Sương Rơi

Sương Rơi

Chương 3

14/06/2026 17:24

"Em đã đ/á/nh anh rồi, lại còn trốn anh lâu như vậy, những ngày em không có ở đây, anh gần như chẳng đêm nào ngủ ngon."

"Chúng ta bên nhau 5 năm, trong lòng anh, người vợ tương lai duy nhất chỉ có thể là em, không có ai khác cả."

"Gả cho anh được không?"

Những người xung quanh vừa ồn ào cổ vũ, vừa khuyên nhủ.

"Ôi dào, hai người bên nhau khó tránh khỏi mâu thuẫn, nói ra hết là xong ấy mà, bọn này còn đang đợi uống rư/ợu mừng đây này."

Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương trong tay Bùi Duật Niên, lòng không chút gợn sóng.

"Xin lỗi, chúng ta đã chia tay rồi, anh làm thế này chỉ khiến tôi thấy phiền phức thôi."

Xung quanh im bặt, tiếng nhạc du dương cũng dừng bặt.

Có lẽ Bùi Duật Niên không ngờ tôi sẽ từ chối anh ta trước mặt mọi người, nhất thời đứng sững tại chỗ.

Cửa phòng riêng đột nhiên bị đẩy ra, bầu không khí ngưng trệ lập tức tan biến.

Khương Liễu lảo đảo chạy vào, mặt đỏ bừng.

Cô ta nhìn thẳng vào Bùi Duật Niên, giọng nói dính dấp.

"Anh Duật Niên, em uống phải đồ có vấn đề, giờ khó chịu quá..."

Bùi Duật Niên vội đứng dậy ôm lấy cô ta, Khương Liễu không tự chủ được mà cọ quậy trong lòng anh ta.

Anh ta do dự vài giây rồi bế ngang Khương Liễu lên.

"Lạc Sương, anh đưa cô ấy đến bệ/nh viện trước, em đợi anh."

Dứt lời, Khương Liễu nức nở c/ầu x/in: "Em không thể đến bệ/nh viện, nếu bị người ta nhìn thấy thì sau này em còn mặt mũi nào nữa!"

"Em biết chị Lạc Sương không thích em, cũng không muốn vì em mà hai người lại cãi nhau, anh giúp em gọi cho đàn anh của em được không? Anh ấy sẽ giúp em..."

Sắc mặt Bùi Duật Niên lập tức trở nên khó coi, giọng nói đầy gi/ận dữ.

"Khương Liễu, sao em có thể tùy tiện tìm đàn ông giải quyết? Coi anh là người ch*t à?"

5.

Cảnh tượng trước mắt khiến màn cầu hôn trong phòng riêng trở nên nực cười.

Sự bất mãn và chiếm hữu trong giọng điệu của Bùi Duật Niên giống hệt lúc anh ta bắt gặp tôi được người khác tỏ tình.

Anh ta từng ôm ch/ặt eo tôi, hôn lên hôn xuống.

"Em có anh rồi, không được nhìn người khác."

Người từng hết lòng thiên vị tôi trong ký ức, sớm đã thay đổi đến mức không thể nhận ra.

Tôi cầm ly nước hắt thẳng vào, những giọt nước theo cằm Bùi Duật Niên rơi xuống mặt Khương Liễu.

"Mau dẫn cô em gái tốt của anh đi đi, tôi sợ lát nữa cô ta lại cởi quần áo, bẩn mắt tôi."

Bùi Duật Niên nhếch nhác bế Khương Liễu rời đi.

Hay nói đúng hơn là bị đẩy ra ngoài.

"Phì, đúng là tin nhầm người, cứ tưởng mày và Lạc Sương chỉ cãi vã bình thường, còn giấu nó để giúp mày chuẩn bị màn cầu hôn này."

"Làm màu làm mè, còn tìm đàn anh, hóa ra là có lốp dự phòng à, tao không biết trường đại học nào dạy người ta làm tiểu tam đấy."

"Diễn trò này để gh/ê t/ởm ai thế, dẫn con tiểu tình nhân của mày cút đi!"

Chúng tôi đổi sang phòng khác.

Mấy người bạn áy náy xin lỗi tôi: "Xin lỗi nhé."

"Lúc Bùi Duật Niên liên lạc với bọn tao chỉ nói là làm em gi/ận, bọn tao đều nghĩ là chuyện nhỏ, nghĩ tình cảm nhiều năm của hai đứa không dễ dàng gì nên mới giúp nó."

Tôi nâng ly cụng với họ.

"Không sao, qua cả rồi, giờ nhìn rõ con người này cũng chưa muộn."

Qua ba tuần rư/ợu, bạn bè hỏi tôi dự định sắp tới thế nào, có rời đi không.

"Tao thấy mấy tiểu thuyết theo đuổi vợ, nữ chính bị tổn thương tình cảm là sẽ rời xa tra nam, đổi nơi khác làm lại từ đầu, còn mày thì sao?"

Tôi thực sự đã suy nghĩ nghiêm túc theo lời cô ấy, câu trả lời là không.

"Một thành phố rất rộng, thoát ly khỏi vòng bạn bè chung, c/ắt đ/ứt mọi liên lạc, nếu không cố ý tìm nhau thì thực sự rất khó gặp."

"Tao sống ở thành phố này hơn 20 năm rồi, tại sao phải vì một người đàn ông mà từ bỏ tất cả ở đây?"

Không đáng.

Bùi Duật Niên cũng chẳng quan trọng đến thế.

Bất kể đối với Khương Liễu là mới lạ nhất thời, rung động ngắn hạn, hay là thương hại đồng cảm.

Anh ta có lập trường của anh ta, tôi có giới hạn của tôi, đ/á/nh mất bản thân để yêu người khác chẳng có nghĩa lý gì.

Yêu đương là để làm vui chính mình, chứ không phải để lấy lòng ai.

Sắp đến kỳ nghỉ, tôi dành toàn bộ tâm trí cho công việc.

Bùi Duật Niên dùng số lạ gọi vài lần, lần nào vừa nghe tiếng anh ta tôi cũng lập tức cúp máy.

Sau một lần tăng ca đến khuya, tôi nhận được điện thoại của mẹ.

Đầu dây bên kia hơi ồn ào, mẹ hỏi: "Lạc Sương, trước con bảo kỳ nghỉ Quốc khánh sẽ dẫn bạn trai về thăm mẹ, còn về không?"

"Chia tay rồi, con tự về."

Mẹ thở dài: "Chia thì chia, con còn trẻ, sau này sẽ gặp người tốt hơn."

Nói xong bà ngừng một lát, dường như đang cân nhắc từ ngữ.

"Mẹ quen một chú, chú ấy cũng có một đứa con, đối với mẹ rất tốt, chúng ta định sẽ mở tiệc mời khách vào dịp Quốc khánh."

"Hay là con đừng về nữa, hoặc nếu con muốn, thì lúc đó cứ nói con là cháu gái của mẹ, được không?"

6.

Giọng mẹ hiếm khi mang theo vài phần thỉnh cầu, cảm giác cay xè nơi hốc mắt khiến tôi không thốt nên lời.

Tôi gần như theo bản năng mà cúp máy.

Trong khung chat hiện lên tin nhắn mới.

"Sao tự nhiên cúp máy? Có chuyện gì à? Vậy con nghĩ xong rồi nói với mẹ một tiếng là được."

Sau khi chặn Bùi Duật Niên, danh sách ghim trên WeChat chỉ còn lại mẹ.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện đó rất lâu, rất lâu, cho đến khi một giọt nước mắt rơi trên màn hình.

"Vậy con không về nữa, chúc mẹ tân hôn hạnh phúc."

Trả lời xong, tôi hủy ghim cuối cùng.

Sự mệt mỏi ập đến khiến tôi choáng váng khi nhìn thấy Bùi Duật Niên dưới lầu.

Anh ta xách đồ ăn đêm, bước nhanh về phía tôi.

"Lạc Sương, chúng ta nói chuyện được không?"

Tôi không nói gì, lặng lẽ nhìn anh ta.

"Màn cầu hôn hôm đó của anh là thật lòng, anh không muốn chia tay với em."

"Đêm đó sau khi đưa Khương Liễu đến khách sạn, anh đã thuê phòng riêng, anh sợ có chuyện gì ngoài ý muốn nên mới không rời đi."

Khi nói những lời này, ánh mắt Bùi Duật Niên tập trung, giọng điệu dịu dàng pha lẫn vài phần ấm ức.

Trước đây mỗi khi chúng tôi xuất hiện cùng nhau, bạn bè đều nói trong ánh mắt Bùi Duật Niên nhìn tôi đều tràn đầy ý yêu thương.

Danh sách chương

5 chương
14/06/2026 16:17
0
14/06/2026 16:17
0
14/06/2026 17:24
0
14/06/2026 17:24
0
14/06/2026 17:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu