Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chỉ đang lừa nó quay về thôi.
Lời nói dối được thốt ra mà chẳng chút bận tâm hay tội lỗi nào.
Tôi m/ua vé máy bay cho Giang Tư Niên và cô bé kia.
Chờ đợi sự thật phơi bày.
09
Chẳng đầy ba ngày.
Giang Tư Niên đã đưa cô gái tên Dư An kia vội vã chạy về.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp con gái của Lục Niên Niên.
Trong sáng, xinh đẹp.
Tôi hỏi han vài câu xã giao.
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
Cô bé trả lời đầy rụt rè.
"Hai mươi tuổi."
Lớn hơn Giang Tư Niên hai tuổi.
Hỏi đến ngày sinh, chính là lúc tôi và Giang Triệt vừa quen nhau không lâu.
Sự trùng hợp về mặt thời gian khiến tôi nhận ra có điều khuất tất.
Chẳng qua cũng chỉ là Giang Triệt vì muốn an ủi một người phụ nữ mang th/ai đang suy nghĩ lung tung, đã hứa sẽ để cô ta theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, mà chọn cách hy sinh tôi.
Nhưng trọng tâm bây giờ không phải là chuyện này.
Tôi lại trò chuyện thêm vài việc vặt trong nhà, lấy ra chiếc kẹp tóc đã chuẩn bị sẵn cho cô bé.
"Nào, dì cài lên cho con nhé."
Tặng quà xong, tôi cũng nên đi rồi.
Giang Tư Niên vui vẻ nói với cô bé trong phòng:
"Xem ra mẹ anh rất thích em, cuối cùng hai chúng ta cũng có thể ở bên nhau rồi."
Tôi không ngoảnh lại, chỉ nắm ch/ặt những sợi tóc của Giang Tư Niên và con gái Lục Niên Niên rồi rời đi.
Tôi không tin bất kỳ ai.
Trực tiếp gửi những sợi tóc đó đến trung tâm giám định do nhà họ Hứa mở.
Kết quả có rất nhanh.
Tôi và Giang Tư Niên không có qu/an h/ệ huyết thống.
Ngược lại, Giang Tư Niên và con gái của Lục Niên Niên lại có qu/an h/ệ huyết thống.
Tôi gọi điện cho Giang Triệt.
Câu đầu tiên tôi nói.
Tôi hỏi:
"Con của tôi đâu?"
Giọng Giang Triệt có chút mệt mỏi, nhưng tông giọng vẫn dịu dàng như cũ:
"Tư Niên không biết chạy đi đâu rồi... Anh đang tìm đây, em cũng đừng quá lo lắng."
Tôi không thể đ/è nén ngọn lửa gi/ận trong lòng.
Lớn tiếng đến mức giọng cũng khản đặc:
"Tôi đang nói đến đứa con ruột th!t của tôi! Không phải cái sản phẩm từ cuộc tư thông giữa anh và bạch nguyệt quang của anh."
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi sợ Giang Triệt trốn tránh, lại nói tiếp.
"Tôi đang ở trung tâm giám định của nhà họ Hứa, tôi cho anh nửa tiếng để đến đây.
"Nếu anh không đến, bản báo cáo này sẽ được gửi đến tay tất cả mọi người, bao gồm cả chồng của Lục Niên Niên."
Sự đe dọa có tác dụng hơn là thương lượng.
Chỉ vỏn vẹn hai mươi phút.
Giang Triệt đã xuất hiện cùng với Lục Niên Niên đang khóc như mưa.
Lần đầu tiên tôi đối chất trực diện với Lục Niên Niên, bắt đầu bằng việc cô ta quỳ xuống trước mặt tôi c/ầu x/in tôi giữ bí mật.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mắt.
Trong lòng không hề có chút cảm giác trả th/ù nào.
Tôi không muốn quan tâm đến lời c/ầu x/in của cô ta, tôi chỉ muốn một sự thật.
Tôi túm lấy cổ áo Giang Triệt chất vấn:
"Con của tôi đâu? Sau khi anh đá/nh tráo Giang Tư Niên vào, vậy con của tôi đâu?"
Giang Triệt định đến an ủi tôi, liền bị tôi t/át một cái vào mặt.
Tôi t/át rất mạnh, khóe miệng Giang Triệt rỉ m/áu.
Anh ta không nói gì.
Tôi chỉ đành quay sang hỏi Lục Niên Niên.
"Tôi không hề hứng thú với những chuyện dơ bẩn hay việc ngoại tình trong hôn nhân của hai người, tôi chỉ muốn biết con ruột của tôi đang ở đâu?"
Lục Niên Niên lùi lại phía sau, hoảng lo/ạn giải thích:
"Chị à, em và Giang Triệt không hề muốn làm chuyện có lỗi với chị, chúng em lúc đó là do uống say, không tỉnh táo nên mới có Giang Tư Niên. Còn chuyện đổi con, là vì đứa con của chị lúc đó sinh ra đã là th/ai ch*t lưu, Giang Triệt sợ chị đ/au buồn, nên mới bế Giang Tư Niên qua."
Nhưng tốc độ lùi lại của Lục Niên Niên không nhanh bằng cơn gi/ận của tôi.
Cô ta quá yếu ớt.
Sau vài cái t/át, cô ta ngã xuống đất không nói nên lời.
Giang Triệt hoàn h/ồn, không màng đến thảm trạng của Lục Niên Niên, vội vàng giải thích.
"Vợ à, lúc đó anh thực sự s/ay rư/ợu. Còn chuyện đổi con, cũng là vì thực sự sợ em đ/au buồn."
"Sợ tôi đ/au buồn, nên anh dùng thứ hoang th/ai của anh và Lục Niên Niên để thay thế?" Tôi cười thê lương, mang theo sự c/ăm h/ận dành cho Giang Triệt.
Những cái t/át không biết bao nhiêu lần giáng xuống mặt anh ta.
Cho đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên.
Tôi nhếch mép, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Giang Triệt, thực ra tôi không tin anh, thôi thì cứ để cảnh sát trả lại công bằng cho tôi vậy."
Cảnh sát đưa tất cả mọi người đi.
Bao gồm cả Giang Tư Niên.
Cô bé tên Dư An sau khi biết sự thật thì khóc ngất tại đồn cảnh sát.
Được chồng của Lục Niên Niên đến đón về.
Để lại đồn cảnh sát một mớ hỗn độn.
10
Trong hơn hai mươi năm ân oán tình th/ù.
Người không ngồi yên được trước tiên là.
Lục Niên Niên.
Cô ta khóc lóc thảm thiết trong đồn cảnh sát.
"Anh ấy biết rồi! Anh ấy chắc chắn sẽ không tha thứ cho em! Em phải làm sao đây?"
Tôi không muốn để ý đến cô ta.
Cô ta lại đột ngột đứng dậy, chỉ vào mặt tôi mà ch/ửi.
"Hứa Hòe! Tất cả là tại cô! Là cô đã h/ủy ho/ại tôi! H/ủy ho/ại gia đình tôi!"
Bị cảnh sát đ/è lại.
Cảnh sát có chút cạn lời mà phản bác:
"Bà Lục, chính bà là người hết lần này đến lần khác phạm sai lầm, chính bà đã h/ủy ho/ại cuộc đời mình. Bà nên tự suy ngẫm về lỗi lầm của bản thân, chứ không phải đi chỉ trích người vạch trần sai lầm đó."
Lục Niên Niên vẫn đang khóc.
Giang Tư Niên biết được sự thật thì ngồi trong góc với đôi mắt vô h/ồn.
Giang Triệt muốn nói gì đó, rồi lại thôi.
Lời đến cửa miệng lại bị nuốt ngược vào trong.
Tôi đứng dậy, nói với cảnh sát về yêu cầu của mình.
"Tôi muốn tìm lại đứa con ruột của mình."
Sống hay ch*t, tôi đều phải tìm thấy nó.
Giang Triệt và Lục Niên Niên vẫn khăng khăng rằng đứa trẻ tôi sinh ra năm đó là th/ai ch*t lưu.
Thế nhưng, tôi nhìn ra được tia chột dạ thoáng qua trong mắt Lục Niên Niên.
Con của tôi có lẽ vẫn còn sống.
Tôi nhất định phải tìm thấy nó.
Tôi chưa từng biết rằng những ngày tháng lại có thể khó chịu đựng đến thế.
Mỗi phút, mỗi giây đều trong sự lo âu.
Khi tất cả điện thoại vang lên, tôi đều hy vọng đó là cuộc gọi từ cảnh sát.
Nhưng trong sự chờ đợi, tôi vẫn cố gắng vực dậy tinh thần.
Tranh thủ lúc Giang Triệt đang bị điều tra, tôi đã cư/ớp mất vô số hợp đồng lớn của nhà họ Giang.
Tôi đợi suốt ba tháng.
Cuối cùng cũng đợi được sự thật muộn màng.
Hóa ra đứa trẻ tôi sinh ra năm đó là một bé gái khỏe mạnh, chỉ là đã bị Lục Niên Niên m/ua chuộc nhân viên y tế.
Nhân viên y tế lừa Giang Triệt rằng tôi sinh ra là th/ai ch*t lưu.
Giang Triệt liền đồng ý với Lục Niên Niên, để đứa con trai của họ thay thế cái gọi là "th/ai ch*t lưu" kia.
11
Cảnh sát kể xong quá khứ.
Năm đó, sau khi Giang Triệt kết hôn với tôi.
Vì không yêu tôi, lại phải đóng giả bộ dạng rất yêu tôi, đóng kịch mệt mỏi rồi, nên lại thích đến quán bar để giải sầu.
Vừa khéo gặp đúng Lục Niên Niên đang cãi vã với người chồng nhất quyết muốn ra nước ngoài tu nghiệp.
Lục Niên Niên đưa ra lời mời, bảo Giang Triệt đến nhà cùng uống rư/ợu.
Giang Triệt không hề từ chối.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook