Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cơ thể anh run lên, suýt chút nữa là đầu hàng sớm.
"Em cố tình."
......
04
Được bao nuôi ba năm, hình như chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu đến thế.
Trước đây dù anh đi công tác, anh đều mang tôi theo.
Anh họp, tôi ngồi đợi anh ở khách sạn.
Anh đi tiệc tùng về, hơi men ngà ngà, rồi vùi đầu vào hõm cổ tôi nói những chuyện không đầu không đuôi.
......
Ba năm nay, cơ thể tôi đã bị anh huấn luyện đến mức vô cùng nh.ạy cả.m.
Nhịn đói suốt mười ngày, lại đúng vào dịp sắp tới kỳ kinh nguyệt, cơ thể như có lũ kiến nhỏ đang gặm nhấm, chỗ nào cũng ngứa ngáy khó chịu.
Thế là tôi định tự thân vận động cho thỏa mãn.
Trong lúc ý thức mơ hồ, không biết từ lúc nào đã chạm vào điện thoại.
Đợi đến khi ý thức quay lại, tôi chợt phát hiện...
Màn hình đang sáng, trên đó hiển thị:
Đang trong cuộc gọi - Giang Du Bạch.
Thời lượng cuộc gọi: 10:23.
Cả người tôi cứng đờ.
Giờ này, đáng lẽ anh phải đang đi làm mới đúng.
Tôi cuống cuồ/ng định tắt cuộc gọi, nhưng đầu ngón tay lại không nghe lời mà run lên, trái lại còn nhấn vào nút loa ngoài.
Đầu dây bên kia im lặng cực kỳ.
Thấp thoáng nghe thấy một tiếng thở dốc nặng nề, rồi cuộc gọi ngắt quãng.
Tôi nhìn thời lượng cuộc gọi kia, người có chút thẫn thờ.
Anh ở đầu dây bên kia, đã nghe suốt 10 phút sao?!
Mặt tôi nóng bừng lên, úp điện thoại xuống ghế sofa, nhịp tim nhanh đến mức không thể nào đ/è xuống được.
Không lâu sau, tôi cầm điện thoại lên lần nữa, phía trên khung chat hiện lên dòng chữ "đang nhập..."
Hiện lên rồi biến mất, biến mất rồi lại hiện lên, lặp đi lặp lại mấy lần.
Ngay lúc tôi tưởng rằng anh sẽ chẳng gửi gì cả, thì một tin nhắn cuối cùng cũng đến:
【Ngày mai đến công ty làm việc, đỡ phải ở nhà rảnh rỗi quá.】
Tôi: 【???】
Trước đây tôi cũng từng đề cập chuyện muốn đi làm.
Không phải vì tiền, mà chỉ muốn ra ngoài để tiêu tiền.
Kết quả Giang Du Bạch nhướng mày, kéo tôi vào lòng.
"Phục vụ anh còn chưa đủ sao? Tại sao còn muốn đi làm?"
Anh có vẻ rất khó chịu khi tôi vẫn còn sức lực để nghĩ đến chuyện khác.
Lần đó anh trực tiếp đưa tôi bay đến một hòn đảo tư nhân, từ bãi biển đến hồ bơi rồi đến sân thượng, đủ mọi bối cảnh đều được khai phá sạch sẽ.
Đợi đến khi quay về, tôi đã lười biếng nằm lì trên giường suốt cả tháng trời, đến cả xoay người cũng thấy đ/au lưng.
Vậy mà bây giờ, anh lại chủ động yêu cầu tôi đi làm?
Tôi cuộn mình trên ghế sofa, cong môi cười, nhanh chóng gõ một dòng chữ.
【Được ạ chồng yêu! (○´3`)ノ⌒♡*:・。】
Hỏng rồi.
Phản xạ có điều kiện.
Trước đây anh thích nhất là tôi gọi anh là chồng.
Chỉ cần hai chữ này thốt ra, anh cái gì cũng đồng ý.
Thậm chí còn sẵn lòng giả làm chó cõng tôi bò trong phòng khách, vừa thở vừa cười, nói: "Gọi thêm tiếng nữa đi."
Nhưng bây giờ...
Tôi cuống cuồ/ng nhấn thu hồi, rồi bổ sung thêm một câu: 【Cái đó, gọi anh trai anh quen miệng rồi, anh đừng để ý nhé.】
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn của trợ lý Thẩm bật lên:
【Cô Hứa, c/ứu tôi với... rốt cuộc cô vừa gửi tin nhắn gì thế?】
【Sếp Giang mặt đen như đít nồi, đột nhiên bảo tối nay tăng ca. Tăng ca!! Trời ơi, cả công ty chúng ta ba năm nay chưa từng tăng ca!! Ngày tháng này không sống nổi nữa rồi!! (đ/ập bàn!)】
Tôi nhìn màn hình, khóe miệng gi/ật gi/ật.
Hình như cũng đâu có gửi gì đâu nhỉ?
Đang nghĩ ngợi, tin nhắn của Giang Du Bạch đến:
【Đừng hòng đi làm ở công ty anh trai tôi! Cô đến công ty của tôi! Ngày mai không được phép đi muộn!】
Giữa những dòng chữ mang theo một mùi vị nghiến răng kèn kẹt.
Tôi không nhịn được mà run lên cầm cập.
Đúng là cái mùi vị của nhà tư bản chủ nghĩa.
05
Sáng sớm, tôi trang điểm kỹ càng rồi đến Tập đoàn Thiên Thịnh.
Đứng dưới lầu, đầu óc có chút mơ hồ.
Kể từ khi tốt nghiệp đại học, tôi đã "nối liền mạch" với Giang Du Bạch.
Nói ra thì, chúng tôi tính là b/án đồng môn.
Anh đã từng quyên góp xây tòa nhà giảng dạy ở trường chúng tôi vài lần.
Tôi từng nhìn thấy anh từ xa một lần, vest phẳng phiu, ánh mắt lạnh lùng, đứng trên bục c/ắt băng khánh thành trông chẳng khác nào bức tượng đ/á trước cổng.
Lúc đó chỉ thấy, người đàn ông này nhìn thật đẹp trai.
Nhưng thực sự tiếp xúc, là vào năm cuối đại học.
Nhà gọi điện đến, nói bố tôi ngã từ công trường xuống, g/ãy chân, cần 300 ngàn tiền phẫu thuật.
Tôi vội vàng đặt vé muốn về nhà, mẹ tôi lại ngăn cản.
"Việc quan trọng nhất bây giờ là ki/ếm tiền, con về thì làm được trò trống gì?"
Bà tìm đủ lý do không cho tôi về.
Biết tôi đang trong kỳ thực tập một tháng chỉ ki/ếm được 3 ngàn tệ, bà trực tiếp ch/ửi thẳng qua điện thoại: "3 ngàn tệ thì làm được gì? M/ua th/uốc cho bố con còn không đủ!"
Rồi nói, nhờ người giới thiệu cho tôi một công việc tốt, một tháng 20 ngàn tệ.
Tôi hỏi đó là công việc gì mà lương cao thế.
Bà ấp úng: "Nếu không phải người ta thấy bố con cần tiền gấp, thì chưa chắc đã mềm lòng mở cái giá này đâu... con ăn mặc đẹp chút, mang hồ sơ qua cho sếp xem trước đi."
Tôi đề phòng, không mặc váy, ngoan ngoãn mặc một chiếc quần jeans.
Đẩy cửa phòng VIP ra, bên trong khói th/uốc m/ù mịt, nồng nặc mùi rư/ợu.
Cái gã sếp bụng phệ kia nằm ườn trên sofa, vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt như cái lưỡi, chậm rãi li/ếm từ mặt tôi xuống đến mắt cá chân.
"Hứa Phiến?"
"Vâng."
Anh ta cười cười, đẩy một ly rư/ợu về phía trước mặt tôi: "Uống hết nó, công việc này là của cô."
Sức uống của tôi cũng tạm, nhưng cũng không ng/u ngốc đến mức uống rư/ợu của người lạ.
Quay người định đi, cửa đã bị chặn lại.
Hai người giữ ch/ặt lấy tôi, ép tôi uống cạn thứ đó.
Sau khi uống xong, cơ thể bắt đầu nóng bừng.
Phòng VIP bị dọn sạch.
Tên cầm thú đó vừa cởi thắt lưng, vừa túm tóc tôi ấn xuống.
Tôi cắn ch/ặt môi, tay quờ quạng trên bàn, chạm phải một vỏ chai rư/ợu, đ/ập vỡ tan tành rồi đ/âm mạnh vào chỗ yếu nhất trên người hắn.
Hắn kêu thảm thiết rồi lăn sang một bên.
Tôi lảo đảo đẩy cửa chạy ra ngoài, th/uốc bắt đầu ngấm mạnh, tầm nhìn nhòe đi.
Không biết mình đã chạy đến tầng nào, tùy tiện đẩy một cánh cửa khép hờ rồi đ/âm sầm vào trong.
Sau đó... nhặt được Giang Du Bạch.
Anh cũng bị bỏ th/uốc.
Cổ áo sơ mi bung ra vài chiếc cúc, tựa vào sofa, hơi thở vừa nặng vừa gấp, trong mắt toàn là tia m/áu.
Sau đó thì...
Củi khô lửa bốc, hai hổ tranh đấu...
Đợi th/uốc của anh tan hết và chìm vào giấc ngủ sâu, tôi mặc quần áo rồi chuồn mất.
Trốn về quê, muốn lén nhìn chân bố mình.
Kết quả vừa vào sân, liền nhìn thấy ông đang nhảy chân sáo gi*t gà, vừa gi*t vừa nói với em trai tôi: "Đợi chị con gả cho ông chủ lớn đó, đừng nói là xe Mercedes, đến Rolls-Royce cũng có thể có."
Tôi đứng sững tại chỗ, cả người lạnh toát.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook