Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta khựng lại ở đó, hơi thở nhẹ bẫng.
Trong sự nóng lòng chẳng biết làm sao, tôi buột miệng: "Em sẽ đợi anh cả đời!"
Vệ Triệt nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt trong đêm tối sáng rực như hai đốm lửa, sau đó cúi đầu, môi áp sát bên tai tôi, thở dài như trút được gánh nặng: "Thật ra cũng không cần lâu đến vậy..."
Đêm đó, anh đi/ên cuồ/ng tột độ.
Cứ như thể đã biến thành một người khác.
Ngày hôm sau ở công ty, thắt lưng và chân tôi nhức mỏi đến mức gần như không đứng thẳng nổi, miệng thỉnh thoảng lại "xì" một tiếng.
Đồng nghiệp bên cạnh cẩn trọng hỏi: "Hôm qua chồng cô lại, ừm, uống rư/ợu sao?"
Tôi nhếch môi: "Uống thì đúng là có uống một chút."
Câu nói này thu hút một ánh nhìn đầy đồng cảm.
Điện thoại reo, Vệ Triệt gửi cho tôi một tin nhắn —
【Anh phải rời đi một thời gian, ngày về chưa định, bảo trọng.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng ch*t lặng.
Tôi đứng dậy đi đến phòng trà, pha một cốc cà phê nóng cầm trên tay, cơ thể tựa vào bệ nước ngẩn ngơ.
Vệ Triệt về thế giới cũ của anh rồi.
Về kết hôn gia tộc rồi.
Anh đương nhiên sẽ không quay lại nữa.
Những lời đó, chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để an ủi kẻ n/ão yêu là tôi mà thôi.
Hừ.
Cũng may tôi không phải là kẻ n/ão yêu thật sự.
Cho nên cũng sẽ không quá đ/au lòng.
Tôi ngẩng đầu lên.
Một lúc lâu không cử động...
"Giờ làm việc mà bày đặt tạo dáng thiên nga gì ở đây?"
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Tôi gi/ật mình, đối diện với Lý Trình Phong.
Anh ta dựa vào khung cửa, tay cầm một chiếc cốc, ánh mắt sắc bén, giống như một con mèo ngửi thấy mùi tanh.
Tôi dùng ngón út tùy ý lau nhẹ đuôi mắt.
Anh ta nheo mắt nhìn tôi:
"Cô khóc à?"
"Không, hơi nước xộc vào mắt thôi."
Anh ta khẽ cười nhạt, giọng nói cay nghiệt:
"Cô không phải đang cố tình diễn cảnh đáng thương ở đây để mọi người đồng cảm với mình đấy chứ? Khương D/ao, cô lừa được người khác nhưng không lừa được..."
Anh ta đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt rơi vào cổ tay tôi.
Tôi cúi đầu, một vết bầm tím trên cổ tay nổi bật rõ rệt trên làn da trắng nõn.
Đó là dấu vết để lại trong sự đi/ên cuồ/ng tối qua.
Tôi hơi đỏ mặt, kéo tay áo che lại.
"Cô... hôm qua, thực sự bị hắn đ/á/nh sao?"
Lý Trình Phong mở to mắt, vẻ mặt đầy khó tin.
Tôi nhìn anh ta.
Vẻ mặt ngây ngốc, giống như một kẻ khờ.
"Không sao, đã lâu rồi anh ấy không đ/á/nh em..."
Nói xong câu đó, tôi chậm rãi quay mặt đi, để lại cho anh ta một đuôi mắt ửng đỏ.
Dáng vẻ Lý Trình Phong bước nhanh rời đi, nặng nề và chật vật.
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
Nhiệt độ vừa vặn.
Quy tắc số 3 của việc giả vờ n/ão yêu: Nương theo tình thế, nắm bắt mọi cơ hội có thể tận dụng.
Đã có bậc đại nho biện kinh cho ta rồi~
05
Buổi tối về nhà, căn phòng rất yên tĩnh.
Phòng ốc được quét dọn sạch sẽ không tì vết, cây xanh ngoài ban công đều đã được tưới nước, trong tủ lạnh nhét đầy đồ ăn.
Vệ Triệt giống như một cô gái ốc sên đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Đến rồi lại đi.
Tôi ngồi trên ghế sofa một lúc, hít sâu một hơi, đứng dậy lấy rau và th!t từ tủ lạnh, bắc nồi, đun dầu.
Tôi biết nấu ăn.
Kỹ năng nấu nướng của Vệ Triệt chính là do tôi dạy, sau khi anh ấy "thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam" (trò giỏi hơn thầy), anh ấy đã bao trọn hết việc bếp núc.
Cô gái ốc sên và bác nông dân vốn dĩ không phải là người cùng một thế giới.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục...
Ngày hôm sau khi đi làm.
Phòng nhân sự đột nhiên gửi một thông báo: Giờ tan làm đổi thành 5 giờ chiều, cấm tăng ca.
Mọi người vui sướng phát đi/ên.
"Cái gọi là làm hành chính 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, không ngờ kiếp này tôi còn có thể nhìn thấy!"
"Cấm tăng ca! Lần đầu tiên tôi yêu tình tiết bá tổng cưỡ/ng ch/ế đến vậy!"
"Miệng của sếp Lý có đ/ộc thì đ/ộc thật, nhưng anh ấy đẹp trai, anh ấy làm việc rất có tâm!"
Tôi vừa phấn khích vừa cảm thấy có chút nghi hoặc.
Không thể nào... là vì tôi chứ?
Vì chuyện hôm qua khiến anh ta cảm thấy áy náy?
Lý Trình Phong tốt bụng đến vậy sao?
Nhưng mặc kệ đi.
5 giờ tan làm vạn tuế!
Yeah!
Tiếp tục nào!
Buổi chiều, tôi mang tài liệu cho Lý Trình Phong. Khi chuẩn bị rời đi, anh ta đột nhiên nói nhỏ một câu:
"Đôi khi dũng cảm bước ra ngoài, mới phát hiện thế giới bên ngoài căn bản không hề mưa."
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Đang mưa mà, sếp Lý, giờ anh tốt nhất đừng ra ngoài."
Mặt anh ta đen lại, phất tay bảo tôi rời đi.
Chuyện tương tự lại xảy ra vài lần.
Đa số là khi tôi ở riêng với anh ta, anh ta đột nhiên cất lời ngâm thơ, lại còn là thơ hiện đại.
"Tình yêu sai lầm không phải là tình yêu, là đầm lầy của số phận."
"Phụ nữ khi nào mới có thể dũng cảm nói 'không'?"
"Con người, chỉ có bản thân mình mới có thể c/ứu lấy chính mình!"
Mỗi lần như vậy tôi đều nhìn anh ta với vẻ mặt phức tạp.
Anh ta cũng nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.
Tôi cảm thấy anh ta có chút bi/ến th/ái.
Cho dù anh ta có ý tốt khuyên nhủ, thì cũng có chút bi/ến th/ái.
Cũng may ngoài điều đó ra, anh ta không còn nhắm vào tôi, không còn cố tình tăng thêm việc cho tôi, nói chuyện cũng không còn cay nghiệt đ/ộc mồm nữa.
Tuy rằng căn nhà sau khi Vệ Triệt rời đi yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Nhưng cuộc sống của tôi ở công ty.
Cuối cùng cũng đã tốt trở lại.
06
Ngày hôm nay, thư ký Quan xin nghỉ phép vì có việc.
Vì tôi từng phụ trách kết nối với nhà máy, nên tôi được sắp xếp tạm thời đi cùng Lý Trình Phong kiểm tra dây chuyền sản xuất.
Trong xưởng người qua kẻ lại, công nhân khuân vác đi ngang qua vô tình va phải tôi, tôi mất thăng bằng, lao về phía một người đứng bên cạnh, cả hai cùng ngã nhào vào rãnh kiểm tu bên cạnh.
Đợi đến khi tôi hoàn h/ồn, phát hiện mình không hề hấn gì, bên dưới có một người đệm cho tôi.
Lý Trình Phong nằm ngửa, bị tôi ngồi đ/è lên ng/ười.
Hai mắt trừng trừng nhìn tôi.
Đồng tử đang động đất.
Tôi vội vàng chống người đứng dậy, nhưng rãnh kiểm tu chỉ rộng nửa mét, chân không có chỗ lấy đà, vừa chống lên được một chút lại trượt ngồi xuống, trượt mấy lần.
Mỗi lần tôi ngồi xuống.
Đôi mắt Lý Trình Phong lại trợn to thêm một chút.
Khuôn mặt đó từ trắng chuyển sang đỏ.
Tôi thầm nghĩ không xong rồi.
Chắc chắn anh ta nhớ lại cảnh từng bị tôi đ/è dưới đất đ/á/nh như thế này, mặt suýt nữa thì tức đến n/ổ tung.
Sau khi những người khác xúm tay vào kéo tôi lên, rồi lại đưa tay kéo anh ta, anh ta với khuôn mặt trắng bệch, nghiến răng rít qua kẽ răng mấy chữ: "Tôi tự làm được."
Anh ta chậm rãi bò dậy, quay người lại, quay lưng về phía mọi người chỉnh đốn lại quần áo.
Đột nhiên nhấc chân bước đi.
Bước đi.
Tư thế đi lại kỳ lạ một cách khó hiểu, cả người cứng đờ như một tấm ván gỗ.
Kể từ ngày đó.
Thái độ của Lý Trình Phong đối với tôi lại lại lại thay đổi.
Gặp nhau ở hành lang, anh ta sững sờ như bị sét đ/á/nh, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Tôi tìm anh ta ký tên, anh ta cúi đầu suốt cả quá trình, từ lúc vào đến lúc đi nhất quyết không ngẩng đầu lên lấy một lần.
Chương 6
Chương 17: DƯ ÂM
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 13
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook