Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày Kỷ Vân Thời lái xe đ/âm tôi, tôi vào ICU, còn thanh mai trúc mã của anh ta vào đồn cảnh sát. Mà Kỷ Vân Thời, lại đi dỗ dành cô thanh mai trúc mã đang khóc như mưa như gió suốt cả đêm. Khi anh ta cuối cùng cũng nhớ tới việc đến thăm tôi, câu đầu tiên bên giường b/ệnh lại là: "Em ký đơn bãi nại được không? Đây chỉ là t/ai n/ạn, Kỳ Hinh không cố ý." Anh ta còn nói: "Tiểu Hinh lúc đó sợ quá, anh là anh trai, không thể không ở bên cạnh cô ấy." "Thẩm Cách, em vốn dĩ là người lương thiện nhất mà." Tôi quay đầu, nhìn ánh tà dương đỏ thẫm ngoài cửa sổ b/ệnh viện: "Kỷ Vân Thời, thế giới này đúng là một trạm trung chuyển hàng hóa khổng lồ." Kỷ Vân Thời nhíu mày: "Cái gì?" Tôi thu hồi ánh nhìn: "Có vài người, đúng là loại hàng cồng kềnh." Anh ta không biết, trong vụ t/ai n/ạn này, n/ão bộ của tôi bị tổn thương, trung khu cảm xúc bị phá hủy nghiêm trọng. Tôi mất đi một phần ký ức, đồng thời tính tình thay đổi hoàn toàn. Từ nay về sau, tôi không còn là kẻ lụy tình đã yêu anh ta suốt 8 năm nữa. Bây giờ tôi, chính là Thẩm - siêu cấp thích đùa - Cách.
1
Kỷ Vân Thời sững sờ: "Thẩm Cách, em nói năng kiểu gì thế?"
"Xin lỗi xin lỗi," tôi xua tay liên tục, "Nhà em không ở nhà thờ Đức Bà Paris, không giỏi giao tiếp với thánh mẫu đâu."
Trên mặt Kỷ Vân Thời là sự ngỡ ngàng đan xen với gi/ận dữ, nhưng tôi vẫn chưa chịu dừng lại:
"Trong điều kiện đã có hôn thê, vẫn vô tư quan tâm em gái nhỏ đ/ộc thân, xả thân túc trực cả đêm. Thiên thần bác ái chính là anh đấy."
"Em đừng nói anh và Kỳ Hinh khó nghe như vậy..." Anh ta tức đến đỏ mặt.
"Không phải thánh mẫu sao?" Tôi phân tích nghiêm túc, "Cũng đúng, anh chỉ là hào phóng bằng tiền của người khác thôi. Vậy thì đích thị là loại người x/ấu xa thuần túy rồi."
"Cô!" Kỷ Vân Thời đứng bật dậy.
Tôi vội vàng mời mọc: "Khách sáo làm gì, ngồi đi, ngồi đi!"
"Mà này, Kỷ thiếu à, anh thật sự không biết làm việc đấy," tôi thở dài, "Đến thăm b/ệnh nhân vừa ra khỏi ICU, anh đến giỏ trái cây cũng chẳng buồn mang."
Kỷ Vân Thời nhìn tôi cười lạnh: "Giỏ trái cây? Cô cũng xứng sao?"
"Sao cô ấy lại không xứng? Viện trưởng Kỷ, quý nhân hay quên, sợ là anh đã quên anh và Cách Cách lẽ ra phải tổ chức hôn lễ trong tháng này rồi nhỉ." Một giọng nói trong trẻo vang lên từ cửa phòng b/ệnh.
Tôi quay đầu nhìn lại, biểu tỷ Ninh Hiểu Mạn đang đẩy xe lăn đi vào: "Cách Cách, bác sĩ Cao bảo em đến phòng đo điện n/ão đồ kiểm tra."
Cô ấy đi ngang qua Kỷ Vân Thời, liếc xéo anh ta một cái: "Anh mau đi đi, chỗ chúng tôi không chứa nổi vị Phật lớn như anh đâu."
"Phòng điện n/ão đồ?" Kỷ Vân Thời liếc tôi, "Thẩm Cách, xem ra n/ão cô bị đ/âm hỏng rồi."
"Đúng đúng đúng," tôi giơ tay chỉ vào anh ta, "Mặc dù n/ão bị hỏng là tôi, nhưng kẻ mất trí nhớ lại là anh. Anh không nhớ ai là hung thủ gây t/ai n/ạn à?"
Kỷ Vân Thời khựng lại, trên mặt thêm hai phần lúng túng, ba phần hổ thẹn.
Anh ta dường như muốn nắm tay tôi: "Thẩm Cách, anh..."
Ninh Hiểu Mạn cười lạnh ngắt lời: "Sao anh ta không nhớ, tiếc là đó lại là tiểu tình nhân tâm can bảo bối của anh ta. Chưa kết hôn mà hai người đã b/ắt n/ạt Cách Cách đến nông nỗi này, đúng là lòng lang dạ sói, một cặp trời sinh."
Trên mặt Kỷ Vân Thời dần không giữ nổi vẻ bình tĩnh.
Anh ta vội vàng đứng dậy, lạnh lùng nói với tôi: "Nể tình cô bị thương, tôi không nói nhiều. Đơn bãi nại cô nhất định phải ký, nếu không tôi sẽ không trả hóa đơn cho cô đâu."
Anh ta nhìn Ninh Hiểu Mạn: "Nằm ICU mấy ngày nay, chi phí không thấp đâu nhỉ?"
"Anh..." Hiểu Mạn tức đến mức không nói nên lời.
Kỷ Vân Thời ném cho tôi một ánh nhìn "tự kiểm điểm đi", rồi sải bước rời đi.
"Nhìn cái tên Kỷ Vân Thời này xem, lợi hại thật đấy, đã biết dùng tiền để u/y hi*p người khác rồi." Tôi chỉ vào bóng lưng anh ta nói, "Đồ nhãi nhép, anh ta không trả, còn có khối người trả. Anh ta tưởng cả nhà gây t/ai n/ạn đều ch*t hết rồi, hay là xã hội pháp trị không tồn tại nữa?"
Hiểu Mạn nhìn bóng lưng Kỷ Vân Thời, lại nhìn tôi, thở dài: "Đi kiểm tra trước đi."
2
Cơ lực, xúc giác đều không vấn đề gì, tủy sống bị tổn thương nhẹ nhưng tình trạng phục hồi rất tốt.
"Đúng là một kỳ tích," bác sĩ Cao cảm thán, "Cô còn nhớ mình bị đ/âm ra sao không? Nhưng ngày mai chắc cô có thể xuống giường đi lại được rồi."
"Nhớ chứ, tôi bị đ/âm bay lên trời xoay 720 độ kiểu Thomas ba vòng, rồi cắm đầu vào bồn hoa." Tôi trả lời nghiêm túc.
"... Cô cứ quên đi thì hơn." Bác sĩ Cao cúi đầu viết báo cáo giám định thương tật.
"Tổn thương n/ão của Cách Cách thế nào ạ?" Hiểu Mạn lo lắng hỏi.
Bác sĩ Cao một tay chống cằm nhìn biểu đồ điện n/ão, trầm tư:
"Không bình thường lắm. Nhưng nhìn cách cô ấy nói chuyện làm việc thì không khác gì người bình thường."
"Cách Cách khác trước nhiều lắm!" Hiểu Mạn vội vã nói, "Trước đây, con bé là người dịu dàng yếu đuối, bị vị hôn phu kia ăn tươi nuốt sống. Nhưng bây giờ..."
"Bây giờ?" Tôi mong chờ nhìn cô ấy.
"Bây giờ Cách Cách tỉnh táo hơn nhiều, nhưng tôi cứ cảm thấy, con bé có chút... hoạt bát quá mức..." Hiểu Mạn nói nhỏ dần, "Có đôi khi tôi thậm chí cảm thấy, con bé đã hoàn toàn biến thành một người khác."
"Ừm, ừm." Bác sĩ Cao chăm chú lắng nghe, "Đây có thể là sự thay đổi tính cách do tổn thương n/ão, cũng có thể là cơ chế tự vệ tâm lý sau khi gặp đả kích lớn."
"Mức độ thương tật thì sao ạ?" Hiểu Mạn lo lắng, "Bác sĩ Cao, chúng tôi còn phải kiện kẻ gây t/ai n/ạn..."
"Tôi định mức thương tích cấp 1 cho cô ấy." Bác sĩ Cao gõ bàn phím, "Mặc dù lúc xe cấp c/ứu đưa tới tôi cứ nghĩ không tránh khỏi thương tích nặng, nhưng cô ấy phục hồi tốt đến bất ngờ. Tổn thương hệ th/ần ki/nh gần như không đáng kể, nhưng vết thương ở da đầu và vết rá/ch đã đạt tiêu chuẩn thương tích nhẹ."
"Còn cô cảm thấy thế nào?" Ông ấy quay sang tôi.
"Tôi cảm thấy tốt lắm," tôi ngồi trên xe lăn, lắc lư đôi chân, "Tôi thấy bây giờ mình có thể xuống đất nhảy một điệu 'Chu! Kawakute gomen' luôn ấy."
Tôi mở miệng hát ngay: "Chu! Kawakute gomen... Ưm ưm!" Hiểu Mạn vội bịt miệng tôi lại.
"Umaretekichatte gomen..." Bác sĩ Cao thế mà lại ngân nga theo, "Không tệ, tư duy rất linh hoạt."
Ông ấy tiếp tục hỏi tôi: "Hiểu Mạn nói tính cách cô thay đổi, cô thấy sao?"
"Thực ra tôi không cảm thấy gì cả." Tôi nói thật, "Hầu hết mọi chuyện trước t/ai n/ạn tôi vẫn nhớ, nhưng cũng chỉ là nhớ thôi - giống như tôi đang xem cuộc đời của một người khác từ góc độ người ngoài cuộc, y như đang cày phim vậy."
"Cho nên bây giờ tôi thấy mình là nữ chính trong tiểu thuyết ngược tâm," gương mặt tôi dần trở nên nham nhở, "Bác sĩ Cao, ông có phải là nam phụ thâm tình mà hệ thống phân cho tôi không?"
11 - END
Chương 14
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook