Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
«Anh ta nói cô chỉ là một kẻ hám tiền theo đuổi anh ta. Họ đã thỏa thuận với nhau là sẽ cho cô một bài học.»
Tôi nhớ lại cảnh họ nhìn nhau cười. Ngày hôm đó, tôi đội mưa lớn đến công ty, lại không thể liên lạc được với Lâm Trí Viễn ở dưới lầu, thảm hại và chẳng biết phải làm sao.
«Ngày đó tôi đã nhận ra cô.»
«Tôi đưa cô lên vốn là muốn dẫn dắt để cô sớm nhận ra sự thật, không để mọi chuyện trở nên tồi tệ như trên mạng, kiểu như đến văn phòng tôi tr/eo c/ổ đòi công đạo. Sau đó…»
Lời của sếp bỗng dừng lại.
Tôi không hiểu ý anh, nhưng cũng không truy hỏi thêm.
30
Cho dù Lâm Trí Viễn có nuôi tôi tệ hại đến thế nào, tôi vẫn khó lòng chấp nhận sự thật rằng mình đột nhiên không còn chồng nữa.
Trong cuộc sống đột nhiên thiếu đi một người đàn ông để tôi phải quẩn quanh hầu hạ, thế giới trở nên trống rỗng lạ thường.
Tôi càng nghĩ càng đ/au lòng.
Tôi chỉ là không cần Lâm Trí Viễn nữa, chứ đâu có nói là không cần người chồng nào khác.
Lâm Trí Viễn không phải thứ tốt lành gì, nhưng trên đời này chắc chắn có người chồng sẵn lòng nuôi tôi.
Tôi đăng một dòng trạng thái thương thân trách phận lên mạng xã hội.
Nói là đã ly hôn, hỏi xem có đối tượng nào phù hợp để giới thiệu không.
Tôi hiện tại đã có vòng tròn giao tiếp của riêng mình, trong đó có không ít người nhiệt tình làm bà mai.
Tin nhắn của sếp đến còn nhanh hơn cả bà mai.
【Xóa đi.】
Chỉ hai chữ ngắn gọn, nhưng tôi như thể nhìn thấy qua màn hình điện thoại đôi mày hơi nhíu và biểu cảm nghiêm nghị của anh.
Vậy mà tôi lại quên chặn sếp.
Tôi vội vàng xóa ngay.
Sếp vừa đẹp trai vừa lắm tiền, vậy mà gần 30 tuổi vẫn đ/ộc thân.
Tôi đoán anh là người tôn thờ chủ nghĩa không kết hôn, thuộc kiểu người cổ xúy đ/ộc thân là vạn tuế.
Tôi là đối tượng được anh tài trợ, lại công khai thách thức quan điểm của anh, thật sự là không nên chút nào.
31
Tôi xóa nhanh như vậy, thế mà vẫn bị người ta nhìn thấy, hơn nữa còn tìm đến tận cửa.
Sếp đón tôi tan học về, đụng độ ngay với bạn trai cũ đang đứng đợi ở cửa.
Phương Viễn là bạn trai của tôi hồi còn đi làm thuê.
Trước đây tôi cũng từng qua lại với vài người, muốn chọn một người đàn ông ưng ý để nuôi tôi cùng sống qua ngày.
Nhưng nhận ra họ đều không bằng chồng, nên tôi chia tay hết, chuyên tâm giữ chồng.
Sếp hỏi tôi chuyện này là thế nào?
Tôi ấp úng.
Sếp luôn giúp đỡ tôi, nếu biết tôi không thực hiện chủ nghĩa đ/ộc thân của anh, chắc chắn sẽ thất vọng lắm.
Tôi không thể để anh thất vọng.
«Bạn trai cũ của cô?»
Ánh mắt tôi né tránh:
«Không phải, chỉ là một người bạn từng có mâu thuẫn tình cảm thôi.»
Sếp: ...
Sếp đuổi Phương Viễn đi.
Anh hít một hơi thật sâu, dường như sự kiên nhẫn đối với tôi đã đạt đến giới hạn.
Trước khi anh m/ắng tôi, tôi không nhịn được mà bật khóc trước.
Sếp đối xử với tôi tốt như vậy, thấy anh gi/ận tôi cũng đ/au lòng.
«Xin lỗi, anh đừng gi/ận.»
«Em biết anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn, nhưng em thực sự rất muốn kết hôn, muốn có một gia đình.»
«Em biết có những người phụ nữ sống một mình vẫn rất tốt, rất hạnh phúc. Nhưng có người tận hưởng sự cô đơn, cũng có người khao khát hơi ấm.»
«Gia đình em từ nhỏ đã chẳng ra sao, bố không thương, mẹ không yêu, em trai thì luôn b/ắt n/ạt em. Em muốn kết hôn, để tự chọn lại người thân cho mình.»
Cơn gi/ận của sếp bị nước mắt của tôi c/ắt đ/ứt, anh cố nén cảm xúc, tôi thậm chí còn thấy cả gân xanh nổi lên trên thái dương anh.
«Cô khóc cái gì, tôi bảo khi nào không cho cô kết hôn?»
Tôi sụt sịt mũi, mềm mỏng lấy lòng anh:
«Em cứ tưởng anh theo chủ nghĩa đ/ộc thân, nên mới luôn muốn em ly hôn với chồng.»
Sếp lộ ra biểu cảm như bị nghẹn.
Một lúc lâu sau, anh cười, là cười vì tức, tôi nghe rõ từng chữ của anh đều mang theo ý nghiến răng nghiến lợi.
«Có khả năng nào là, tôi muốn cô ly hôn, là vì tôi muốn phá đám không?»
Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ trước mặt tôi:
«Tôi đã dành bao nhiêu tâm tư vào người cô.»
«Khổ sở lắm mới đợi được cô chia tay với Lâm Trí Viễn, cô lại lòi đâu ra một thằng bạn trai cũ?»
Đầu ngón tay hơi lạnh của sếp lướt qua vệt nước mắt trên khóe mắt tôi, sự chiếm hữu trong mắt anh như đại dương sâu thẳm đang cuộn trào:
«Tôi không phải là nhà từ thiện không cần hồi đáp.»
Tôi hiểu rồi.
Sếp không cam tâm tiếp tục cho đi một cách m/ù quá/ng, anh đang đòi danh phận.
Vậy ra, sếp muốn kết hôn với tôi?
Tôi lau khô nước mắt.
Tôi là người phụ nữ tốt, không phải người đàn bà ngốc.
Ai giàu hơn tôi vẫn phân biệt được.
Lấy chồng để được mặc đẹp ăn ngon, tôi thực sự rất thích tiêu tiền của đàn ông.
Điểm này dù cho bản thân tôi có tiền rồi cũng không thay đổi được.
32
Sếp giàu như vậy, tôi lại càng không muốn nỗ lực nữa.
Sếp lại dựa vào việc đã x/á/c định qu/an h/ệ với tôi để ép tôi tiếp tục đi học.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: «Sao nào, em không học anh còn đ/á/nh em chắc?»
Sếp áp sát lại, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức hơi thở hòa quyện: «Không đảm bảo là buổi tối không làm thế.»
Tôi: ...
«Đàn ông chỉ có thể là một lựa chọn của em, dựa vào bản thân mới là chỗ dựa vững chắc nhất.»
Anh nói giọng điệu giống y hệt bố tôi, nhưng anh nói rất có lý, tôi nhịn lại không phản bác.
Không đúng, tôi nhớ ra điều gì đó, chất vấn:
«Đàn ông không dựa vào được nghĩa là sao? Sau này anh cũng sẽ vứt bỏ em à?»
«Tôi sẽ không.» Sếp không đổi sắc mặt, «Nhưng tôi hy vọng nếu một ngày nào đó em thay lòng, em vẫn có thể sống thật tốt.»
Sếp khựng lại, ánh mắt trở nên đen tối mịt m/ù.
«Nhưng em thay lòng thì có ích gì, tôi đâu có định để em đi.»
Giây tiếp theo biểu cảm của anh càng thêm âm trầm:
«Nhưng lỡ tôi đột ngột qu/a đ/ời sớm thì sao?»
«Em không có kỹ năng gì để tự bảo vệ mình, định mang di sản của tôi đi lấy thằng đàn ông hoang dã nào?»
«Sếp, sắc mặt anh trông tệ quá.»
Tôi nhìn sếp diễn trò thay đổi biểu cảm thất thường, vội vàng chuồn thẳng.
33
Khi tham gia kỳ thi đại học, tôi đỗ vào một trường đại học khá, dù không phải trường danh giá.
Tuy tiến độ của tôi rất nhanh, nhưng thời gian chuẩn bị quá ngắn.
Sếp quả nhiên quyên góp một tòa nhà để đưa tôi vào Đại học A.
Một tối nọ, tôi nhận được điện thoại của mẹ Lâm Trí Viễn.
Bà ta m/ắng tôi trong điện thoại:
«Thằng đàn ông nào mà chẳng mắc lỗi? Chỉ có loại như mày là đỏng đảnh!»
«Tao đã đưa tiền thách cưới rồi, mày không gả cũng phải gả, không thì tao đi kiện mày, đừng hòng giữ lấy cái danh tiếng nữa.»
Lúc này tôi đang viết luận văn đến mức đầu bù tóc rối, oán khí trên người còn nặng hơn cả m/a q/uỷ.
Danh tiếng? Đó là cái thứ gì?
Bà ta đ/âm đầu vào họng sú/ng rồi, tôi xả hết hỏa lực.
«Ai nhận tiền thách cưới thì người đó gả, con không thấy một xu nào cả.»
«Con c/ầu x/in mẹ đi kiện ra tòa đấy, dù sao người phải trả tiền cũng không phải là con.»
Chương 7
7 - END
Chương 12
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 210: Thoát nạn
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook