Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chiêu Hoa
- Chương 2
Trong lúc xô đẩy, ta trượt chân ngã.
M/áu tươi chảy tràn.
Khi được đưa về phủ, hài nhi đã không còn giữ được nữa.
Tạ Mạc ngồi bên mép giường ta, giọng đầy tự giễu.
"Có loại cha mẹ như thế, nó quả thực không nên đến thế gian này."
Sau đó, chàng như núi ngọc đổ sụp, khó lòng vực dậy.
Lúc lâm chung, chàng nói với ta:
"Bởi nhân duyên này, trải trăm ngàn kiếp, mãi mãi bị trói buộc."
Ban đầu ta không hiểu.
Cho đến khi thấy câu trước đó: "Nàng yêu tâm ta, ta thương sắc nàng."
Tâm chàng đã vướng bụi trần, sinh lòng yêu mến ta.
Nhưng lại không muốn thừa nhận, chính mình đã đá/nh mất Phật tâm, chỉ có thể đổ lỗi cho ta mà sinh lòng oán h/ận.
Nếu không có sự sai lầm của tạo hóa thuở ban đầu, ta cũng đã có một cuộc đời bình lặng.
Ta sẽ được vợ chồng hòa thuận, con cái vẹn toàn.
Chứ không phải như kiếp trước, nửa đời phiêu bạt.
Gió lùa qua hành lang lạnh lẽo, lá rụng xào xạc.
Ta chìm vào suy tư, không nghe thấy tiếng bước chân từ xa lại gần.
"Thí chủ, dùng bữa thôi."
03
Lúc này đêm đã về khuya, sương xuống nặng hạt, nhưng ánh mắt Tạ Mạc vẫn sáng rõ.
Chỉ là cái đầu trọc lóc với vết giới ba kia khiến ta chợt nhớ đến lúc chàng mới cưới ta kiếp trước.
Sau khi ta đoạn tuyệt nghĩa tình với cha, cùng Tạ Mạc ký giấy thành thân.
Liền vội vã cùng chàng trở về quê quán ở Hoàng Châu.
Sống cùng một nhà sư, hàng xóm khó tránh khỏi bàn tán.
Chàng là người đạm bạc, không sợ người đời nghị luận.
Nhưng ta thì không chịu nổi.
Ta c/ắt đi một nửa mái tóc xanh, tết cho chàng một bộ tóc giả.
Tạ Mạc vẻ mặt không đành lòng.
"Thân thể tóc da, là do cha mẹ ban cho."
Giọng ta r/un r/ẩy.
"Cha coi ta như kẻ th/ù. Nếu tóc có thể chia cho người một nửa, mà khiến ngày tháng của chúng ta trở nên suôn sẻ, mẹ sẽ vui cho ta lắm."
Chàng đa tài sáng dạ, chỉ vỏn vẹn bảy năm đã đỗ tiến sĩ, làm quan trong kinh.
Ta từng muốn cùng chàng đến chùa Hàn Quang trả nguyện, nhưng chàng cứ đứng mãi dưới cổng núi.
"Thôi vậy."
"Nàng hại ta đến mức này, ta còn mặt mũi nào mà quay lại đây nữa?"
Lúc đó chàng đã khoác lên mình bộ quan phục, mái tóc xanh dài buông xõa ngang lưng.
Trong ánh mắt hướng về phía trước, mang theo sự mỉa mai.
Chàng vốn nên từ bi với chúng sinh, lại bị ta kéo vào chốn hồng trần mười trượng.
Nhưng sau khi độ được một mình ta, ta lại trở thành người mà chàng chán gh/ét nhất trong chúng sinh vạn loại.
Tạ Mạc bưng cháo trắng và thức ăn thanh đạm đến cho ta.
Còn có một bát th/uốc nóng hổi.
Làm xong mọi việc, chàng lại đứng cách ta ba trượng.
"Thí chủ, tình đ/ộc trong người nàng xuất phát từ Giang Nam, nếu không giao hợp với nam nhân, thì cần th/uốc giải."
Chàng dừng lại một chút, khẽ xoay chuỗi hạt Phật trong tay.
"Th/uốc giải ở kinh thành không có."
Ta cụp mắt xuống.
Thì ra, đây là lý do sự nóng rực trong người ta vẫn chưa tan hết.
Cũng chính vì vậy, kiếp trước chàng mới giúp ta.
Chàng dặn ta uống th/uốc đúng giờ, cách ngày lại trích m/áu để làm dịu dược tính.
Nhưng suy cho cùng, chữa b/ệnh chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc.
Ta bắt chước chàng chắp hai tay.
"Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm."
Chàng ngước mắt lên: "Thí chủ hiểu Phật lý sao?"
Ta lắc đầu.
"Không hề, chỉ là nghe nhiều thành quen, học vẹt mà thôi."
Tạ Mạc không truy hỏi thêm, sau khi từ biệt ta, cánh cửa mãi vẫn chưa khép lại.
Ta khẽ siết ch/ặt khăn tay, nhỏ giọng nói.
"Đàm Tịch đại sư còn có việc gì sao?"
Trong phòng tĩnh lặng, Tạ Mạc ngoài cửa ánh mắt trong veo.
"Bần tăng có một điều không rõ."
"Ta lên núi từ năm sáu tuổi, xuất gia hơn mười năm."
