Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vẫn bình thản đáp lại: "Đều không có."
Một câu trả lời nằm trong dự liệu.
Nghĩ đến ý niệm vừa nhen nhóm trong lòng, ta lặng lẽ dời ánh mắt đi nơi khác.
Thực ra.
Ta đã biết đến sự tồn tại của Tạ Thừa Chu từ rất sớm.
Mỗi lần phụ thân và huynh trưởng trở về kinh, đều nhắc đến y.
Nói y là bậc tướng tài hiếm có.
Chỉ đợi sau khi chiến sự Tây Cương bình định, y sẽ đưa Tạ Thừa Chu về kinh, nhận làm nghĩa tử.
Tiếc thay, phụ thân không đợi được đến ngày đó.
Lần đầu tiên ta gặp Tạ Thừa Chu.
Là lúc y hộ tống linh cữu về kinh.
Một cỗ qu/an t/ài là của phụ thân, một cỗ là của huynh trưởng.
Sau ngày đó, y ở lại trong kinh.
Y quỳ trước linh đường của phụ thân, nói với mẫu thân:
"Tiếc nuối lớn nhất của chủ công, chính là không yên lòng về phu nhân và tiểu thư."
"Mạng của Tạ Thừa Chu này là do chủ công ban cho, Tây Cương sẽ có tướng sĩ khác canh giữ, sau này Vĩnh Ninh Hầu phủ để ta canh giữ."
Khi đó, ta cực kỳ không ưa y.
Nhìn gương mặt nhuốm đầy gió bụi của y, ta lại nhớ đến phụ thân và huynh trưởng.
Thậm chí ta còn nảy sinh suy nghĩ đ/ộc á/c rằng, cùng là tướng sĩ, cớ sao người ch*t trận lại không phải là y?
Nhưng dù ta có không ưa y đến thế nào đi chăng nữa.
Kể từ ngày đó, y vẫn tuân theo lời thề của mình, ở lại Vĩnh Ninh Hầu phủ, cam tâm trở thành một hộ vệ nhỏ bé không đáng kể trong phủ.
Thấm thoắt ba năm.
Tạ Thừa Chu cũng lặng lẽ canh giữ nhà họ Thôi ba năm rồi.
Cho đến tận hôm nay.
Không ngờ cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng của Thôi Dục Ninh ta lại chính là y.
Ta lau khô nước mắt nơi khóe mắt, kiên quyết quay người rời khỏi biệt viện đó.
Sau khi về phủ.
Ta gọi Tạ Thừa Chu vào thư phòng.
Y không chút do dự, cứ ngỡ ta có việc cần dặn dò.
Cánh cửa vừa khép lại.
Ta liền nâng gương mặt y lên, hôn lên môi y.
Y bị hành động đột ngột của ta làm cho kinh ngạc, đôi tay giơ lên lơ lửng giữa không trung, muốn kéo ta ra nhưng lại chẳng biết đặt vào đâu.
Chỉ căng cứng sống lưng lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào giá sách dày nặng.
Y không còn đường lui.
Lúc này mới ngước đôi mắt vốn dĩ luôn thanh lãnh ấy lên.
Nhìn sâu vào ta:
"Thôi Dục Ninh, nàng đang làm gì vậy?"
Y hẳn là đang gi/ận dữ tột độ.
Trong trí nhớ của ta, đây là lần đầu tiên Tạ Thừa Chu gọi tên khuê danh của ta.
Trước đây, y cũng giống như hạ nhân trong phủ, luôn cúi đầu gọi ta là tiểu thư.
Ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dò xét của y.
Chỉ r/un r/ẩy bờ vai, thấp giọng c/ầu x/in y:
"Tạ Thừa Chu, ta cần một đứa trẻ, một đứa trẻ thuộc về nhà họ Thôi chúng ta."
"Thánh thượng từng hứa với ta, nếu ta sinh được con trai, sau khi cập quan có thể kế thừa tước vị của phụ thân, nếu là con gái, sẽ được phong làm Quận chúa."
"Hiện tại ta không thể hòa ly với Bùi Cảnh Hành, ta cũng không muốn dòng m/áu của kẻ như y tồn tại trong huyết mạch nhà họ Thôi... Nếu là chàng, ta nghĩ cha và huynh trưởng dưới suối vàng có biết, hẳn sẽ rất vui lòng."
Ta biết mình làm vậy thật đê hèn.
Nhưng trong cái thế gian ăn th!t người này, ta không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Ta nơm nớp lo sợ chờ đợi sự lựa chọn của Tạ Thừa Chu.
Nếu y nhất quyết đẩy ta ra... ta cũng đành cam chịu...
Trong thư phòng.
Tĩnh mịch đến mức chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của hai người quấn lấy nhau.
Sau hồi lâu.
Tạ Thừa Chu đẩy ta ra một khoảng cách.
Ánh mắt nghiêm nghị đặt trên người ta:
"Nhìn ta này, Thôi Dục Ninh!"
Trong giọng nói trầm thấp của y là quyết tâm không thể phản bác.
Ta ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau.
Nhìn đôi môi y, tiếp tục mấp máy:
"Nàng biết ta không thể từ chối nàng mà..."
"Ta có thể không màng đến luân thường và miệng đời, nhưng ta lo nàng sau này sẽ hối h/ận."
Ta biết chứ.
Thứ y không thể từ chối không phải là ta, mà là nhà họ Thôi sau lưng ta.
Ta nhắm mắt lại.
Nắm lấy bàn tay cũng đang khẽ run của y.
Quyết liệt nói:
"Đã làm gì cũng là sai, vậy thì cùng nhau trầm luân đi."
04
Bùi Cảnh Hành đặt tên cho đứa trẻ là Phúc Tông.
Ta giả vờ không hiểu tâm tư của y, cười chê y cổ hủ.
Đứa trẻ mang họ Thôi, nhập gia phả nhà họ Thôi của ta, đương nhiên là do ta đặt tên cho nó.
"Cứ gọi là Thôi Minh Chiêu đi."
Soi rọi sự quang minh lỗi lạc, nhật nguyệt đồng huy của nhà họ Thôi ta.
Bùi Cảnh Hành kiên nhẫn.
Lại đặt thêm mười mấy cái tên, lần lượt trình cho ta xem.
Thấy ta trước sau vẫn tâm như đ/á tảng.
Sắc mặt vốn luôn ôn hòa của y cũng dần trở nên khó coi.
Ta tiếp tục trêu đùa Chiêu nhi trong lòng.
Nhìn thấu vẻ u uất của y mà như không thấy.
Bùi Cảnh Hành không biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng ta.
Bất thình lình ôm chầm lấy ta từ phía sau.
Trong giọng nói mang theo chút gh/en t/uông cố ý:
"Từ khi có Chiêu nhi, trong mắt phu nhân chẳng còn nhìn thấy ta nữa..."
"Hay là đêm nay ta chuyển về chính viện ở đi, ta sợ thêm vài ngày nữa, phu nhân lại quên mất còn có người phu quân là ta đây."
Sống lưng ta bỗng cứng đờ.
Chỉ cảm thấy đôi bàn tay Bùi Cảnh Hành đặt trên vai ta thật âm u, nhớp nháp, khiến người ta buồn nôn.
Ta cứ ngỡ đã lâu như vậy.
Đối diện với Bùi Cảnh Hành, ta đã có thể tâm như chỉ thủy, coi y như không khí.
Không lâu sau khi phát hiện chuyện dơ bẩn giữa y và ả biểu muội, ta liền có th/ai.
Nhờ lời dặn của phủ y, ta bảo y chuyển sang viện bên cạnh ở riêng.
Khi ấy dù Bùi Cảnh Hành lộ vẻ cô đơn, nhưng cũng lấy danh nghĩa vì tốt cho ta mà đồng ý.
Trong phủ không có thiếp thất.
Những ngày đó, số lần y "trực đêm" ở quan thự càng thêm thường xuyên.
Ta chẳng buồn quan tâm y ở bên ngoài thế nào.
Y chỉ cần an phận ở chốn quan trường, được thánh thượng coi trọng, khiến cho đám tiểu nhân đang rình rập ở những góc tối muốn dòm ngó Hầu phủ của ta không dám dễ dàng hành động - đó chính là toàn bộ giá trị của y khi ở lại Hầu phủ.
Nhưng ta đã quên.
Chừng nào ta và y còn là phu thê, thì chẳng thể tránh khỏi những đụng chạm thế này.
Ta không chút biến sắc đứng dậy, giao Chiêu nhi đang ngủ say trong lòng cho An m/a m/a.
Đôi tay Bùi Cảnh Hành hụt hẫng trượt xuống.
Sắc mặt y khựng lại, ánh mắt dò xét nhìn ta.
Ta khẽ mỉm cười, bước lên hai bước, giơ tay chỉnh lại cổ áo hơi nhăn nhúm của y.
Lời lẽ dịu dàng:
"Phu quân sao lại nghĩ vậy? Trong lòng Dục Ninh, phu quân và Chiêu nhi quan trọng như nhau."
"Ta cũng mong phu quân sớm ngày chuyển về chính viện, chỉ là khi sinh Chiêu nhi bị khó sinh, thân thể đến nay vẫn chưa bình phục hẳn. Phủ y đã dặn, còn phải đợi thêm vài ngày nữa..."
Bùi Cảnh Hành thấy vẻ mặt thất vọng của ta, ánh mắt nghi hoặc cũng dịu lại.
Bàn tay dày dặn của y phủ lên mu bàn tay ta, mang theo vài phần áy náy:
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook