Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「……bún ốc……」
「……không ra làm sao cả……」
「……người Bắc Đại mà còn làm trò được thế à……」
Tôi lặng lẽ thu tay định gõ cửa lại.
Đằng nào thì cũng phải đến 12 giờ mới tra được điểm.
Đám người Thanh Hoa kia cũng chưa mò tới đây.
Đợi thêm một lát nữa vậy.
Tôi ngồi xuống bậc thang, nhấn vào ảnh đại diện của Lâm Hạ:
【Hạ Hạ, bên cậu thế nào rồi?】
06
Lâm Hạ phụ trách trạng nguyên khối tự nhiên tỉnh H, Cố Tử Duyệt.
【Đừng nhắc nữa, đang phải thi lại đại học tại chỗ đây! Con bé ch*t ti/ệt này chuyển nhà rồi, địa chỉ nhà mới không ai có cả!
【Cậu dám tin không? Nó lập một nhóm "Đỉnh cao đối quyết Thanh Bắc" cho mình và Lục Cảnh, ném vào đó một bài hình học phi Euclid!
【Nó bảo ai giải được trước thì sẽ gửi địa chỉ cho người đó.】
Tôi lắc đầu cười khổ.
Trạng nguyên bây giờ, đúng là biết cách làm trò thật.
Lâm Hạ nhắn tin liên tiếp:
【Ơ? Năng lực của cái đồ chó Lục Cảnh đó, mình đã được chứng kiến rồi, bài này mình chắc 8 phần là không đấu lại cậu ta.
【Hay là, Ninh Ninh, cậu hy sinh một chút, đi "going going" cậu ta đi? Để mình lấy được địa chỉ trước là được!
【Dù sao hai người cũng là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm rồi...】
Tôi đảo mắt, gõ phím phản bác:
【Không phải thanh mai trúc mã, là kẻ th/ù không đội trời chung!
【Hơn nữa, "going" là cái gì! Cậu dùng từ có thể đừng khiến người ta nổi da gà thế không hả!】
Lâm Hạ lập tức gửi lại một icon hình chó:
【Được, kẻ th/ù không đội trời chung, kiểu hồi nhỏ cởi truồng lăn lộn cùng nhau ấy đúng không.
【Mặc kệ là gì, chỉ cần khiến cậu ta không thể "dựng dậy" được là được!
【Ngoan, hy sinh thân mình một chút, vì hạnh phúc của Bắc Đại chúng ta! Đi đi!】
Tôi nhìn những dòng tin nhắn đầy màu sắc của Lâm Hạ, nghiến răng.
Lục Cảnh, ai bảo anh dám đào tường trạng nguyên khối C của tôi trước.
Vậy thì đừng trách tôi c/ắt đ/ứt đường lui của anh khi đi tranh giành trạng nguyên khối tự nhiên!
07
Nhấn vào ảnh đại diện màu đen đang được ghim lên đầu:
【Có đó không?】
Gần như ngay giây sau, Lục Cảnh đã trả lời:
【Nhớ anh à?】
Đúng là đồ hồ ly tinh.
Tôi hít sâu một hơi:
【Đúng vậy, nhớ anh đến mức nằm trên giường trằn trọc không ngủ được đây này.】
Lục Cảnh: 【Thế à? Động tĩnh lớn vậy sao?】
Lục Cảnh: 【Có cần anh qua, giúp em đ/è giường không?】
Tôi đảo mắt:
【Anh tưởng anh là q/uỷ nam âm u ẩm ướt chắc? Biến chỗ khác đi.
Chỉ là nửa đêm không ngủ được, muốn hỏi xem anh đang làm gì thôi.】
Lục Cảnh: 【Vậy ra, nhớ anh đến mức nửa đêm không ngủ được?】
Đám người học tự nhiên này, từng đứa một, khả năng thấu hiểu thật đáng lo ngại.
Hành lang hơi nóng bức, tôi dùng tay quạt lấy quạt để:
【Chứ sao nữa, bổn cô nương bây giờ toàn thân nóng ran, chỉ muốn nghe anh nói chuyện thôi.】
Dòng chữ "Đối phương đang nhập liệu" nhấp nháy hồi lâu.
Dòng chữ đó sáng lên rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Tôi ngồi xổm ở góc tường, bắt đầu lẩm bẩm.
Lục Cảnh không lẽ không thèm để ý đến mình, đi giải đề luôn rồi chứ?
Đang định gửi thêm một tin nữa.
Tin nhắn mới hiện lên:
【Đeo tai nghe vào, nhắm mắt lại.】
08
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình, hơi thở bỗng chốc đình trệ.
Ngón tay như có ý thức riêng, đã tự động lấy tai nghe từ trong túi ra, nhét vào tai.
Phản xạ có điều kiện đáng ch*t.
Chỉ cần Lục Cảnh ra lệnh "Đeo tai nghe, nhắm mắt lại", n/ão bộ tôi sẽ tự động đầu hàng.
Cái tật x/ấu này phải truy ngược lại năm lớp 10.
Trước khi phân ban tự nhiên xã hội, tôi và Lục Cảnh từng có thời gian ngắn làm bạn cùng bàn.
Không hiểu sao, cứ mỗi lần cậu ta đọc văn cổ, tôi lại muốn ngủ.
Giống như là cách người học tự nhiên "siêu độ" vật lý cho người học xã hội vậy.
Sau này, tuần thi đầu tiên của đại học, tôi bị mất ngủ.
Trằn trọc mãi, vô tình chạm vào ảnh đại diện của Lục Cảnh.
Cậu ta cũng giống như hôm nay, giọng điệu đáng gh/ét:
【Nhớ anh à?】
Lúc đó tôi đang bực ch*t đi được, đầu óc chập mạch, gửi một câu:
【Sao cũng không ngủ được, đọc cho mình một bài văn cổ được không?】
Cứ tưởng Lục Cảnh sẽ trả lời "Không ngủ được thì đi khám bác sĩ đi, tôi không biết chữa b/ệnh".
Không ngờ, cậu ta đọc thật một bài "Tây Châu Khúc".
Chưa kịp nghe đến câu "Thổi mộng đến Tây Châu", tôi đã ngủ thiếp đi rồi.
Lục Cảnh có lẽ là rảnh rỗi, cả đêm đó không hề tắt máy.
Sáng ra tôi tỉnh dậy, thấy thời gian cuộc gọi là "07:12:45".
Trong tai nghe truyền đến giọng nói khàn khàn của cậu ta:
"Tỉnh rồi à?"
Tôi gi/ật mình, cúp máy cái rụp.
Chưa đầy hai giây sau.
【Ngủ xong là cúp, Ninh Ninh, em đúng là đồ ăn quỵt.】
Tôi chột dạ trả lời cậu ta:
【Thế anh muốn thế nào? Cùng lắm lần sau mời anh trà sữa.
】
【Ghi sổ, sau này tính chung một thể.】
Nhưng từ đó về sau, cái thói quen tốt là cứ phiền lòng là lại đi hànhz hạz Lục Cảnh vẫn được giữ lại.
Ví dụ như, bây giờ.
09
"Uỳnh——"
Lòng bàn tay truyền đến rung động, tôi nhấn nút nghe.
Giọng Lục Cảnh theo dòng điện áp sát vào màng nhĩ:
""Nhàn Tình Phú" của Đào Uyên Minh, thế nào?"
Tôi sững người một chút.
"Nhàn Tình Phú", hình như dài lắm.
Cậu ta muốn đọc bài này, tôi cầu còn không được.
"Được."
Theo phản xạ, tôi nhắm mắt lại.
"Nguyện tại y nhi vi lĩnh, thừa hoa thủ chi dư phương..." (Nguyện làm cổ áo, ôm ấp hương thơm còn vương trên mái tóc...)
Đọc được mấy câu, Lục Cảnh đột nhiên dừng lại, "Ninh Ninh, anh... bình xịt chống muỗi mẹ anh gửi cho em lần trước, dùng chưa?"
"Vẫn ổn, dùng rồi."
Tôi nhìn icon "Đặt niềm tin vào cậu" mà Lâm Hạ gửi tới, hơi chột dạ, "Anh đừng có đá/nh trống lảng, đọc tiếp đi."
"Được."
Trong ống nghe truyền đến tiếng cười khẽ của Lục Cảnh, "Nguyện tại ti nhi vi lý, phụ tố túc chi chu toàn..." (Nguyện làm dải lụa thắt lưng, quấn quýt bên đôi chân trắng ngần...)
Nghe đến câu này, ngón tay tôi siết ch/ặt lại.
Tôi nhớ ra "Nhàn Tình Phú" là bài nào rồi.
Bài phú duy nhất Đào Uyên Minh viết để bày tỏ tình cảm nam nữ.
Còn có mười điều ước nổi tiếng.
Ước nguyện biến thành cổ áo, dải thắt lưng, dầu thơm, đôi giày của người mình yêu, muốn chiếm hữu đối phương 24/7.
Đúng là đồ mơ mộng mà.
Trong tai nghe, giọng nói trầm thấp của Lục Cảnh vẫn tiếp tục:
"Nguyện tại mộc nhi vi đồng, tác tất thượng chi minh cầm..." (Nguyện làm cây ngô đồng, làm cây đàn kêu trên đầu gối...)
Có lẽ vì có muỗi, tôi hơi đứng ngồi không yên.
Chắc chắn Lục Cảnh chỉ tìm đại thôi.
Cậu ta chắc còn chẳng biết mấy lời này có nghĩa là gì.
Nhưng không hiểu sao, cái hành lang cũ nát này, bỗng nhiên lại nóng bức quá mức.
10
"Tư tiêu mộng dĩ tòng chi, thần phiêu diêu nhi bất an..."
Giọng nói bị tin nhắn của Lâm Hạ c/ắt ngang.
【Vãi vãi vãi!
【Lục Cảnh cái đồ khốn này còn là người không? Cậu ta giải ra thật rồi!
【Đây chính là hậu quả của việc cậu không "going" cậu ta đấy! Máy xúc của trường kỹ thuật Ngũ Đạo Khẩu bây giờ đang đi đón Cố Tử Duyệt rồi!】
Tôi trợn tròn mắt.
Không phải chứ, rõ ràng Lục Cảnh vẫn đang đọc "Nhàn Tình Phú" cho tôi mà?
"Thản vạn lự dĩ tồn thành, khế d/ao tình vu bát hà."
Trong chớp mắt, Lục Cảnh đọc xong câu cuối cùng.
"Ninh Ninh, còn muốn nghe nữa không?"
Đuôi âm thanh vút lên, nghe rất gian tà.
Cậu ta quả nhiên biết rõ!
Tôi tức gi/ận đứng bật dậy, vì chân bị tê nên suýt chút nữa đ/ập đầu vào tường.
"Lục Cảnh! Anh dám dùng một lòng hai ý với tôi!"
Đầu dây bên kia, Lục Cảnh bật cười thành tiếng.
Chương 14
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook