Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi hiểu ngay ý của bà ta, chính là nhắm vào tôi chứ gì.
Tôi dang hai tay: "Tôi chỉ đến siêu thị đầu ngõ m/ua ít đồ, có định mang theo thẻ ngân hàng đâu!"
"Vậy đợi lần sau cô mang tiền mặt rồi hãy đến! Không có tiền thì đi nhanh lên, phía sau còn có người xếp hàng kìa!"
Trong lúc nói chuyện, mấy ông bà cụ đang xếp hàng lĩnh trứng phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn, lầm bầm nhỏ tiếng bảo tôi đừng có 'chiếm cầu tiêu mà không đi vệ sinh'.
Nhìn cái nhiệt độ ngoài trời gần chạm ngưỡng 40 độ, lòng tôi càng thêm bất lực.
Đây rõ ràng là đang hànhz hạz tôi mà!
Không m/ua thì thôi, chẳng lẽ rời khỏi cái cửa hàng này là tôi không m/ua được đồ nữa chắc?
Về đến nhà, tôi đặt đồ ăn trực tuyến luôn.
Thế nhưng kể từ đó, mỗi lần tôi đến Carrefour m/ua đồ, chỉ cần Vương Xươ/ng Liên ở đó là y như rằng có chuyện.
Không phải bảo hàng hóa hạn chế m/ua, chỉ được lấy một món, thì là máy thu ngân hỏng, bắt tôi đứng chờ một bên.
Tất nhiên, tôi cũng chẳng chiều bà ta, gọi thẳng một cuộc điện thoại khiếu nại lên ông chủ của bà ta.
Tôi biết khiếu nại siêu thị tư nhân chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng Vương Xươ/ng Liên làm thế, tôi không thể ngồi yên.
Đã vậy, tôi không chọc nổi thì tôi tránh không được sao? Không đến siêu thị này nữa là xong!
09
Cho đến một ngày, tôi vừa bước vào khu chung cư, người đi đường đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.
Trước bảng thông báo ở cổng, người đông nghịt.
Mấy người thường ngày đá/nh bài giờ không đá/nh nữa, buôn chuyện cũng thôi luôn.
Thậm chí trước hộp thư mỗi tòa nhà đều đứng đầy người.
Tôi tò mò mở hộp thư nhà mình ra, bên trong có một tờ giấy trắng, viết:
【Lâm Vãn, nữ, 24 tuổi. Người này sống tại khu chung cư này, chuyên sống bằng nghề tống tiền tài sản người khác. Từng tống tiền một gia đình hộ nghèo hai vạn tệ vì một chiếc điện thoại, khiến người ta tán gia bại sản. Ai quen biết người này, nhất định phải tránh xa, cẩn thận kẻo bị lừa!】
Bên dưới còn kèm theo một bức ảnh, không biết bị chụp lén từ bao giờ.
Là lúc tôi đang tính tiền ở siêu thị, cúi đầu nhìn điện thoại, còn bị chỉnh thành đen trắng.
Dùng ngón chân cũng nghĩ ra được là ai làm.
Dán tờ rơi ở nơi công cộng, bịa đặt sự thật để bôi nhọ người khác.
Tôi không hề nương tay với họ, về nhà mở máy tính, đăng nhập thẳng vào nền tảng tố giác của cơ quan công an.
Tốc độ xử lý vụ việc của các chú cảnh sát nhanh cực kỳ, sáng sớm hôm sau đã gọi cho tôi:
"Cô Lâm, vụ việc tờ rơi cô tố cáo hôm qua, chúng tôi đã x/ác minh xong! Người dán tờ rơi tên là Vương Tình, hiện đang ở đồn công an, đã thừa nhận rồi, cô có yêu cầu gì không? Có muốn đến hiện trường đối chất trực tiếp không?"
Không cho loại người này một bài học, lần sau chắc chắn vẫn sẽ đeo bám tôi.
Tôi suy nghĩ một chút: "Tôi yêu cầu cô ta công khai xin lỗi tôi, và làm rõ việc điện thoại của tôi là do họ nhặt được mang về nhà, không hề tồn tại việc tống tiền! Ngoài ra, theo Luật xử ph/ạt vi phạm hành chính, xin hỏi hành vi này của cô ta nên xử lý thế nào?"
Cảnh sát nói: "Chủ yếu là xem hai bên có muốn hòa giải không, thông thường là tạm giữ năm ngày cộng với ph/ạt năm trăm tệ. Cô có chấp nhận hòa giải không?"
Tuyệt quá!
"Kiên quyết không chấp nhận hòa giải, cảm ơn đồng chí cảnh sát, các anh vất vả rồi!"
Vương Tình đã xin lỗi tôi, nhưng là kiểu 'miệng nam mô bụng một bồ d/ao găm'.
Người cha chưa từng lộ diện của cô ta là Vương Thành dẫn theo Vương Xươ/ng Liên đến chặn đường tôi:
"Con gái tôi còn trẻ không hiểu chuyện, tội gi*t người còn có thể hưởng án treo, cô đưa nó đi tạm giữ chẳng khác nào c/ắt đ/ứt tương lai của nó!"
Tôi nhướn mày: "Con gái ông đã hai mươi sáu tuổi rồi, còn lớn hơn tôi một tuổi đấy! Gieo nhân nào gặt quả nấy, chẳng phải là đạo lý hiển nhiên sao?"
Chiêu bài tình cảm không thành, Vương Thành bắt đầu đe dọa tôi:
"Con gái một mình sống riêng thì nên học cách sống tử tế với người khác, nếu không có ngày bị người ta trả th/ù cũng không biết tại sao đâu!"
Được rồi, đến đây thì tôi đã hiểu cái thói hay đe dọa người khác của Vương Tình là học từ ai rồi.
Chưa đợi họ trả th/ù tôi, tôi đã bắt đầu tự bảo vệ mình trước.
Tôi đăng quá trình Vương Xươ/ng Liên lấy điện thoại của tôi lên nhóm cư dân, cái này là tôi tìm ông chủ siêu thị để xin đấy.
Trong camera giám sát hiển thị, sau khi tôi thanh toán xong, Vương Xươ/ng Liên lấy một xấp túi nhựa dưới quầy đưa cho tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, rút một cái túi nhựa ra, tập trung bỏ đồ vào trong.
Mà lúc này, Vương Xươ/ng Liên mượn sự che chắn của túi nhựa, giả vờ giúp tôi bỏ đồ.
Sau lưng đã sớm dùng đủ loại đồ ăn vặt gạt chiếc điện thoại của tôi xuống dưới xấp túi nhựa đó rồi.
Đợi tôi rời đi, Vương Tình đang giả vờ m/ua nước đứng sau tôi xuất hiện, cũng rút một cái từ xấp túi đó.
Trong lúc đóng gói nước đã tiện tay lấy luôn điện thoại của tôi.
Th/ủ đo/ạn lão luyện, khiến người ta phải trầm trồ.
Ngay cái nhìn đầu tiên khi xem video này, tôi đã cảm thấy chắc chắn họ không chỉ làm một lần.
Quả nhiên, hỏi thăm mấy người b/án điện thoại gần đó mới biết, hai mẹ con họ cứ ba ngày lại đến b/án điện thoại.
Nhưng cái họ b/án đều là những mẫu cũ, điện thoại của tôi trông rất mới, Vương Tình lúc đó muốn giữ lại dùng, nên đặc biệt đi chạy phần mềm.
Kết quả là ông chủ tiệm điện thoại nhìn thấy lời nhắn bên trên, đã lỡ miệng nhắc nhở một câu.
Vương Tình lại đổi giọng bảo chiếc điện thoại này là của mình bị mất, lời nhắn cũng là tự mình để lại, giờ tìm được máy rồi nhưng quên mật khẩu nên mới đến chạy phần mềm.
Video vừa tung ra, dư luận đảo chiều.
Nhiều cư dân phản ánh, mình m/ua đồ về nhà xong phát hiện mất th!t bò, mất rau.
Có người thậm chí còn mất cả điện thoại, nhưng mọi người lúc đó không ai nghĩ đến Vương Xươ/ng Liên, vì phải mấy ngày sau mới phản ứng lại được.
Trước kia ông chủ siêu thị nể tình Vương Xươ/ng Liên là nhân viên lâu năm, hơn nữa trang trại gà của Vương Thành mỗi ngày đều cung cấp trứng cho siêu thị, nên không nỡ đuổi việc bà ta.
Lần này để tự bảo vệ mình, ông ta còn quan tâm gì đến qu/an h/ệ hay thể diện nữa, trực tiếp đuổi việc Vương Xươ/ng Liên.
10
Nhà Vương Xươ/ng Liên vốn dĩ là mở trang trại nuôi gà.
Những năm trước là hai vợ chồng Vương Thành cùng nhau quản lý, nhưng trang trại ở xa, Vương Tình lại đã tốt nghiệp cao đẳng.
Để chăm sóc con gái, Vương Xươ/ng Liên mới tìm một công việc thu ngân.
Việc kinh doanh trang trại gà của Vương Thành chỉ ở mức trung bình, lương Vương Xươ/ng Liên không cao, Vương Tình lại không đi làm mà ở nhà ăn bám, cuộc sống của gia đình ba người vô cùng chật vật.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook