Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày bạn trai AI chính thức mở b/án, cũng là tròn 1 tháng sau khi tôi chia tay Thẩm Kỳ Dã.
Thẩm Kỳ Dã chuyển cho tôi 5 triệu tiền chia tay, tiện thể bảo tôi đến lấy đồ còn để lại nhà anh ta, đừng làm chướng mắt bạn gái mới.
Tôi đáp: "Chẳng có gì quan trọng đâu, vứt đi là được."
Thẩm Kỳ Dã cười lạnh: "Kỷ vật giữa chúng ta cũng không còn là thứ quan trọng nữa sao?"
"Kỷ An Hòa, cô đúng là tà/n nh/ẫn!"
Tôi im lặng, lười đáp lại một kẻ đại n/ão không phát triển, tiểu n/ão phát triển không hoàn chỉnh.
Cúp máy xong, tôi dùng ngay 5 triệu đó để đặt m/ua một bạn trai AI.
01
Robot AI thông minh hỗ trợ việc nhà, 187, 56, 25, có thể tùy chỉnh khuôn mặt.
Vì là đợt bạn trai AI đầu tiên trên toàn mạng, mọi người đều giữ tâm lý thận trọng muốn xem hiệu quả ra sao nên đơn đặt hàng không nhiều. Tôi chọn tùy chỉnh khuôn mặt, thời gian giao hàng sẽ muộn hơn tiến độ bình thường 1 tháng.
Nhưng cũng may, vẫn nằm trong ngưỡng chấp nhận được của tôi.
Tôi nhanh chóng điền thông tin và thanh toán. Ngay khi mật khẩu được nhập xong, khoản 5 triệu tiền chia tay Thẩm Kỳ Dã chuyển cho tôi lập tức bốc hơi sạch sẽ.
Giao diện hiện dòng chữ "Thanh toán thành công", tôi dùng móng tay gõ nhẹ lên màn hình, tâm trạng u ám bấy lâu nay cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Tiện tay ném điện thoại lên sofa, tôi đứng dậy vào bếp rót một ly sữa chua. Lúc quay ra, màn hình điện thoại trên ghế sáng lên, tên người gọi hiện rõ hai chữ "Triệu Cần".
Triệu Cần là đối tác kiêm quản lý của studio tôi. Lúc tôi chia tay Thẩm Kỳ Dã, cô ấy đang ở nước ngoài khảo sát thực địa mỏ khoáng sản và triển lãm trang sức, hôm nay mới trở về.
Máy bay vừa hạ cánh, nhìn thấy tin nhắn tôi gửi từ 1 tháng trước, cô lập tức gọi điện hỏi han.
"Cậu và Thẩm Kỳ Dã sao rồi? Anh ta lại gh/en t/uông vô cớ phá hỏng hợp tác của cậu à?"
"Không, chỉ là chán thôi."
Tôi uể oải ngả người xuống sofa, một tay cầm ly sữa chua, tay kia cầm bản phác thảo đã vẽ dở một nửa trên bàn trà lật xem, điện thoại đặt trên đùi, chẳng việc nào ảnh hưởng việc nào.
Triệu Cần trợn trắng mắt, rõ ràng là không tin: "Thôi đi, nếu cậu là người dễ chán đến thế thì đã không…"
Lời cô ấy đột ngột khựng lại, như thể vừa chợt nhận ra điều gì.
Tôi chẳng hề bận tâm, khẽ ngước mắt lên, cười hỏi: "Thì đã không làm sao?"
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi thản nhiên nói: "Chị Triệu, em m/ua một con robot rồi."
"À, robot à, cũng tốt đấy chứ, cậu lười làm việc nhà thì m/ua một con về giúp việc cũng được." Triệu Cần như vừa vớ được chủ đề, lập tức triển khai tiếp, cố gắng lái câu chuyện để tôi quên đi chuyện cũ.
"Không phải." Tôi xoa nhẹ tờ giấy phác thảo trong tay, hàng mi khẽ rủ xuống, nhìn chiếc nhẫn vẽ dở trên giấy, ánh mắt hoài niệm: "Em m/ua một robot mô phỏng sinh học."
"Mô phỏng sinh học? Thế chẳng khác gì người thật sao? Cũng tốt đấy, chứ không thì trong nhà bày một con robot kỳ dị quái gở nhìn cũng sợ, đúng không hả hả hả."
Tôi: "Có thể tùy chỉnh khuôn mặt."
Chị Triệu: "…"
Tiếng cười của cô đột ngột tắt ngấm, như thể bị ai đó bóp ch/ặt cổ.
Hồi lâu sau, đầu dây bên kia vang lên tiếng ồn ào, chắc là đang xuống máy bay, đi qua cầu nối.
Triệu Cần hít sâu một hơi, nói với tôi: "An Hòa, em vẫn chưa bước ra khỏi quá khứ đúng không?"
"Thẩm Kỳ Phùng đã mất 5 năm rồi, cậu và Thẩm Kỳ Dã cũng yêu nhau được 2 năm." Cô bình tĩnh nói, "Chị tưởng em đã buông bỏ được rồi."
Rốt cuộc, chẳng ai lại đi hẹn hò với em trai của người yêu cũ đã qu/a đ/ời cả.
Nhưng tôi đã làm vậy.
Lúc Thẩm Kỳ Dã tỏ tình, Triệu Cần cũng ở đó. Cô ấy tưởng việc tôi đồng ý chính là bước đầu tiên để bước ra khỏi vũng lầy.
Nhưng không ngờ, 2 năm sau tôi lại chia tay Thẩm Kỳ Dã, rồi đi m/ua một robot mô phỏng có thể tùy chỉnh khuôn mặt.
Tôi trầm mặc một chút, rồi nửa đùa nửa thật nói: "Có lẽ em là kiểu phụ nữ thâm tình trong tiểu thuyết ấy mà."
"Vì mối tình đầu trong sáng mà nhớ thương cả đời, cả kiếp này chỉ đi tìm đôi lông mày ánh mắt giống hệt người ấy."
Triệu Cần: "…"
"Gió thay thế cuối cùng cũng thổi đến giới robot rồi." Cô nói, "Chúc mừng cậu."
"Nhưng cậu đừng quên Thẩm Kỳ Dã, anh ta sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Việc cậu vẫn khắc cốt ghi tâm Thẩm Kỳ Phùng, đối với anh ta chính là điều kiện có lợi nhất."
Rốt cuộc, lý do Thẩm Kỳ Dã có thể leo lên vị trí bạn trai ban đầu, phần lớn là vì anh ta là em trai Thẩm Kỳ Phùng. Hai người cùng chung dòng m/áu.
Mà trước khi qu/a đ/ời, Thẩm Kỳ Phùng đã "ký thác" anh ta cho tôi, mong tôi chăm sóc cậu em này thật tốt.
Chính vì thế anh ta mới có thể ngang nhiên gh/en t/uông vô lý, phá hỏng hợp tác của tôi, buông lời hỗn hào, thậm chí còn gièm pha tôi sau lưng.
Nhưng nghĩ đến mấy cái t/át tôi từng quất vào mặt anh ta ở nhà hàng 1 tháng trước, cùng cuộc gọi hôm nay, tôi thản nhiên đáp: "Sẽ không đâu."
Tôi nói: "Anh ta đã có bạn gái mới rồi."
Triệu Cần ngạc nhiên "À" lên một tiếng, rồi lập tức im bặt.
02
Nhắc đến việc tôi và Thẩm Kỳ Dã quen nhau thế nào, nhất định phải nhắc đến mối tình đầu thời đại học, "ánh trăng trong lòng" kiêm đàn anh khóa trên của tôi: Thẩm Kỳ Phùng.
Vì một trận tranh biện, tôi ngồi dưới khán đài đã phải lòng Thẩm Kỳ Phùng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau 1 năm theo đuổi gian nan, cuối cùng cũng rước được mỹ nhân về dinh.
Thẩm Kỳ Phùng ngoại hình xuất chúng, tính tình cũng tuyệt vời, những mặt khác khỏi phải bàn, càng nói càng tốt.
Tôi và anh ấy đã trải qua 3 năm đại học vô cùng ngọt ngào (không tính 1 năm theo đuổi khổ sở). Thời điểm đó tôi đã biết Thẩm Kỳ Phùng có một đứa em trai, vì hồi nhỏ sức khỏe yếu nên bị gửi sang nước ngoài ở với ông bà, nuôi dưỡng thành tính cách ngỗ ngược. Mỗi lần gọi điện cho Thẩm Kỳ Phùng, không phải xin tiền thì cũng là bắt anh ấy dọn dẹp mớ hỗn độn.
Sự á/c ý và ngang tàng của đứa trẻ ấy gần như phô bày trắng trợn. Có những lúc chênh lệch múi giờ, dù là 2 giờ sáng giờ trong nước cũng nhất định gọi điện làm phiền Thẩm Kỳ Phùng.
Một cuộc gọi không chỉ đá/nh thức Thẩm Kỳ Phùng, mà còn kéo tôi tỉnh giấc.
Thẩm Kỳ Phùng cúi đầu áy náy, dùng chóp mũi cọ nhẹ lên trán tôi, một miệng đáp lại lời lẽ vô lễ của cậu em bên kia đầu dây, một tay vén chăn đứng dậy định ra ban công nghe.
Tôi mơ màng ôm lấy anh, lắc đầu với anh.
Thẩm Kỳ Phùng cười bất đắc dĩ, che ống nghe lại nói: "Sẽ làm phiền bảo bối của anh mất."
Chúng tôi ngồi rất gần, tôi nghe rõ mồn một giọng điệu ra oai của cậu em đáng đá/nh kia đang sai bảo anh trai: "Bài tập nhóm của bọn em mai phải nộp rồi, anh mau tổng hợp chỉnh sửa xong gửi cho em. Lỡ trễ mà mất điểm tín chỉ, em sẽ đi méc ông bà đấy!"
Bình luận
Bình luận Facebook