"Thí chủ làm sao biết được tục danh của ta họ Tạ?"
04
Ta cứng đờ cúi đầu, dịu giọng.
"Lúc đó thần trí không rõ, ta gọi nhầm thôi."
Có ánh mắt rơi trên người ta, sự dò xét rõ ràng khiến người ta khó lòng phớt lờ.
Gió lùa qua hành lang, y phục trên người ta mỏng manh, không khỏi r/un r/ẩy một trận.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Những ngày sau đó, người mang cơm đến cho ta là một tiểu sa di còn nhỏ tuổi.
Vì trẻ tuổi nên tính tình hoạt bát, qua lại vài lần liền muốn nói chuyện cùng ta.
"Thí chủ nhìn tướng mạo là người có phúc, sau này nhất định sẽ khổ tận cam lai."
Ta mỉm cười, không nói gì.
Nếu số mệnh thật sự tồn tại, ta đã chẳng sống khổ sở đến thế này.
Ta bèn đổi chủ đề.
"Mấy ngày nay sao không thấy Đàm Tịch đại sư?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới cười của chú tiểu bỗng nhăn lại, vành mắt đỏ lên.
"Đàm Tịch sư thúc nói mình phạm giới vọng ngữ, nên đến Hình Giới Viện nhận ph/ạt, bị đá/nh hai mươi gậy."
Chú bé lại ngước mắt nhìn ta.
"Hơn nữa sư thúc nhường thiền thất cho người ở, nên đành phải ở chung với chúng con, vết thương còn chưa lành đâu."
Ta cúi đầu.
Không còn những nhân quả dây dưa đó, Tạ Mạc vốn là người như vậy.
Kiếp trước chàng phạm giới d/âm, trụ trì niệm tình chàng c/ứu ta, cũng thương tiếc Phật duyên của chàng nên vốn định ph/ạt nhẹ.
Nhưng chàng tự nhận hình ph/ạt nghiêm khắc nhất, rồi hoàn tục.
Giờ đây, chàng nói dối là gặp kẻ gian, cũng chỉ để c/ứu ta.
Chàng là thần Phật, ta là phàm nhân.
Ta không gánh nổi sự độ hóa của chàng.
Do dự một canh giờ, ta tìm đến tăng phòng mà chú tiểu nhắc đến.
Vết thương ở chân chưa lành, ta đi chậm rãi, nhưng bước chân lại kiên định.
Tạ Mạc chịu ph/ạt, đang đứng trong phòng tụng kinh.
Ta đứng cách cánh cửa giấy, nhìn bóng lưng của chàng.
"Đàm Tịch đại sư, uống th/uốc trích m/áu rốt cuộc không phải là kế lâu dài."
"Đợi cha đón ta về phủ, ta sẽ c/ầu x/in người sớm hứa gả cho ta một mối hôn sự."
"Mấy ngày nay đa tạ người đã chăm sóc."
Cha ta tuy mải mê đường quan lộ, nhưng dù sao cũng là quan lại thanh liêm.
Tuy không thích ta, cùng lắm cũng chỉ gả ta cho một cử nhân.
Vẫn tốt hơn là bị Phùng Chiêu Nhụy h/ãm h/ại trong phủ.
Nắng đầu thu gay gắt, ta đứng dưới hành lang, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi.
Sau một hồi lâu, giọng Tạ Mạc mới vang lên.
Không chút gợn sóng.
"Bần tăng đã bói cho thí chủ một quẻ, hôn sự của nàng sẽ thuận ý suôn sẻ."
Tiếng chim hót trên cây, trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng được đặt xuống.
"Vậy đa tạ đại sư."
Lộng Mặc đang giúp ta sắc th/uốc, ta đến đại điện nghe kinh một lát.
Khi quay lại thiền thất, đã quá giờ ngọ.
Đẩy cửa ra, ta liền thấy mùi vị không đúng.
Nhưng đã quá muộn.
Phía sau có một bàn tay túm lấy ta đẩy mạnh vào trong phòng.
"Phùng Chiêu Hoa, lần này ngươi không còn may mắn như vậy nữa đâu."
05
Hương thơm đ/ốt ch/áy sự nóng rực trong m/áu ta.
Ta cắn nát đầu lưỡi, mới lấy lại được một chút tỉnh táo.
Phùng Chiêu Nhụy đeo mạng che mặt, ánh mắt đầy vẻ kh/inh bỉ.
"Mẹ nói quả không sai, ngươi trúng loại th/uốc đó, tuyệt đối không thể tự mình khỏi được."
Nàng ta cởi áo ngoài của ta, chỉ để lại áo trong.
Ta toàn thân vô lực, vẫn cố sức nắm ch/ặt vạt áo của nàng ta.
Phùng Chiêu Nhụy không thể thoát khỏi tay ta, tiện tay cầm lấy chân nến bên cạnh, đ/ập mạnh vào trán ta.
M/áu tươi tuôn trào, ta không cam lòng nhìn nàng ta.
"Hôm nay là ngày nghỉ, người đến lễ Phật đông đúc, hậu viện người qua kẻ lại, mưu kế của ngươi tuyệt đối không thể thành công."
Cơ thể ta đã bắt đầu mất kiểm soát.
Để bản thân không đá/nh mất sự tỉnh táo, ta chỉ đành bấm mạnh vào lòng bàn tay.
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 13
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook