Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Mỗi lần đi tắm hơi cao cấp, tôi đều gặp được kiểu thích sinh lý này. Cậu nói xem đó có tính là yêu không?"
Phe trung lập:
"Chỉ là điều kiện cần chứ không phải điều kiện đủ thôi. Thích sinh lý chưa chắc là yêu, nhưng yêu thì chắc chắn phải có thích sinh lý. Thế nên tình dục của động vật là giao phối, còn người có tình yêu mới là sự hòa quyện giữa thể x/ác và tâm h/ồn."
"Thích sinh lý không chỉ gói gọn ở việc lên giường, nhưng thứ khao khát nhất đúng là lên giường. Bình thường chỉ cần nhìn thấy là muốn lại gần, muốn áp sát vào, muốn vùi đầu vào tóc cô ấy mà hít hà, muốn hôn tới tấp. Hơn nữa nếu nhân phẩm, tính cách, khí chất của cô ấy đều đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng, thì xong rồi, lún sâu vào rồi."
Vậy ra Giang Cánh đối với người bên ngoài đã có tiền đề của tình yêu.
Còn đối với tôi...
Không quan trọng nữa.
Tôi lái xe đi làm.
06
Trong giờ làm việc, tôi liên hệ với một thám tử tư.
Nhờ anh ta theo dõi Giang Cánh, thu thập bằng chứng ngoại tình.
Lúc ăn trưa, Hứa Du, bạn ăn trưa của tôi, thấy tôi thẫn thờ liền hỏi có chuyện gì.
Chị ấy là đàn chị cùng trường với tôi, ngoài là đồng nghiệp, mối qu/an h/ệ của chúng tôi còn thân thiết hơn một bậc. Bình thường hai chị em không có gì không nói, cũng hay cùng nhau buôn chuyện.
Giờ chị ấy hỏi, tôi cũng chẳng giấu.
Tôi nói với chị ấy rằng chồng tôi có người khác bên ngoài.
Tôi tưởng Hứa Du sẽ ngạc nhiên đến mức che miệng giống như khi chúng tôi nghe được tin đồn nào đó, nhưng chị ấy lại vô cùng bình thản.
"Thì sao nào?"
Giang Cánh cũng từng nói câu này, tôi chợt nhớ lại, khó chịu nhíu mày.
Chị ấy tưởng phản ứng của mình làm tôi tổn thương, vội vàng chữa ch/áy:
"Thực ra đây đúng là chuyện thường ngày ở huyện rồi."
Chị Hứa Du nói chồng chị ấy bên ngoài cũng có người. Không chỉ một, mà là chưa bao giờ dứt.
Chuyện này chị ấy biết từ lâu rồi.
Ban đầu chị ấy cũng gi/ận sôi người, từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhưng chồng chị ấy thực sự ki/ếm tiền rất giỏi. Hơn nữa mỗi tháng ngoài tiền ăn chơi, tiền bạc, nhà cửa, xe cộ đều nằm trong tay chị ấy, nên anh ta cũng chẳng làm nên sóng gió gì.
Thế nên cứ để vậy thôi.
Tôi nghe mà cổ họng nghẹn đắng, vẫn hỏi:
"Chị không thấy bẩn sao?"
"Vô tư đi."
Chị ấy cũng chẳng mấy khi làm chuyện vợ chồng với chồng mình. Chồng chị ấy đã xả đủ bên ngoài rồi, còn bản thân chị ấy cũng khá nhạt nhẽo với chuyện đó.
Nói đến đây, chị Hứa Du đặt đũa xuống, hắng giọng:
"Cho chị lấy một ví dụ hơi gh/ê một chút nhé."
"Tiền rơi vào hố xí công cộng có nhặt lên hay không, là tùy vào việc mệnh giá nó có lớn hay không."
"Đúng, nhặt tiền lên thì thấy gh/ê thật, nhưng cứ thế bỏ phí thì có thấy xót không?"
"Chồng em, Giang Cánh, cũng là người thành đạt đấy chứ, hơn nữa tiền bạc trong nhà đều do em quản."
"Chẳng phải điều đó chứng tỏ anh ta chơi bời thì chơi bời, vẫn không muốn ly hôn với em sao?"
"Được, nếu em không nhịn được, em ly hôn với anh ta, vậy sau này em có kết hôn nữa không?"
"Chồng chị như thế, chồng em cũng như thế, đàn ông đều như vậy cả. Sau này lại xảy ra chuyện tương tự, em lại ly hôn tiếp à?"
Tôi nhất thời không trả lời được.
Cúi đầu tránh né câu hỏi của chị ấy.
Lúc này mới nhận ra, trong lúc chị Hứa Du kể chuyện, tôi đã dùng đũa chọc nát bấy bát cá dưa chua trong bát rồi.
Thật sự rất gh/ê t/ởm.
07
Ly hôn thôi.
Tôi không quan tâm thiên hạ có phải quạ đen giống nhau hay không.
Đã khiến tôi đ/au khổ thì cứ nhảy ra khỏi nỗi đ/au đó trước đã.
Chỉ là vẫn phải đợi bằng chứng từ thám tử tư.
Để làm bằng chứng cho sự rạn nứt tình cảm và giúp tôi phân chia được nhiều tài sản hơn.
Nhưng nghĩ đến đây, một điều đáng ngờ lại xuất hiện.
Tiền trong nhà tôi quản. Giang Cánh mỗi tháng chỉ có 3 ngàn đồng tiền tiêu vặt.
Số tiền ít ỏi này chỉ đủ để anh ta xã giao qua loa là hết sạch rồi.
Anh ta không chi tiền cho người tình sao?
Vậy người tình của anh ta có biết anh ta đã có vợ không?
Khi tôi và Giang Cánh kết hôn, anh ta cố tình chọn chiếc nhẫn nhỏ hơn một cỡ, đeo vào là không tháo ra được nữa.
Anh ta nói anh ta thích cảm giác áp lực nhẹ mà chiếc nhẫn mang lại, để nhắc nhở bản thân về trách nhiệm và ý nghĩa của một người chồng.
Lúc đó tôi còn cảm động đến rơi nước mắt.
Giờ xem ra đó chỉ là lời sáo rỗng.
Nhưng chiếc nhẫn quả thực không thể tháo ra được.
Nghĩa là, người tình của Giang Cánh biết anh ta đã kết hôn, cũng không tiêu được tiền của anh ta, nhưng vẫn sẵn lòng ở bên anh ta, thậm chí còn dâng hiến cái gọi là "lần đầu tiên" cho anh ta?
Tình yêu của người phụ nữ này dành cho Giang Cánh đã chân thành đến mức gần như quái dị.
Tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc người phụ nữ đó là kiểu người như thế nào?
Nhưng thám tử tư theo dõi mấy ngày liền đều không chụp được gì.
Giang Cánh vẫn đi làm bình thường, không có chút gì khác lạ.
Tôi không biết tần suất liên lạc giữa anh ta và người phụ nữ kia là thế nào.
Anh ta thực sự giấu quá kỹ.
Nếu không phải tình cờ đọc được bài đăng đó, tôi căn bản không thể phát hiện ra anh ta ngoại tình.
Nhưng tôi không phải là một diễn viên giỏi như anh ta.
Mấy ngày nay nhìn thấy anh ta là tôi thấy phiền.
Anh ta tỏ ra thân mật, tôi h/ận không thể cho anh ta một cái t/át.
Tôi thực sự đã đến giới hạn rồi.
Sợ anh ta nghi ngờ, cũng không cho anh ta thời gian và không gian, tôi lấy cớ đi công tác rồi bỏ đi luôn.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra...
Công việc của tôi thường xuyên phải đi công tác ngắn ngày, đều là các thành phố lân cận, cơ bản là đi về trong ngày.
Vậy có phải Giang Cánh toàn chọn những lúc tôi vắng nhà để đi "ăn vụng" không?
Không ngoài dự đoán.
Lần này tôi xin nghỉ một ngày, lấy cớ đi công tác rồi ra ga tàu, nhưng tôi không lên tàu.
Tôi ngồi trong sảnh chờ, nhìn dòng người vội vã ngược xuôi, không biết hôm nay mình sẽ đi đâu về đâu.
Ảnh của thám tử tư nhanh chóng được gửi về.
Và khi nhìn thấy người phụ nữ đang ôm ch/ặt lấy Giang Cánh trong ảnh, tôi còn sốc hơn.
Nói đó là một người phụ nữ, chi bằng nói đó là một cô bé...
Tóc buộc hai bên, mặc đồ JK, đôi mắt cún con ngây thơ, đôi môi hồng tươi tắn...
Hơn nữa địa điểm chụp ảnh là ở con đường đại học.
Vậy cô ta chỉ là một sinh viên thôi sao?
Vậy cô ta đã đủ 18 tuổi chưa?
Có phải là thiếu nữ ngây thơ bị lừa tình, vì cái gọi là tình yêu mà đ/âm đầu vào lửa?
Dù sao 3 ngàn đồng tiền tiêu vặt của Giang Cánh cũng đủ để mời cô bé ăn vài bữa cơm đẹp mắt, tặng vài bó hoa, hay m/ua vài món quà nhỏ.
Chương 18
Chương 8
Chương 12
Chương 10
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook