Thuyền không qua bến

Thuyền không qua bến

Chương 4

10/06/2026 17:11

Tôi dịch người sang một bên, không ngờ lại nghe thấy giọng của Dư Tinh.

"Anh có phải căn bản không hề quan tâm đến em không? Cho nên bố mẹ anh mới không thích em!"

Hóa ra là đang cãi nhau. Vậy người đối diện chắc chắn là Thẩm Độ rồi. Quả nhiên, một chất giọng quen thuộc nhanh chóng vang lên.

"Không phải đâu, em cũng biết hoàn cảnh nhà anh mà, họ vốn dĩ đã không hài lòng về anh rồi..."

"Em biết cái gì chứ!"

Dư Tinh ngắt lời cậu ấy, giọng điệu rất sắc bén. Một hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy Thẩm Độ lên tiếng:

"Em... không biết sao?"

Sửng sốt, khó hiểu, còn mang theo chút tủi thân. Tôi còn muốn nghe tiếp, nhưng có người gọi tôi:

"Chu Chu!"

Giọng rất lớn. Tôi quay đầu lại, thấy mẹ đã bước ra khỏi biệt thự. Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt.

"Con bé ngốc này, mặc ít thế, hôm nay gió to lắm đấy!"

Vừa nói bà vừa lục trong túi ra một chiếc áo khoác nhìn rất quen mắt. "Áo khoác của con có phải để quên ở đây không? Mẹ lấy lại cho con này, mặc thêm vào bên trong đi."

Khi khoảng cách gần lại. Dưới ánh đèn đường, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ chiếc áo khoác đó. Chính là chiếc tôi đã mặc khi chạy bộ đêm, rồi trả lại cho Dư Tinh. Mẹ không nói không rằng, vén áo khoác của tôi lên, muốn mặc vào cho tôi. Tôi lập tức ngăn lại định giải thích. Nhưng đã muộn.

"Chiếc áo này không phải của Tinh Tinh sao? Hình thêu này con nhớ rất rõ."

Giọng của Thẩm Độ vang lên bên tai. Tôi đột ngột quay đầu lại. Chỉ thấy ánh mắt cậu ấy dán ch/ặt vào chiếc áo khoác. Mẹ ngẩn người một chút, sau đó cười nói: "Cháu chắc là nhầm rồi, đây là áo khoác của Chu Chu mà, bông hoa dành dành này là chính tay cô khâu cho nó đấy."

12

Một sự im lặng đầy q/uỷ dị. Tôi không ngờ lại rơi vào tình cảnh này. Dư Tinh đứng cạnh Thẩm Độ, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ấy lập tức tiếp lời, cười rất gượng gạo.

"Cô Hứa, cô nhầm rồi ạ, đây là áo của cháu, của Chu Chu không phải chiếc này đâu."

Sau một lúc thất thần, tôi cầm lấy chiếc áo khoác đưa cho cô ấy. "Đúng vậy, chiếc của con để ở nhà rồi. Vậy chúng con đi trước đây."

Dư Tinh gật đầu, sắc mặt dịu đi đôi chút. Còn Thẩm Độ không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Nhìn tôi đầy vẻ mơ hồ. Tôi nắm tay mẹ xoay người rời đi. Bà vốn định nói gì đó, thấy tôi khẽ lắc đầu nên cũng im lặng.

Chỉ nghe thấy giọng Thẩm Độ truyền đến từ phía sau:

"Tinh Tinh, sao em lại... mặc quần áo có miếng vá thế này?"

"Cô Hứa rất tiết kiệm, quần áo em làm rá/ch cô ấy đều không nỡ vứt, bảo là lãng phí tiền."

Giọng Dư Tinh nghe có vẻ cứng nhắc như đang cố tỏ ra nhẹ nhàng. "Em thấy bông hoa đó thêu cũng đẹp nên cứ thế mặc thôi."

Hai giây im lặng. Thẩm Độ nói: "Hóa ra là vậy."

Nghe như thể cậu ấy đã trút được gánh nặng. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Nguy hiểm thật. 100 ngàn suýt chút nữa là phải trả lại rồi.

13

Nhưng không hiểu sao. Mối qu/an h/ệ giữa Thẩm Độ và Dư Tinh dường như vẫn đang bế tắc. Có lẽ là do vụ cãi nhau hôm đó. Đến nỗi sinh nhật Thẩm Độ, Dư Tinh cũng không đủ mặt mũi để chủ động đến. Cô ấy còn bắt tôi đi cùng, giả vờ như là tôi nài nỉ cô ấy làm hòa. Tôi đã nhận tiền. Đồng ý rất dứt khoát. Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra.

Trên đời này, mối qu/an h/ệ trong sạch nhất chính là qu/an h/ệ lợi ích thuần túy.

Nhưng tôi không ngờ lại xảy ra sự cố. Tiệc sinh nhật của Thẩm Độ là tiệc hóa trang. Dư Tinh theo lệ thường chọn đại cho tôi một bộ váy của cô ấy, rồi phối bừa một chiếc mặt nạ. Dù sao tôi cũng chỉ là người đi kèm, không quan trọng. Chỉ cần không làm mất mặt cô ấy là được.

Sau khi đến sảnh tiệc, cô ấy đi trang điểm riêng. Tôi đứng một bên, nhìn Thẩm Độ ở trung tâm đám đông. Một bộ lễ phục đuôi tôm tinh tế, vóc dáng cao ráo. Một vị hoàng tử kiêu sa, thanh lịch. Cậu ấy vốn đang trò chuyện với người khác, không biết sao ánh mắt lại rơi trên người tôi. Sau đó, cậu ấy búng tay một cái, nhạc vang lên.

Tôi chưa kịp phản ứng. Thẩm Độ đã tiến lại gần, nắm lấy tay tôi. "Cuối cùng em cũng đến."

Giọng điệu rất dịu dàng. Cậu ấy lại gần hơn, khẽ ngửi. "Lại đổi về loại nước hoa cũ rồi sao? Vẫn là mùi này thơm hơn."

Tôi không hiểu. Làm gì có nước hoa nào. Tôi chưa bao giờ dùng nước hoa. Nhưng ngay lập tức, tôi hiểu ra. Thẩm Độ hình như lại nhận nhầm tôi là Dư Tinh rồi. Tôi lập tức định mở miệng giải thích. Nhưng ánh đèn chiếu xuống, cậu ấy đã kéo tôi nhảy múa.

Ánh mắt của đám đông xung quanh đều đổ dồn vào chúng tôi. Trong lúc hoảng lo/ạn, tôi vô tình giẫm vào chân Thẩm Độ. Cậu ấy khẽ hừ một tiếng. Tôi vội vàng xin lỗi: "À, xin lỗi anh."

Kết quả càng hoảng càng sai, giẫm vào cậu ấy mấy lần liền. Cậu ấy khẽ cười trầm thấp: "Em không biết nhảy sao? Thật lạ đấy."

Vừa dứt lời, bàn tay ấm áp đã đặt lên eo tôi. Cơ thể tôi cứng đờ, lại phạm lỗi. Thẩm Độ an ủi: "Không sao, cứ từ từ thôi."

Giọng cậu ấy rất nhẹ, dịu dàng hướng dẫn tôi. Tôi vốn định nói mình không phải Dư Tinh. Nhưng nhìn quanh một vòng, cuối cùng lại thôi. Đám đông vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài, đều đang xem trò vui. Lúc này mà vạch trần, e là mọi người sẽ rất khó xử.

Thế là, khoảng thời gian sau đó tôi tập trung vào các bước nhảy, không quan tâm đến chuyện khác nữa. Cho đến khi bản nhạc kết thúc. Tiếng vỗ tay vang dội. Tôi ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt của Thẩm Độ dưới lớp mặt nạ. Đôi mắt long lanh, ánh lên vẻ xuân sắc.

"Tôi là Hứa Chu Chu."

Tôi khẽ nói. Rồi. Xoay người bỏ đi.

14

Đám đông đột nhiên trở nên ồn ào.

"Đây là vẫn chưa làm hòa sao?"

"Không đến mức đó chứ? Dư Tinh đâu có hẹp hòi thế?"

"Sao cảm giác hai người họ cứ là lạ, mà không nói rõ được là lạ ở đâu..."

...

Tôi đẩy đám đông bước ra ngoài. Thẩm Độ không đuổi theo. Trong tầm mắt, tôi thấy Dư Tinh đeo mặt nạ đứng trong góc. Lớp trang điểm tinh tế, sắc mặt trắng bệch. Tôi không quan tâm, đi thẳng lên tầng hai của sảnh tiệc. Chọn đại một căn phòng trống, nhắn tin cho Dư Tinh.

【Thẩm Độ nhận nhầm tôi thành cậu, vừa nãy người đông quá, bị cuốn vào nên khó rút lui.】

【Tôi đã nói với cậu ấy là nhận nhầm người rồi.】

【Cậu ấy chắc sẽ đi tìm cậu đấy.】

Nhắn xong tôi tắt điện thoại. Thật ra, không phải tôi chưa từng mơ mộng được khiêu vũ cùng Thẩm Độ. Trong giấc mơ, trong những khoảnh khắc lơ đãng trên lớp, lúc nằm gục trên bàn nghỉ giải lao. Tôi đều từng nghĩ đến.

Cậu ấy là người rực rỡ như thế trên sân khấu. Tôi từng rất muốn trở thành một phần rực rỡ của cậu ấy. Nhưng tôi bây giờ, đã không còn mong đợi gì nữa. Huống hồ lại còn là dưới thân phận của người khác.

Danh sách chương

5 chương
10/06/2026 17:11
0
10/06/2026 17:11
0
10/06/2026 17:11
0
10/06/2026 17:10
0
10/06/2026 17:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu