Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Tại sao không nhận tiền chuyển khoản?】
【Đừng ngại, chúng ta quen nhau lâu như vậy, tôi sớm đã coi cậu là bạn tốt rồi.】
Còn một tin nhắn vừa mới gửi đến:
【Sao mấy ngày nay cậu không online?】
【Có đó không Tiểu Chỉ, có việc gấp cần cậu giúp đây!】
Tiểu Chỉ là biệt danh của tôi.
Tôi nhìn những tin nhắn này, trong đầu không kiểm soát được mà tưởng tượng ra dáng vẻ Giang Vũ nói những lời này với tôi.
Tôi lắc lắc đầu.
Ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Giang Vũ đã có bạn gái rồi, tôi cũng nên buông bỏ thôi.
Tôi úp điện thoại xuống dưới gối.
Trở mình, nhắm mắt lại.
Nhưng thế nào cũng không ngủ được.
Điện thoại lại rung lên một cái.
Tôi do dự rất lâu, vẫn là mở giao diện trò chuyện với Giang Vũ ra.
【Sao còn đã đọc mà không trả lời?】
【Cậu tà/n nh/ẫn quá đấy Tiểu Chỉ.】
【...Vậy là tôi mất đi quân sư tốt nhất của mình rồi, haizz.】
Tim đ/ập dữ dội, tôi hít sâu một hơi.
Trả lời cậu:
【Vừa nãy có chút việc.】
【Xảy ra chuyện gì thế?】
Giang Vũ gần như trả lời ngay lập tức.
【Hôm nay xảy ra một chuyện rất tốt, nhưng để hôm khác nói với cậu sau.】
Sau đó cậu dừng lại một chút.
【Là thế này.】
【Sắp đến sinh nhật cô ấy rồi, cậu thấy tặng con gái quà gì thì tốt?】
【Tôi muốn tạo cho cô ấy một bất ngờ.】
05
Tôi nhìn màn hình.
Đột nhiên cảm thấy hơi bất lực.
【Xin lỗi nhé Tiểu Chỉ, tôi biết cậu bận, nhưng bên cạnh tôi thực sự không có bạn nữ nào thân thiết, hơn nữa tôi cũng chưa từng yêu đương, không có kinh nghiệm...】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, gõ mấy chữ, rồi lại xóa đi.
Cuối cùng trả lời một câu:
【Xem bình thường cô ấy thích gì đi.】
【Ừm, gần đây hình như cô ấy đang xem son môi. Cậu có gợi ý gì không?】
Giang Vũ nói xong, lại gửi cho tôi một đống ảnh.
Tôi biết những thương hiệu này.
Đều rất đắt.
Một thỏi thôi cũng đủ cho sinh hoạt phí cả tháng của tôi rồi.
Tôi mím môi.
Cuối cùng gửi một tin:
【Tôi không rành mấy cái này lắm, cậu lên Tiểu Hồng Thư mà tra đi.】
Gửi xong.
Tôi tắt tiếng điện thoại, nhét xuống dưới gối.
Lần này, không bao giờ lấy ra nữa.
Buổi trưa.
Cửa hàng tiện lợi cạnh căn tin.
Đi đến trước tủ lạnh.
Nhìn thấy chai sữa chua việt quất cuối cùng.
Trước đây tôi vốn không có cảm giác gì với vị này.
Vì Giang Vũ thích uống, tôi liền bắt đầu thử, sau đó cũng yêu thích luôn.
Tôi vừa định lấy, bên cạnh đột nhiên thò ra một bàn tay.
Khớp xươ/ng rõ ràng, ngón tay thon dài.
Móng tay c/ắt tỉa sạch sẽ.
Ở kẽ ngón tay cái có một nốt ruồi đen nhỏ.
Tim tôi đ/ập mạnh một cái.
Là Giang Vũ.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt đen láy của thiếu niên.
Không khí yên tĩnh nửa giây.
"Cậu lấy đi."
Giọng tôi hơi khàn.
"Cậu lấy trước mà."
"Thật ra tôi cũng không muốn uống lắm," tôi cười cười, thu tay lại, "cho cậu đấy."
Giang Vũ nhìn tôi một cái.
Không từ chối nữa, cầm lấy chai sữa chua đó.
Cười với tôi một cái, "Cảm ơn nhé."
"Không có gì đâu."
Cậu xoay người đi được hai bước, đột nhiên lại quay đầu lại.
"Đúng rồi, cậu có phải người ngồi chéo phía sau tôi không? Tên gì nhỉ..."
"Thẩm Chi."
"Thẩm Chi," cậu lắc lắc chai sữa chua trong tay, ánh mắt cong cong, "cảm ơn cậu nha."
Tôi lắc đầu.
Cậu không nói gì thêm, rời đi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cậu biến mất ở cửa cửa hàng tiện lợi.
06
Ngày tháng dần trở lại bình lặng.
Lại một kỳ thi tháng kết thúc.
Giờ ra chơi, chủ nhiệm gọi tôi lên văn phòng.
"Thẩm Chi, em giúp thầy hỏi thăm một chuyện."
Thầy giáo đặt bút đỏ xuống, đẩy đẩy gọng kính.
"Trạng thái gần đây của Giang Vũ không ổn lắm, kỳ thi tuần này môn tiếng Anh tụt mất hơn 10 hạng."
"Em đi hỏi xem, có phải cậu ấy mâu thuẫn với Hạ Nguyệt lớp bên cạnh không?"
Thầy thấy tôi sững người, giải thích:
"Em cùng lớp với cậu ấy, lại là cán sự môn, hỏi sẽ tiện hơn."
Tôi cụp mắt xuống.
"Xin lỗi thầy, em và Giang Vũ không thân."
"Thầy tìm bạn khác trong lớp hỏi đi ạ."
Thầy nhìn tôi một cái.
Có vẻ hơi ngạc nhiên vì sự từ chối của tôi, nhưng cũng không ép buộc.
"Được rồi, vậy thầy tìm người khác hỏi vậy."
Tôi gật đầu, bước ra khỏi văn phòng.
Không thân.
Khi hai chữ này thoát ra từ miệng, tôi lại cảm thấy hơi muốn cười.
Đúng vậy, không thân.
Những lời cậu ấy nói với tôi, đếm trên đầu ngón tay cũng hết.
Thế mà những lời cậu ấy nói với tôi trong điện thoại, câu nào tôi cũng nhớ rõ.
Về đến nhà tắm rửa xong, điện thoại đột nhiên rung lên.
Tôi cầm lên.
Là tin nhắn Giang Vũ gửi.
【Tiểu Chỉ, cậu có đó không?】
07
Tôi gõ một chữ "Ừ."
【Tôi và cô ấy lại cãi nhau rồi.】
【Thật ra có đôi khi tôi nghĩ, cô ấy có thực sự là người tôi đang tìm ki/ếm không?】
【Haizz...】
【Cậu là người duy nhất tôi có thể nói chuyện tùy ý, xin lỗi Tiểu Chỉ, tôi cứ làm phiền cậu mãi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không hiểu "người đang tìm ki/ếm" trong miệng Giang Vũ có ý nghĩa gì.
Nhưng tôi không hỏi.
Một chữ cũng không trả lời.
Lật úp điện thoại lại, tiếp tục làm bài toán.
Nhưng đầu bút dừng lại bên cạnh chữ "Giải", thế nào cũng không đặt xuống được.
Giải cái gì mà giải.
Không giải nổi đâu.
Đêm khuya, tôi trằn trọc.
Thế nào cũng không ngủ được.
Tôi đột nhiên ngồi bật dậy trên giường.
Nhấn vào khung chat của Giang Vũ, chọn "Xóa bạn bè".
Tôi đã đăng xuất ứng dụng hốc cây.
Một thời gian rất dài, tôi không còn quan tâm đến Giang Vũ và Hạ Nguyệt nữa.
Tôi chỉ biết, họ không còn chiến tranh lạnh nữa.
Sau đó thành tích của Giang Vũ lại quay về hạng nhất khối.
Nhưng có một điều đáng ăn mừng.
Sau khi tôi giảm bớt sự quan tâm đến Giang Vũ, thành tích ngược lại còn tiến bộ.
Giờ ra chơi.
Bạn cùng bàn ghé lại:
"Thẩm Chi, điện thoại cậu có thể cho tớ mượn tra c/ứu đề được không? Tớ dùng hết dung lượng rồi."
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy.
"Mật khẩu là sinh nhật cậu à?"
Cô ấy vừa hỏi vừa mở khóa.
"Không phải, 0827."
"Được rồi..."
"Ơ, sao tớ thấy ngày này quen thế nhỉ, hình như nghe ở đâu rồi?"
Tôi không nói gì.
Đó là sinh nhật của Giang Vũ.
Tôi luôn đặt sinh nhật cậu ấy làm mật khẩu.
...Thời gian này bận quá, tôi quên đổi rồi.
Cô ấy đột nhiên khựng lại.
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy--
Trên màn hình điện thoại, thông báo của ứng dụng hốc cây đột nhiên bật ra.
【Người dùng thân mến Tiểu Chỉ, đây là năm thứ 3 bạn và Tiểu Thụ gặp nhau, bạn thực sự muốn tà/n nh/ẫn rời đi sao?】
"Trời đất, Thẩm Chi, sao cậu cũng gọi là 'Tiểu Chỉ' thế?"
Bạn ngồi bàn trên ngạc nhiên lên tiếng:
"Hôm qua Giang Vũ còn hỏi trong nhóm xem có ai biết 'Tiểu Chỉ' không đấy, bảo là một cư dân mạng trò chuyện rất lâu trên hốc cây, đột nhiên không thèm để ý đến cậu ấy, rồi xóa tài khoản mất tiêu."
Chương 6
Chương 9
Chương 11
Chương 13
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook