Chốn bồng lai

Chốn bồng lai

Chương 5

22/06/2026 16:24

Chỉ là trong ký ức, vệt đỏ đó mang tông màu lạnh. Còn vệt đỏ trước mắt này lại ấm áp đến mức khiến tôi muốn rơi lệ.

Tiếng hát vẫn tiếp tục:

【Ước mong mắt em chỉ nhìn thấy nụ cười

Ước mong mỗi giọt lệ em rơi đều khiến người ta cảm động

Ước mong mỗi giấc mơ sau này của em sẽ không là một giấc mộng trống không】

Một bài hát kết thúc, Phương Minh Kiều chạy ngược lại, lần nữa ngồi sát bên tôi. Khi quay về nghỉ ngơi, cậu ấy thì thầm với tôi:

"Chị ơi, hy vọng sau này, chị sẽ chỉ rơi lệ vì cảm động thôi."

Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra. Khi xóa bỏ lịch trình nhắc nhở kéo dài suốt 6 năm kia, hóa ra tôi đã khóc.

Thật kỳ lạ. Lúc bị hiểu lầm tôi không khóc, lúc bỏ lỡ người mình thích tôi không khóc, lúc xóa bỏ tài khoản chứa đựng tâm tư suốt thời thiếu nữ tôi cũng không khóc. Vậy mà xóa đi một lời nhắc nhở nhỏ bé, một năm chỉ xuất hiện một lần, tôi lại khóc.

13

Đêm đó, tôi và Phương Minh Kiều trò chuyện suốt đêm. Khi tôi chia sẻ cho cậu ấy những bức ảnh chụp trong chuyến du lịch, tôi vô tình lướt thấy vòng bạn bè của Kiều Minh Vi.

Họ đang tổ chức sinh nhật cho Tần Túc. Một đám người cười nói vui vẻ, trét bánh kem lên mặt Tần Túc, cậu ấy ôm lấy Kiều Minh Vi nhìn vào ống kính mỉm cười. Chỉ là không hiểu sao, nụ cười đó có phần cứng nhắc. Tôi nhìn thêm hai cái rồi lướt qua.

Sau đó, suốt cả kỳ nghỉ hè, Phương Minh Kiều đều giữ liên lạc với tôi. Khai giảng năm tư, tôi đến trường sớm vài ngày. Sinh viên mới nhập học sớm hơn. Tôi đã hứa với Phương Minh Kiều sẽ đến đón cậu ấy.

Sau khi sinh viên mới quân sự xong cũng là lúc năm tư bắt đầu học chính thức. Tôi đi dạo sân tập cùng Phương Minh Kiều vừa kết thúc đợt quân sự. Chỉ là trong lúc tôi tách ra chào hỏi người quen, đã có cô bé chạy đến xin WeChat của Phương Minh Kiều. Tôi đứng tại chỗ, nhìn cậu ấy cười nhẹ.

Phương Minh Kiều có làn da trắng lạnh, phơi nắng không đen, cộng thêm vóc dáng cao ráo, đứng giữa đám sinh viên lại càng nổi bật. Chỉ mới quân sự được một tuần, cậu ấy đã xuất hiện trên "bảng tỏ tình" của trường mấy lần. Cậu ấy phải năn nỉ tôi đến đưa nước cho mấy lần mới chặn bớt được đám vệ tinh. Nhưng rốt cuộc vẫn không chặn triệt để.

Cậu ấy từ chối khéo xong, đi đến bên cạnh tôi, kéo dài giọng làm nũng. Tôi mặc kệ cậu ấy như chú cún nhỏ xoay quanh mình. Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tôi phía sau.

Quay đầu lại. Là Tần Túc đang hút th/uốc trên khán đài, dưới màn đêm, thần sắc cậu ấy tối tăm.

"Cậu có bạn trai rồi à? Từ bao giờ thế?"

Tôi nhìn cậu ấy hai giây. Tần Túc là người dời mắt đi trước. Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Quen từ hè rồi."

Tần Túc chống khuỷu tay lên lan can, cúi đầu không nói gì. Tôi đợi một lát, thấy cậu ấy không có ý định lên tiếng nữa, vừa định quay người rời đi thì nghe cậu ấy hỏi nhỏ: "Thích kiểu này à?"

"Khá thích."

"Định quen bao lâu?"

Nghe vậy, Phương Minh Kiều từ sự vui vẻ khi được tôi thừa nhận thân phận trước mặt người ngoài, nhanh chóng chuyển sang tức gi/ận. Cậu ấy bước lên một bước, chắn tôi ra sau lưng. Tôi kéo cậu ấy lại:

"Không sao đâu."

Mặc dù không hiểu thái độ kỳ quặc này của Tần Túc là gì, nhưng tôi vẫn bình tĩnh và lịch sự đáp:

"Tôi định quen bao lâu, hình như không liên quan đến cậu."

Tần Túc bật cười, ánh mắt dừng trên mặt tôi:

"Hứa Gian Hoan, thật ra cậu khá nhẫn tâm đấy."

Tôi nhíu mày. Không hiểu ý cậu ấy, câu chuyện bị chặn ở đây, dường như ngay cả tạm biệt cũng không cần nói. Tôi mím môi, dứt khoát dẫn Phương Minh Kiều rời đi.

14

Khi về đến ký túc xá, trong phòng đang rất náo nhiệt. Mọi người vây quanh Kiều Minh Vi để hóng bát quái.

"Rốt cuộc hai người chia tay vì sao thế?"

Cậu ấy và Tần Túc chia tay rồi? Bước chân tôi khựng lại ở cửa.

Kiều Minh Vi hừ lạnh, oán khí vẫn không hề nhỏ:

"Hôm sinh nhật cậu ấy, ban ngày bọn tôi đi leo núi. Mệt muốn ch*t, lúc về khách sạn tôi bảo cậu ấy cõng. Cậu ấy nói gân gót chân từng bị thương, đ/au cổ chân. Tôi tiện miệng hỏi một câu, bị thương lúc nào thế. Thế là cậu ấy dừng bước luôn. Còn vặn ngược lại tôi, sao lại không biết cậu ấy từng bị thương gân gót chân. Buồn cười thật, tôi đâu phải mẹ cậu ấy. Sau khi xong sinh nhật, cậu ấy đề nghị chia tay, có đủ vô lý không cơ chứ!"

Tần Túc bị thương năm ngoái, tuy cậu ấy cũng là nhân vật có tiếng trong trường, nhưng sau khi bị thương liền xin nghỉ về nhà dưỡng b/ệnh ngay, người biết cậu ấy bị thương có lẽ cũng có. Nhưng chi tiết đến mức biết là gân gót chân, lại còn nhớ kỹ như vậy, thì rất ít, rất ít. Ngay cả khi học cùng lớp, Kiều Minh Vi cũng không còn nhớ nữa. Huống chi, hai người họ thường xuyên qua lại là sau khi Tần Túc đã bình phục.

Tôi muộn màng liên tưởng đến phản ứng của Tần Túc trên sân tập. Mới nhận ra, cậu ấy đã biết tất cả. Nhưng bây giờ biết những chuyện này thì có ích gì nữa? Quá muộn rồi.

Ít ngày sau, trong giờ ra chơi, Tần Túc chặn đường tôi:

"Chúng ta nói chuyện chút được không?"

Thấy tôi do dự, Tần Túc cười khổ: "Có vài chuyện, cần phải nói rõ ràng. Nếu không sẽ mãi là nút thắt trong lòng. Cậu cũng vậy, tôi cũng vậy."

Cậu ấy nói đúng. Chúng tôi trốn tiết học sau đó, đi trên con đường nhỏ quen thuộc nhất trong trường. Một đoạn đường rất dài, cả hai chúng tôi đều không ai nói câu nào. Ở bên cạnh cậu ấy, sự căng thẳng dường như đã trở thành ký ức cơ bắp của tôi, dù nhìn thấy cậu ấy không còn rung động, tôi vẫn cảm nhận được sự hồi hộp len lỏi trong từng tế bào. Chỉ có thể để đầu óc trống rỗng.

Thời gian im lặng quá lâu, tôi bắt đầu đoán xem Tần Túc sẽ mở lời thế nào.

"Xin lỗi."

Tôi khựng lại, không ngờ câu đầu tiên cậu ấy nói lại là xin lỗi.

15

Tần Túc trên mặt không có biểu cảm gì, bình thản nhìn thẳng về phía trước:

"Thực sự rất xin lỗi, Hứa Gian Hoan. Ngày đưa cậu về trường, từ trưa đến tối, tôi đều khiến cậu đ/au lòng, đúng không?"

Nói đoạn, cậu ấy lắc đầu nhếch môi, tự phủ nhận:

"Cũng không đúng, khiến cậu đ/au lòng, đâu chỉ riêng ngày hôm đó. Từ lúc hiểu lầm cậu mạo nhận tài khoản, tôi đã luôn làm tổn thương cậu."

Tôi không nói gì. Nếu thực sự bàn về chuyện đ/au lòng, thì kỳ thực nó đã bắt đầu từ sớm hơn. Ngay từ ngày hôm sau khi giải mùa thu kết thúc, sau khi cậu ấy nhắn tin khen tôi xinh đẹp trên mạng. Tôi đã đặc biệt ăn diện, ngồi trong lớp từ sớm, mong chờ bóng dáng cậu ấy. Thế nhưng người chờ được lại là cậu ấy đang thong dong đi sau lưng Kiều Minh Vi, mày mắt mỉm cười, ánh mắt dán ch/ặt lên người Kiều Minh Vi. Trong tay cậu ấy, cầm chiếc cốc giữ nhiệt màu hồng của Kiều Minh Vi.

Danh sách chương

4 chương
22/06/2026 16:17
0
22/06/2026 16:24
0
22/06/2026 16:24
0
22/06/2026 16:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu