Không phải chứ, ngươi giỏi thật đấy

Không phải chứ, ngươi giỏi thật đấy

Chương 8

09/07/2026 16:05

Trong lòng ta dâng lên nỗi bất an khó tả.

24

Ta không ngờ rằng chuyện này lại có nhiều người biết đến như vậy.

Họ kể với ta.

Bảy ngày trước, Ôn Du vừa đến kinh thành đã đụng độ đại tiểu thư phủ tướng quân, Tiêu Âm Phong.

Ôn Du có dung mạo cực kỳ khôi ngô, Tiêu Âm Phong vừa nhìn đã ưng ý ngay, lập tức muốn bắt cậu ấy về phủ làm phu quân.

Ôn Du không chịu, Tiêu Âm Phong lúc đó cũng chẳng nói gì thêm.

Chỉ là đến tối lại sai người đến mời, lần này Ôn Du không từ chối nữa, theo người của phủ tướng quân lên xe ngựa rời đi.

"Ôi chao, ngươi không thấy vẻ mặt thẹn thùng của gã thư sinh nhỏ đó vào ban ngày đâu, đỏ bừng cả mặt."

Một gã tiểu nhị vắt khăn lau mồ hôi, trêu đùa.

"Ta thấy á, lúc đó trong lòng gã chắc là sướng rơn rồi, chỉ là ngại đông người nên mới không dám nhận lời thôi, dù sao đó cũng là phủ tướng quân đấy, một gã thư sinh nghèo như gã, mấy kiếp cũng không với tới được cành cao như vậy!" Một tiểu nhị khác phụ họa.

Ta mím môi, không tin lời họ nói.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm đục của người lớn tuổi hơn vang lên.

"Nói nhảm gì thế hả! Đi làm việc đi!"

Mấy gã tiểu nhị vội vã gọi một tiếng "Chưởng quầy" rồi chạy mất.

Ta cảm nhận được lão chưởng quầy tiến lại gần, rồi ánh mắt lão đá/nh giá ta vài lượt.

Lão ngập ngừng hỏi, "Cô nương là... thê tử của thư sinh đó sao?"

Ta sững người, im lặng hồi lâu mới gật đầu.

"Lại còn là một kẻ m/ù..."

Lão chưởng quầy thở dài một tiếng, thấp giọng nói, "Cô nương, đừng tìm nữa, về đi thôi."

"Vì sao?"

Lão chưởng quầy lại thở dài một tiếng dài, giọng hạ thấp hơn nữa.

"Con ả Tiêu Âm Phong đó không phải kẻ dễ đụng vào, ngang ngược hống hách, không ai dám trêu chọc, cái hậu viện nhà ả nuôi không biết bao nhiêu là phu quân. Đứa con trai nhỏ nhà hàng xóm của con gái lớn nhà tam cữu ta chính là bị ả để mắt rồi cư/ớp về, từ đó không thấy trở về nữa. Phu quân của cô nương, e là cũng chẳng về được đâu, đừng tìm nữa, về đi."

Ta không hiểu, "Dưới chân thiên tử, vương pháp để đâu? Ả ngang ngược như vậy, không ai quản sao?"

"Quản? Ông nội ả là Trấn Quốc Đại Tướng quân, người từng theo Thái thượng hoàng đá/nh thiên hạ, ả là hậu duệ công thần, đương kim thánh thượng còn nể mặt nhà ả ba phần, ai dám quản, cứ nhắm một mắt mở một mắt cho xong."

Lòng ta chùng xuống, không nói gì thêm, đứng dậy hành lễ với lão chưởng quầy, "Đa tạ chưởng quầy đã cho biết."

25

Ta trở về phòng, suy nghĩ hồi lâu.

Cuối cùng quyết định đêm đó sẽ lẻn vào phủ tướng quân, ta phải tìm thấy Ôn Du.

Nhưng, thể thuật của ta rất tệ.

Trong phủ tướng quân chắc chắn sẽ có người tuần tra, đừng nói là tránh đám thị vệ, ngay cả bức tường cao vút bên ngoài phủ, ta cũng chẳng trèo qua nổi.

Đến lúc đó, chưa kịp tìm thấy Ôn Du, có lẽ ta đã trở thành một trong những tiểu q/uỷ giương nanh múa vuốt ngoài tường thành rồi.

Vì vậy, không thể xông vào bừa bãi.

Ta mở gói hành lý, lôi ra một đống xươ/ng nhỏ.

Hai tay bấm quyết.

Rất nhanh, những mẩu xươ/ng nhỏ đã kết hợp lại với nhau một cách trật tự.

Sau vài nhịp thở, mấy con chuột xươ/ng trắng ngần như ngọc đã nằm phục dưới chân ta.

Ta xoa đầu mấy con vật nhỏ, hạ lệnh cho chúng.

Chúng rất thông minh, sau khi hiểu lệnh liền dụi dụi vào ngón tay ta, rồi nhảy vọt qua cửa sổ, biến mất trong màn đêm.

26

Những con xươ/ng nhỏ thân hình mảnh dẻ, hành động nhanh nhẹn, rất thuận lợi lẻn vào phủ tướng quân.

Chúng thông suốt tâm trí với ta, ý thức của ta cũng di chuyển theo chúng.

Phủ tướng quân rất lớn, có thị vệ đi lại tuần tra.

Thật kỳ lạ, khí tức trong phủ rất hỗn tạp, huyết sát khí lại nồng nặc đến mức vô lý.

Ta ngồi trong quán trọ, lông mày nhíu ch/ặt, trán rịn ra những hạt mồ hôi li ti.

Ta vẫn không cảm nhận được hơi thở của Ôn Du, điều này khiến ta có chút nóng nảy.

Vì vậy, ta điều khiển những con chuột xươ/ng đi về nơi có huyết sát khí nồng đậm nhất.

Đó dường như là một tiểu viện, hơi cũ kỹ, không giống như có người ở.

Trong sân có mấy cái cối đ/á màu đỏ thẫm, góc sân dường như còn nuôi vài con heo, rất b/éo.

Cả cái sân có thể nói là hoàn toàn lạc quẻ với phủ tướng quân.

Tay ta bắt đầu r/un r/ẩy không kiểm soát, kéo theo cả cơ thể cũng run lên.

Ta cảm nhận được vài tia hơi thở của Ôn Du trong đống m/áu tươi và ô uế hỗn tạp kia, rất yếu, yếu đến mức như sắp tan biến.

Ta run lên dữ dội, chỉ có thể cố sức bám ch/ặt lấy cạnh bàn, đầu ngón tay cắm sâu vào gỗ.

Lũ heo đang ăn, ăn rất ngon lành.

Mảnh xươ/ng vụn và m/áu th!t lẫn lộn trong chuồng heo, bị móng heo giẫm nát không còn hình th/ù.

Tiếng nhai nuốt truyền rõ mồn một vào tai ta, đó là nửa mảnh hộp sọ, còn dính lại những mảnh da th!t mơ hồ.

Ta không còn bám trụ được nữa, cả người vô lực ngã nhào xuống đất, nôn khan không ngừng.

Ta muốn gào thét điều gì đó, nhưng cổ họng lại chẳng thể phát ra lấy một tiếng.

27

Đêm khuya, ta vô cảm ngồi trước bàn, cẩn thận làm sạch những mảnh da th!t còn sót lại trên hộp sọ.

Ánh đèn dầu leo lét soi rọi mảnh xươ/ng trắng bệch trở nên ố vàng.

Ta dùng d/ao khắc tạc hộp sọ đó thành một con búp bê.

Lưỡi d/ao sắc bén để lại trên ngón tay ta mấy vết c/ắt, ta vuốt ve những vệt m/áu dính dấp, thật kỳ lạ, chẳng thấy đ/au đớn gì cả.

...Ôn Du của ta ch*t rồi, ch*t ở phủ tướng quân.

Ta dùng bí thuật, muốn cưỡng ép đưa linh h/ồn cậu ấy từ địa phủ trở về.

Nhưng không thành công.

Ôn Du... ch*t thảm quá.

Cậu ấy đ/au đớn lắm, sợ hãi lắm, từ thể x/ác đến linh h/ồn.

đ/au đớn và sợ hãi khiến linh h/ồn cậu ấy không thể định hình, chưa kịp đợi q/uỷ sai đến đã tan biến mất.

Đêm đó, ta sụp đổ, ôm con búp bê khóc suốt đêm, đ/au lòng đến mức không thở nổi.

Sau đó, ta tìm thấy đám áo đen kia, sống sờ sờ rút linh h/ồn của chúng ra.

Từ ký ức của chúng, ta biết được toàn bộ sự việc.

28

Ngày hôm đó, sau khi Ôn Du từ chối lời mời của Tiêu Âm Phong, ả không hề bỏ cuộc, mà sai người đi điều tra lai lịch của Ôn Du.

Đêm hôm đó, Tiêu Âm Phong dùng ngôi làng và ta ra để u/y hi*p, ép Ôn Du phải theo ả về phủ.

Ôn Du sợ ả làm hại chúng ta, không còn cách nào khác đành phải theo ả rời đi.

Trở về phủ tướng quân, Tiêu Âm Phong ra lệnh cho người đưa Ôn Du vào khuê phòng của mình.

Trong phòng tràn ngập hương thơm nồng nặc, ả uốn éo thắt lưng, cố tình cởi bỏ xiêm y trước mặt Ôn Du, giọng điệu dịu dàng: "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn làm phu quân của ta, ngôi làng nhỏ và vị hôn thê của ngươi, ta đều có thể buông tha."

Danh sách chương

5 chương
09/07/2026 16:06
0
09/07/2026 16:05
0
09/07/2026 16:05
0
09/07/2026 16:04
0
09/07/2026 16:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu