Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Họ vây quanh nhân vật chính của ngày hôm nay là Triệu Linh Linh. Linh Linh mặc chiếc váy cao cấp mà mẹ tôi đặc biệt m/ua cho nó. Đó chính là kiểu dáng mà tôi đã chấm từ sinh nhật năm ngoái. Nó trang điểm tinh xảo, như một con công kiêu ngạo lượn lờ giữa đám đông, tận hưởng mọi lời khen ngợi và chúc tụng.
"Con gái nhà người làm mà nhìn còn biết điều hơn cả Hòa Niệm!"
"Đúng vậy, nghe nói bệ/nh của Hòa Niệm vẫn chưa khỏi, ngày nào cũng nghĩ có người muốn hại mình."
"Nói nhỏ thôi, bố mẹ người ta còn ở đó kìa."
"Sợ gì, giờ chắc họ còn thấy con bé này thân hơn cả con ruột ấy chứ!"
Những lời thì thầm to nhỏ đó cứ vo ve như lũ ruồi. Mặt bố mẹ tôi lúc xanh lúc trắng, nhưng chỉ đành gượng cười, không ngừng giải thích với mọi người rằng tôi chỉ là tâm trạng không tốt.
Tôi tìm một góc ngồi xuống, lạnh lùng quan sát tất cả. Chẳng bao lâu sau, Triệu Linh Linh bưng hai ly rư/ợu vang, uyển chuyển bước về phía tôi.
"Chị."
Nó đứng lại trước mặt tôi, trên mặt treo nụ cười của kẻ chiến thắng: "Hôm nay cảm ơn chị đã đến dự tiệc mừng thi đỗ của em. Em biết trong lòng chị không thoải mái, nhưng mọi chuyện đã thế này rồi, con người ta phải nhìn về phía trước đúng không?"
Nó đưa một ly rư/ợu cho tôi, tư thế thanh lịch như một nữ hoàng: "Em mời chị một ly, coi như là tạ lỗi. Sau này chúng ta vẫn là chị em tốt."
Tôi nhìn nó, không nhận ly rư/ợu. Nụ cười của nó cứng đờ. Ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía này.
"Sao vậy, chị không nể mặt em sao?" Giọng nó thoáng vẻ ấm ức.
07
Tôi vừa định mở miệng thì cảm thấy hai ánh mắt sắc lẹm rơi xuống người mình. Là bố mẹ tôi, trong ánh mắt họ chứa đầy sự cảnh cáo. Ngay khoảnh khắc tôi chạm mắt với họ, tay Triệu Linh Linh nghiêng đi.
Loảng xoảng!
Toàn bộ ly rư/ợu vang đỏ đổ ụp lên chiếc váy liền màu trắng tinh khôi của tôi.
"Á!" Triệu Linh Linh kêu lên kinh ngạc, vội vàng lấy khăn giấy ra, giả vờ giả vịt muốn giúp tôi lau.
"Xin lỗi, xin lỗi chị, em không cố ý, tay em trượt..."
Xung quanh vang lên những tiếng hít hà. Tất cả mọi người đều nhìn tôi, chờ xem tôi sẽ phát tác thế nào, chờ xem màn kịch một kẻ t/âm th/ần quậy phá bữa tiệc. Mặt bố mẹ tôi đã khó coi đến cực điểm.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn vết rư/ợu loang ra nhanh chóng trên váy, rồi ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt đầy khiêu khích và đắc ý của Triệu Linh Linh.
Tôi không nói gì, chỉ từ từ nở một nụ cười. Một nụ cười khiến tất cả bọn họ đều cảm thấy rợn người.
"Không sao, quả báo của cô còn ở phía sau đấy."
Nói đoạn, tôi cũng cầm ly rư/ợu trên tay, hắt thẳng lên đầu và mặt Triệu Linh Linh. Nó còn chưa kịp hét lên, tôi đã xoay người bỏ đi.
Bữa tiệc kết thúc trong một bầu không khí kỳ quái. Mặt bố mẹ tôi đen như đít nồi từ đầu đến cuối. Tiễn xong tốp khách cuối cùng, họ lập tức đóng sầm cửa lớn lại. Một màn "tam đường hội thẩm" lập tức bắt đầu.
"Giang Hòa Niệm, hôm nay rốt cuộc con muốn làm gì?" Cơn gi/ận của bố tôi đã bị kìm nén đến giới hạn: "Thể diện nhà họ Giang đều bị con làm mất sạch rồi!"
Mẹ tôi ôm ng/ực, gi/ận đến r/un r/ẩy. Dì Triệu đứng bên cạnh họ, cúi đầu lặng lẽ rơi lệ.
"Chúng ta nghĩ đi nghĩ lại, bệ/nh của con không thể kéo dài thêm được nữa." Bố tôi hít sâu một hơi, đưa ra quyết định: "Chúng ta quyết định nói chuyện tử tế với con, nói chuyện suốt đêm. Con phải nói hết những ý nghĩ lộn xộn trong lòng ra, chúng ta giúp con chỉnh đốn lại! Cái nhà này không thể bị con làm cho chướng khí m/ù mịt nữa!"
Đúng lúc này, một âm thanh nằm trong dự tính vang lên.
"Á!"
08
Triệu Linh Linh phát ra một tiếng hét chói tai. Nó như thể phát hiện ra thứ gì kinh khủng lắm, chỉ vào phòng, ngón tay run như cầy sấy.
"Camera! Trong phòng em... có rất nhiều camera!"
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía phòng nó. Bố mẹ tôi sững sờ, ngay sau đó sắc mặt thay đổi hoàn toàn. Họ xông vào phòng, theo sự chỉ dẫn của Triệu Linh Linh, lần lượt phát hiện ra những chiếc camera siêu nhỏ trên giá sách, trong đèn bàn, trong khe thông gió điều hòa, thậm chí là trong mắt con gấu bông ở đầu giường.
Mỗi lần phát hiện ra một cái lại như một nhát búa giáng mạnh vào th/ần ki/nh của bố mẹ tôi. Phòng khách tĩnh lặng như tờ. Cơ thể bố tôi r/un r/ẩy, từ từ xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ m/áu.
"Giang Hòa Niệm." Giọng ông khàn đặc đến đ/áng s/ợ: "Con nói cho ta biết, chuyện này là thế nào?"
Mẹ tôi đã không nói nên lời. Bà ngồi sụp xuống ghế sofa, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập tuyệt vọng và đ/au đớn: "Tại sao con lại làm thế? Niệm Niệm, tại sao con lại làm thế?"
Mẹ con dì Triệu thì diễn rất đạt vẻ h/oảng s/ợ và bàng hoàng. Triệu Linh Linh trốn sau lưng dì Triệu, r/un r/ẩy nói: "Nó... nó vậy mà luôn theo dõi chúng ta... thật đ/áng s/ợ... nó đúng là một kẻ bi/ến th/ái!"
Tôi bị họ lôi ra khỏi góc phòng, đẩy vào giữa phòng khách như một tội phạm chờ phán quyết. Tôi nhìn gương mặt của từng người, kẻ thì gi/ận dữ, kẻ thì đ/au buồn, kẻ thì kinh hãi, kẻ thì đắc ý, nội tâm tôi bình lặng như mặt hồ.
Trải thảm lâu như vậy, sân khấu cuối cùng cũng đã dựng xong. Khán giả cuối cùng cũng đã phát hiện ra.
Tôi đón lấy ánh mắt muốn gi*t người của bố, bình thản thốt ra một câu:
"Nếu không làm chuyện khuất tất, tại sao phải sợ bị giám sát? Tôi không thẹn với lòng."
09
Câu nói này khiến không khí tại hiện trường lạnh lẽo thêm vài phần. Bố tôi gi/ận quá hóa cười: "Được, hay cho một câu không thẹn với lòng! Mở máy tính lên! Dì Triệu là người thật thà như vậy, ta muốn xem rốt cuộc nó đã quay lại được bằng chứng gì về việc họ h/ãm h/ại con!"
Ông cứ ngỡ thứ mình nhìn thấy sẽ là sự hoang tưởng đi/ên rồ của một kẻ t/âm th/ần. Không ai để ý rằng dì Triệu và Triệu Linh Linh đều đang hoảng lo/ạn, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tôi không cho họ cơ hội ngăn cản, lập tức đi tới trước máy tính, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, mở toàn bộ thiết bị camera lên. Mỗi cái đều đã được cài đặt mật mã mà chỉ mình tôi hiểu. Tôi không nói lời thừa thãi, trực tiếp bấm vào video ghi lại ngày chốt nguyện vọng thi đại học trong phòng tôi.
Chương 8
Chương 4: Thiên vị
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 15 - Phiên ngoại
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook