng phải phải tự leo cầu thang lên sao?
Tôi hít sâu một hơi, vào bếp nấu cơm.
Vừa vào bếp, chuông lại reo lên.
Lần này tôi mặc kệ.
Cô ta có thời gian thì cứ bấm tiếp đi, tốt nhất là đứng dưới đó cả ngày.
Đợi tôi nhặt rau xong chuẩn bị nấu ăn, tiếng chuông mới chịu dừng lại.
03
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nấu cơm.
Con gái ăn cơm xong, tôi bảo con tranh thủ vào ngủ một lát.
Chiều còn mấy tiết học nữa, không ngủ sẽ không có tinh thần.
Nào ngờ con gái vừa vào phòng, chuông cửa lại reo lên.
Tiếng chuông dồn dập vang lên làm tôi gi/ật b/ắn mình.
Con gái mở cửa phòng: "Mẹ, ai thế ạ?"
Tôi bước tới nhấc máy.
"Này, mở cửa cho tôi mau!"
Tôi: ?
Chưa xong à?
Giọng nói bên kia lại truyền đến.
"Nhanh lên đi, tôi vừa xuống lầu m/ua th/uốc cho bố mẹ xong, còn chưa được ăn cơm đây này!"
"Sáng nay tôi chỉ bảo chị tiện tay mở cửa giúp tôi thôi mà chị đã làm cao rồi, tốt thôi, bây giờ cho chị một cơ hội để hàn gắn tình làng nghĩa xóm đây, nhanh lên!"
Cơn gi/ận của tôi lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.
Giọng nói này chẳng phải là người phụ nữ đã bấm chuông nhà tôi suốt cả buổi sáng sao?
402!
402 hay thật!
Tôi rút phích cắm hệ thống liên lạc, bảo con gái vào ngủ tiếp, rồi cầm chìa khóa xuống lầu.
Vừa xuống đến nơi, quả nhiên thấy một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi đang đứng trước cửa.
Thấy tôi xuống, cô ta lập tức nở nụ cười đắc ý.
Xem ra là nhận ra tôi.
Tôi vừa mở cửa, cô ta đã đắc ý bước vào.
"Tôi đã bảo mà, sao chị lại như thế chứ?"
"Bảo mở cái cửa thôi mà cũng khó khăn thật."
"Nhưng thôi, nể tình chị đích thân xuống mở cửa, tôi..."
Tôi không nhịn được cười.
"Đích thân xuống mở cửa cho cô?"
"Lúc mẹ cô sinh cô ra có phải đã quên cho cô n/ão không, cô dùng óc đậu phụ để suy nghĩ à?"
"Sao? Cho tôi một cơ hội à? Được thôi, tôi cũng đang muốn thừa kế căn nhà của cô đây, cô cũng cho tôi một cơ hội đi."
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook