Tôi phụng dưỡng mẹ bị đột quỵ, bà lại đem hơn hai tỷ cho em trai

“Chị đã nói rồi, đợi chị m/ua được nhà ở Vân Thành, có tổ ấm của riêng mình, nhất định sẽ đón mẹ qua ở vài hôm, thế mẹ còn muốn chị phải thế nào nữa?”

Mẹ tôi vỗ vỗ tay nó, nhưng lời nói lại nhắm vào tôi:

“Thục Phân, con nhìn em con xem, nó hiểu chuyện biết bao, chẳng hề so đo với người chị như con.”

“Đấy mới là người một nhà chứ.”

Bà nhìn em trai bằng ánh mắt hiền từ.

“Tiểu Hải, con có lòng hiếu thảo này là mẹ mãn nguyện rồi. Chỗ con khám b/ệnh đắt đỏ lắm, mẹ không thể thêm phiền phức cho các con được.”

“Mẹ đã sớm tính cả rồi, sau này mẹ chẳng đi đâu cả, cứ ở đây dựa vào chị con mà sống. Sau này khi mẹ trăm tuổi, căn nhà này sẽ để lại cho chị con, con không được về tranh giành với chị đâu đấy.”

Bà liếc nhìn tôi.

Trên mặt chất đầy nụ cười giả tạo, ánh mắt đó như thể bà đang dành trọn tình thương cho tôi vậy.

Nhìn căn nhà nhỏ hẹp, cũ kỹ trước mắt.

Tôi nuốt xuống nỗi đắng cay trong lòng, lạnh lùng nói với mẹ: “Nếu mẹ đã thương con trai mẹ đến thế, chi bằng bây giờ b/án luôn căn nhà này đi, đỡ phải lo sau này nó về tranh giành với con.”

“Mẹ cũng đừng để lại cho con, con không cần. Nhân lúc Tiểu Hải còn ở đây, ngày mai liên hệ môi giới b/án luôn đi.”

“Con cam đoan không lấy một xu, mẹ cầm hết tiền đi mà hưởng phúc cùng đứa con trai quý tử của mẹ đi.”

04

Vừa dứt lời.

Sắc mặt mẹ tôi lập tức thay đổi.

“Thục Phân, con có ý gì? Già rồi mà con muốn đuổi mẹ ra khỏi cái tổ này à?”

“Hay là con muốn rũ bỏ trách nhiệm, không muốn hầu hạ mẹ nữa?”

Đôi mắt đục ngầu của bà trợn trừng lên, nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Như thể không thể tin được, đứa con gái vốn chỉ biết cắm cúi làm việc, tính tình nhu mì nghe lời như tôi, hôm nay lại dám hết lần này đến lần khác lên tiếng chống đối bà.

Đúng vậy.

Từ khi biết nhận thức, tôi đã bị bà nhồi nhét tư tưởng rằng tôi là chị cả, lại là con gái, nên phải hiểu chuyện, phải nghe lời.

Phải hiếu thuận với người già, phải chăm sóc em trai.

Trong nhà có đồ ngon vật lạ, quần áo đẹp, tất cả đều là của em trai.

Mùa hè, khi tôi thèm thuồng nhìn cây kem trong tay em trai, mẹ tôi bảo con gái không được tham đồ lạnh.

Mùa đông, khi em trai mặc chiếc áo khoác lông vũ dày dặn, thì trên người tôi là chiếc áo bông xám xịt mà mẹ mặc thừa lại.

Bà còn nói với tôi: “Áo lông vũ nhẹ hều, làm sao ấm bằng áo bông của mẹ.”

Quần dài của tôi đã ngắn cũn đến tận mắt cá chân, bà cũng chẳng nỡ m/ua cho tôi cái mới.

Vậy mà lại m/ua liền lúc hai bộ quần áo giữ nhiệt cho em trai, ngay cả đồ thay giặt cũng chuẩn bị sẵn.

Ban đầu, tôi còn khóc lóc đòi hỏi bà.

Nhưng lần nào bà cũng xị mặt quở trách tôi: “Con không thể hiểu chuyện hơn một chút à? Mẹ vất vả nuôi nấng các con, con là chị cả không biết giúp đỡ, lại còn đòi hỏi cái này cái nọ?”

Sau này.

Khi biết rằng mình có nói nhiều cũng vô ích.

Tôi ngậm miệng, không nói gì nữa.

Khi đó.

Đứa trẻ là tôi chỉ mong mình mau lớn, sớm ngày lấy chồng, rời khỏi cái nhà này.

Thế mà trước mặt người ngoài, mẹ lại luôn miệng khen tôi ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Nói rằng tôi tranh làm việc nhà, không đòi quần áo mới, không tranh giành đồ ăn ngon với em trai.

Thậm chí khi bố tôi ốm nặng nằm viện, tôi cũng ngoan ngoãn nghe lời bà, từ bỏ cơ hội thi đại học để về nhà hầu hạ bố.

Mãi đến khi bố qu/a đ/ời, tôi mới tìm được một công việc ở nhà máy thép trong huyện.

Toàn bộ tiền lương đều dồn vào gia đình, bao gồm cả chi phí học đại học bốn năm của em trai.

Đi làm được vài năm, mẹ tôi đột ngột bị nhồi m/áu n/ão, sau khi xuất viện về nhà thì không thể tự chăm sóc bản thân.

Mà em trai thì ngay sau khi tốt nghiệp đại học đã theo vợ đến Vân Thành cách xa ngàn dặm, hoàn toàn không trông cậy được gì.

Chẳng còn cách nào khác.

Tôi đành bỏ công việc trong nhà máy, về nhà hầu hạ mẹ.

Hiện tại.

Mẹ tôi không thể tin được đứa con gái vốn nhu mì nghe lời, bị bà thao túng nửa đời người.

Vì hai triệu rưỡi tiền đền bù mà dám công khai chống đối bà.

05

Lúc này.

Đôi mắt bà đỏ ngầu.

Một tay ôm lấy ngựk, tay kia r/un r/ẩy chỉ vào tôi.

“Thục Phân, có phải con trách mẹ đưa hết tiền cho em trai mà không cho con một xu nào không?”

“Con không muốn đưa tiền cho em thì cứ nói thẳng, sao lại phải b/án nhà của mẹ?”

“Chẳng lẽ con muốn mẹ già rồi mà không có chỗ chui ra chui vào, phải ngủ ngoài đường à? Tâm địa thật đ/ộc á/c!”

Giây tiếp theo.

Tiếng ch/ửi rủa sắc lẹm, cay nghiệt thốt ra.

“Đồ con bất hiếu! Lương tâm con bị chó ăn rồi à?”

“Mẹ thật phí công nuôi nấng con! Nuôi ra một đứa lòng lang dạ sói như con!”

“Sớm biết con vô lương tâm như vậy, lúc mới sinh ra mẹ đã nên bóp ch*t con cho rồi!”

Vì tức gi/ận, mặt bà tím tái lại, cơ thể cũng run lên bần bật.

Tay chân vốn đã không linh hoạt sau cơn nhồi m/áu n/ão, giờ đây vì xúc động mạnh mà càng r/un r/ẩy dữ dội hơn.

Khóe miệng bà lệch sang một bên, nước dãi chảy tràn ra cổ áo.

Nhìn cảnh ấy vừa đáng thương, lại vừa đáng trách.

Tôi thẫn thờ nghe tiếng ch/ửi rủa của bà vang vọng khắp sân nhỏ.

Sắc nhọn và chói tai.

Cảm thấy toàn thân mệt mỏi và bất lực.

Tôi cứ đứng ch/ôn chân tại chỗ.

Như thể bị nước đ/á của mùa đông dội từ đầu xuống chân, toàn thân lạnh buốt thấu xươ/ng.

Tám năm đấy!

Tám năm hy sinh vất vả ngày này qua tháng khác.

Tám năm dãi nắng dầm mưa chạy ngược chạy xuôi.

Trong miệng mẹ tôi, phút chốc trở thành trò cười không đáng một xu.

Nỗi đ/au trong lòng cuộn trào như thủy triều, từng đợt từng đợt ập đến.

Cổ họng tôi khô khốc đ/au rát, nhưng chẳng muốn biện bạch thêm một lời nào nữa.

Thấy tôi im lặng đứng đó, không thốt nổi một lời.

Mẹ tôi tưởng tôi chột dạ, càng ch/ửi hăng hơn.

Bà càng ch/ửi càng đ/ộc địa.

Từng câu từng chữ như d/ao găm cứa vào tim tôi.

“Đồ con ranh nghịch tử, không biết hiếu thảo! Không biết thương xót người già, không biết nhường nhịn em trai!”

“Người xưa có câu ‘chị cả như mẹ’, con hơn tuổi nó, chăm sóc nó, nhường nhịn nó chẳng phải là lẽ đương nhiên sao? Sao con lại ích kỷ, m/áu lạnh đến thế?”

“Chẳng lẽ trong mắt con chỉ có tiền, không còn tình thân ruột th!t nữa à?!”

06

Giọng điệu của mẹ tôi tràn đầy gi/ận dữ và thất vọng.

Những đường gân xanh trên trán nổi lên như lũ giun, đôi môi mím ch/ặt thành một đường thẳng nhợt nhạt.

Nhìn dáng vẻ gi/ận dữ tột độ ấy của bà.

Danh sách chương

4 chương
09/07/2026 12:50
0
09/07/2026 12:50
0
09/07/2026 23:31
0
09/07/2026 23:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu