Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay sau đó, cô ta khó khăn đứng dậy, đặt mông ngồi phịch lên chiếc xe lăn to lớn kia, ngoác miệng ra bắt đầu gào khóc.
Người đàn bà trung niên bên cạnh thuần thục rút bình sữa đen sì trên cổ "bảo bảo" ra, phập một cái nhét vào miệng cô ta.
Đôi môi dày cộm của "bảo bảo" lập tức bắt đầu mấp máy mút lấy núm v* giả.
Thậm chí còn hút cả đống nước mũi nước mắt lem nhem đầy mặt đầy miệng vào trong.
Cảnh tượng đó làm tôi buồn nôn không chịu nổi.
Người đàn bà lấy từ trong ba lô ra tờ giấy ăn, bắt đầu lau mặt lau tay cho "bảo bảo", miệng cuối cùng cũng đã có thể nói chuyện.
"Đồ trời đá/nh, dám b/ắt n/ạt bảo bảo nhà tôi, xem kìa, bảo bảo nhà tôi tức đến mức đứng dậy đi lại được luôn rồi."
"Ôi chao, thế này chẳng phải là sụt mất hai lạng th!t rồi sao!"
Người đàn ông bên cạnh trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhìn tôi đầy hung á/c.
"Chính mày là đứa không cho bảo bảo nhà tao vào Kinh Bắc? Tao thấy mày không muốn sống nữa rồi!"
"Bảo bảo nhà tao đã nỗ lực đến thế này rồi, sao mày nhẫn tâm từ chối nó? Mày còn lương tâm không? Mày có còn là con người không?"
"Bây giờ, lập tức ngay và luôn nhận bảo bảo nhà tao vào học, nếu không thì đồ súc vật như mày đừng hòng mà đi đâu!"
Đầu tôi đ/au như búa bổ, trước mắt tối sầm lại.
Trong đầu tôi nảy ra một tin tốt và một tin x/ấu.
Tin tốt là, bố mẹ của "bảo bảo t/âm th/ần" đã tìm đến.
Tin x/ấu là, cặp bố mẹ này hình như cũng bị t/âm th/ần.
03
"Bảo bảo" ngửa đầu mút núm v* giả chùn chụt, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt cô ta.
Cặp đôi phụ huynh thấy "bảo bảo" đã yên ổn, không nói không rằng, trực tiếp khai hỏa với tôi.
"Đồ lòng dạ đen tối kia, rốt cuộc có cho bảo bảo nhà tao vào Kinh Bắc học không?"
"Điểm số là cái gì? Chẳng phải bọn mày mở trường ra là để dạy người sao?"
"Dạy mấy đứa thủ khoa, mấy đứa học giỏi thì có tài cán gì, có giỏi thì mày dạy bảo bảo nhà tao thành hạng nhất đi!"
Tôi có cảm giác bất lực như kiểu "tú tài gặp lính", có lý mà không sao giải thích nổi.
Chỉ muốn nhanh chóng lấy lại điện thoại, rồi rời xa cái gia đình t/âm th/ần này.
"Làm ơn trả điện thoại cho tôi."
Tôi bước lên hai bước định lấy lại điện thoại, người đàn ông lại như bị kích động điều gì, đi/ên cuồ/ng lao tới bóp cổ tôi.
Sau đó dùng hết sức đẩy mạnh ra phía sau, tôi ngã ngửa, gáy đ/ập mạnh xuống đất, tức thì hoa mắt chóng mặt.
Người đàn ông vẫn chưa thấy đủ, bước hai bước ngồi chồm hổm lên người tôi, nắm đ/ấm nện từng cú vào mặt và ngựk tôi.
"Mày còn định ra tay trước à? Phì! Tao đá/nh ch*t cái đồ lòng dạ đen tối nhà mày."
"Chỉ biết điểm số, không cho bảo bảo nhà tao vào Kinh Bắc, xem tao đá/nh ch*t mày!"
"Bảo bảo" ngồi trên xe lăn, cũng chẳng khóc nữa, vừa mút bình sữa vừa vỗ tay reo hò.
"Bố của bảo bảo giỏi nhất, ai làm bảo bảo không vui, bố đá/nh người đó, bảo bảo yêu bố nhất!"
Người đàn bà cũng gào thét bên cạnh: "Đáng đời, cho mày b/ắt n/ạt bảo bảo nhà tao. Chồng ơi, anh là tuyệt nhất!"
Người đàn ông nghe vậy, đá/nh càng hăng hơn.
Đầu tôi đ/au nhức, bị đ/è dưới đất đá/nh đ/ập dã man, chỉ có thể dùng hai tay che chắn một cách thảm hại.
Đám sinh viên hóng chuyện bên cạnh, thấy giáo viên của trường bị người ta ngồi lên người đá/nh, cũng không còn cười cợt nữa.
Các nam sinh xắn tay áo lao vào, trực tiếp kéo người đàn ông ra khỏi người tôi.
Các nữ sinh ngăn cản người đàn bà, miệng ch/ửi bới ầm ĩ.
"148 điểm mà đòi vào Kinh Bắc, n/ão không bình thường thì đến b/ệnh viện Thiên Đàn mà khám, đừng có chạy đến trường chúng tôi mà làm trò đê tiện."
"Các người dám đá/nh giáo viên của chúng tôi ngay trong khuôn viên trường? Các người có thực sự bị t/âm th/ần đi chăng nữa, chúng tôi cũng không nhịn đâu!"
Đám sinh viên đầy phẫn nộ lao vào ẩu đả với người đàn ông đi/ên kh/ùng, khung cảnh hỗn lo/ạn không sao tả xiết.
Tôi ôm đầu, nhăn nhó đứng dậy, cố chịu đựng cơn đ/au dữ dội mà hét lớn: "Đừng đá/nh nữa, các bạn sinh viên, đừng đá/nh nữa!"
Nhưng cả hai bên đã đỏ ngầu mắt, chẳng ai nghe tôi nói gì cả.
Tôi nhất thời không biết làm sao, đấu văn thì tôi còn đối phó được vài chiêu, chứ đấu võ thì đúng là con số không tròn trĩnh.
May thay, đội bảo vệ nhận được tin đã kịp thời có mặt, nhanh chóng kiểm soát tình hình, đưa tất cả chúng tôi về phòng bảo vệ.
04
Lúc này tôi mới biết cô gái tự xưng là "bảo bảo" tên là Hứa Kiều Kiều, vừa thi tốt nghiệp xong.
Bố cô ta tên là Hứa Quân, mẹ tên là Lưu Lợi.
Cái gia đình này dù đã ở trong phòng bảo vệ vẫn tỏ ra vô cùng tự tin.
Đối với việc đá/nh tôi, họ không hề tỏ ra chút hối lỗi nào.
"Đại học Kinh Bắc các người đúng là bao che cho nhau, cái đồ lòng dạ đen tối này, các người còn bảo vệ, đáng lẽ phải để tôi đá/nh ch*t nó mới đúng!"
"Còn nữa, các người đưa bảo bảo nhà tôi về phòng bảo vệ, làm bảo bảo nhà tôi h/oảng s/ợ thì tính sao đây?"
Tôi quay đầu nhìn lại, Hứa Kiều Kiều đã ngậm chiếc núm v* giả cỡ đại.
Đang nằm ngủ trên xe lăn, tiếng ngáy vang dội, nào có chút gì là sợ hãi?
Trưởng phòng bảo vệ Trương nghe những lời này, đầu tiên là kinh ngạc há hốc mồm, sau đó nghiêm nghị lên tiếng.
"Đã là bảo bảo thì phải ở trong trường mẫu giáo chứ, lên đại học làm cái gì?"
Cặp đôi phụ huynh lập tức c/âm nín, không biết đáp lại thế nào.
Cả phòng bảo vệ cười nghiêng ngả, lau cả nước mắt.
Còn tôi, lại không thể cười nổi.
Màn hình điện thoại vỡ nát, sau gáy sưng một cục u to, môi bị đá/nh sưng vù, mắt bầm tím.
Cúi đầu xuống, m/áu mũi vẫn cứ từng giọt rơi xuống đất.
Tôi đã đắc tội với ai chứ?
Chạy đôn chạy đáo suốt một tháng trời, gần như đi khắp các tỉnh thành trong nước, chỉ vì muốn chiêu m/ộ những nhân tài hàng đầu cho Kinh Bắc.
Thậm chí là để giải quyết khó khăn nhập học cho những sinh viên có hoàn cảnh thực tế.
Chỉ riêng năm nay, tôi đã miễn học phí cho 8 sinh viên nghèo, còn tranh thủ cho họ cơ hội làm thêm và v/ay vốn sinh viên, họ mới dám tự tin đăng ký vào Đại học Kinh Bắc.
Tôi không thẹn với lương của mình, không thẹn với lương tâm, vậy mà tại sao lại bị đá/nh?
Ba người này giả đi/ên giả khờ một cách quá trơn tru, nhìn là biết không phải lần đầu làm trò càn quấy thế này.
Có thể ngang ngược, tự tin đến mức này là vì sao?
Vì ai cũng sợ rắc rối, sợ đụng phải kẻ đi/ên.
Vì người có học thức thường trọng thể diện, dễ bị b/ắt n/ạt, luôn muốn dĩ hòa vi quý.
Cho nên làm lo/ạn cũng là vô ích, đá/nh người cũng là đá/nh không.
Vì vậy họ mới dám ngang ngược đến thế.
Chương 6
11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook