Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Vẫn khỏe chứ
- Chương 5
Anh ta kh/inh thường việc đụng vào người phụ nữ mà Tần Viễn Xuyên đã từng chạm qua. Tương tự, anh ta cũng tin rằng Tần Viễn Xuyên sẽ không bao giờ lấy một người phụ nữ mà chính anh ta đã vứt bỏ.
"Huống hồ, ai mà không biết Tần Viễn Xuyên đã cưới được người trong mộng của mình cơ chứ." Chu Mục hạ thấp giọng, cố gắng tỏ ra thấu tình đạt lý, "Nhân lúc mọi chuyện chưa trở thành trò cười, em đưa con về nhà với anh đi."
Nói đoạn, anh ta định nắm tay tôi. Tay còn chưa kịp chạm vào, một giọng nói đầy nghiến răng nghiến lợi vang lên:
"Chu Mục, lá gan của cậu cũng lớn thật đấy, dám ngang nhiên đến nhà tôi cư/ớp vợ con tôi ngay trước mặt tôi à."
Chu Mục hoàn toàn cứng đờ. Anh ta giữ nguyên tư thế vừa rồi, giống như đang cố tiêu hóa những thông tin trong lời nói của Tần Viễn Xuyên.
"Cậu... vợ con?"
Người đàn ông cao lớn bước những sải chân khoan th/ai đi tới, rất tự nhiên nắm lấy tay tôi: "Không lẽ là vợ con cậu à?"
Trong khoảnh khắc, mặt Chu Mục tái mét như tro tàn.
09
Tôi cứ ngỡ sau khi biết sự thật, Chu Mục sẽ lập tức rời khỏi nhà họ Tần. Nhưng anh ta không làm vậy. Tại buổi tiệc, khi Tần Viễn Xuyên đưa tôi và Đoàn Tử đi giới thiệu với mọi người, anh ta cứ đứng đó nhìn từ xa, suốt cả quá trình không nói lấy một lời.
Cho đến khi buổi tiệc kết thúc. Nhân lúc Tần Viễn Xuyên đi lấy xe, Chu Mục không báo trước mà kéo tôi vào góc tối.
"Tại sao?" Anh ta hỏi.
"Tại sao cái gì?"
Giọng anh ta run lên vì kích động: "Tại sao lại gả cho hắn?"
Tôi nhìn gương mặt từng khiến mình mê đắm này, thản nhiên đáp:
"Chẳng có tại sao cả, đến tuổi kết hôn rồi thì gả thôi."
"Lâm Vãn!" Chu Mục hít sâu một hơi, cố gắng đ/è nén cơn gi/ận trong lòng, "Nếu anh nhớ không lầm, năm đó lúc anh ra nước ngoài căn bản không hề đề cập đến chuyện chia tay, sao em dám gả cho hắn?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Hắn có tiền, tôi thiếu tiền, thế là gả thôi."
"Em..."
"Chu Mục," tôi ngắt lời anh ta, "nếu như anh dành cho tôi dù chỉ một nửa chân tâm, thì đã không để tôi dùng đủ mọi cách mà vẫn không thể liên lạc được với anh."
"Ngay cả đám anh em của anh, ai nấy đều bênh vực anh, giúp anh giấu giếm hành tung."
Còn tôi thì sao? Chỉ là một người bình thường đang cần tiền c/ứu mạng. Chỉ thế mà thôi.
Xung quanh tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ, chỉ nghe thấy tiếng thở ngày càng dồn dập của Chu Mục. Lực tay anh ta nắm lấy tôi không những không giảm mà còn mạnh hơn.
"Chẳng lẽ Tần Viễn Xuyên không hề để tâm đến quá khứ của em sao?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Không phải ai cũng giống như anh."
Đèn xe phía xa nhấp nháy, là Tần Viễn Xuyên. Tôi nói: "Chồng tôi đến rồi."
Nghe vậy, Chu Mục dần buông tay. Nhưng khi tôi đã đi xa, anh ta vẫn thốt lên bằng giọng r/un r/ẩy:
"Em đã từng nói cả đời này chỉ gả cho anh."
"Đồ nói dối!"
Tôi không phủ nhận mình từng nói câu đó. Thuở trẻ, tình yêu là tất cả, những lời thề non hẹn biển cứ thế thốt ra, mà chẳng biết rằng tình yêu trước thực tế lại mong manh đến thế.
"Hôn lễ của anh chúng tôi sẽ không đến đâu, chúc anh tân hôn vui vẻ."
Quay người, tôi bước lên xe Tần Viễn Xuyên mà không hề ngoảnh lại.
Sau ngày hôm đó, tôi không còn gặp lại Chu Mục nữa. Một ngày trước hôn lễ của anh ta, tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ. Lúc đó mới biết Chu Mục đã đoạn tuyệt với đám anh em của mình.
"Chu Mục không biết phát đi/ên cái gì, đá/nh cả đám anh em tốt của mình nhập viện hết rồi."
"Cậu không biết hiện trường hỗn lo/ạn thế nào đâu, nếu không phải Khương San kéo lại, không chừng đã có án mạng rồi."
"Tớ còn có video lúc xảy ra chuyện đây, gửi cho cậu xem nhé."
10
Cúp máy, tôi nhấn vào video. Từ lúc Chu Mục bước vào cửa, camera đã hướng về phía anh ta. Kiều Úc Phong trêu chọc: "Mau nhìn tân lang của chúng ta đi, sắp kết hôn rồi, có gì muốn nói với anh em không?"
Chu Mục bước đến trước mặt hắn: "Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, ba năm trước sau khi tôi đi, Lâm Vãn có liên lạc với cậu không?"
"Chắc chắn là có rồi, cô ta liên lạc với tất cả chúng ta, chúng ta đã thống nhất bảo là mất liên lạc với cậu, thế nào, anh em chúng ta đủ nghĩa khí chưa?"
Chu Mục mím ch/ặt môi mỏng, hỏi tiếp: "Cô ấy còn nói gì nữa?"
"Có thể nói gì chứ, chẳng qua là hỏi chúng ta có liên lạc được với cậu không thôi."
Kiều Úc Phong nói xong, có người bên cạnh bổ sung: "À đúng rồi, lúc đó cô ta còn mượn tiền tớ..."
Kiều Úc Phong lập tức tiếp lời: "Đúng, cô ta nói mẹ cô ta b/ệnh nặng, hỏi tớ có cho mượn 10 vạn không. Không phải tớ nói chứ, cô ta theo cậu bao nhiêu năm, trong tay đến 10 vạn cũng không có, cậu bảo tớ có tin không?"
Người xung quanh hùa vào: "Tất nhiên là không tin rồi, chẳng phải là lấy cớ trả tiền để giữ liên lạc với chúng ta, nhằm thăm dò tin tức của cậu thôi sao... xuy~"
Người kia còn chưa nói hết câu, Chu Mục đã đ/ấm thẳng vào mặt hắn. Kiều Úc Phong lập tức đứng dậy kéo anh ta lại, không thể tin nổi: "Chu Mục, cậu đi/ên rồi à? Cậu đá/nh cậu ta làm gì?"
Bàn tay Chu Mục buông thõng bên người siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn. Anh ta cố nén gi/ận nói: "Đám khốn các người còn là con người không? 10 vạn tiền c/ứu mạng, các người cũng không nỡ cho mượn?"
Mọi người nhìn nhau, không hiểu chuyện gì. Kiều Úc Phong là người phản ứng trước: "Không phải, mẹ cô ta thực sự b/ệnh nặng à?"
Chu Mục không nói gì, nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả. Kiều Úc Phong nhìn người bên cạnh, cố giải thích cho mình: "Tình hình năm đó cậu cũng biết mà, anh em chỉ muốn đá/nh lạc hướng giúp cậu thôi, ai mà biết... trách cô ta mệnh khổ thôi... Vãi! Chu Mục, mẹ kiếp cậu dám đá/nh tớ?"
Kiều Úc Phong rên lên một tiếng, gương mặt vặn vẹo vì tức gi/ận. Hắn nhìn Chu Mục: "Vậy nên bây giờ cậu đang trách anh em năm đó không giúp Lâm Vãn?"
Hắn cười lạnh: "Được, xảy ra chuyện thì là lỗi của anh em. Xót xa cho cô ta đúng không? Nếu đã xót xa thật, sao lúc đầu không đừng đ/á cô ta đi?"
"Một người phụ nữ bị chính tay cậu đ/á, cậu còn mong anh em chúng tôi coi trọng cô ta đến mức nào?"
Chu Mục nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa, lao vào ẩu đả với hắn. Những người xung quanh ngẩn người, vội vàng tiến lên can ngăn. Nhưng Chu Mục như phát đi/ên, ai đụng vào cũng đá/nh. Những kẻ đó kiêng dè thân phận của Chu Mục, không dám đá/nh trả, lại sợ bị thương, chỉ biết đứng ngoài lo sốt vó.
Cho đến khi có người hét lên: "Mau gọi điện cho Khương San..."
Video đến đây đã không còn nhìn thấy hình ảnh gì nữa, chỉ còn lại tiếng bàn ghế va đ/ập và ti/ếng r/ên rỉ. Tôi tắt video, ngăn cách trận náo lo/ạn đó ra ngoài. Người bạn gửi tin nhắn thoại: "Xem xong chưa? Đã hả gi/ận chưa?"
"Tớ nghe nói Chu Mục bị thương không nhẹ, hôn lễ không thể tổ chức đúng hạn được rồi."
Chương 14
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook