Vĩnh viễn không yên bình

Vĩnh viễn không yên bình

Chương 1

28/07/2026 16:20

Sư phụ nói, xuống núi hai tháng ít nhất phải thu phục hai mươi con lệ q/uỷ.

Nếu không thì đại đệ tử đời thứ tám như ta hãy thu dọn hành lý mà nhường chỗ đi.

Cả tông môn đều thay ta lo lắng.

Chẳng ngờ, món n/ợ đầu tiên sau khi xuống núi, KPI đã n/ổ tung.

01

Nửa canh giờ trước, ta và Mặc Thanh vẫn còn đang loanh quanh trong rừng, đ/á văng một đống cành cây mục mới phát hiện đó là thuật che mắt, bên trong ẩn giấu một con đường nhỏ.

Dọc theo con đường đi nửa canh giờ, liền nhìn thấy ba chữ lớn: Trấn An Ninh.

Ta chưa từng nghe nói đến trấn này.

Vừa bước vào đã làm ta gi/ật mình: Nhân đinh thật vượng!

Các cô nương, tiểu tử lớn nhỏ chạy đầy đường, mười người phụ nữ thì có tám người là sản phụ, nhìn đến hoa cả mắt.

Từ lúc tiến vào, tất cả mọi người đều chằm chằm nhìn ta và Mặc Thanh, như thể chưa từng thấy người ngoài bao giờ.

Chẳng bao lâu sau, một phụ nhân chừng bốn mươi tuổi gọi ta lại.

"Cô nương từ đâu tới?"

"Lạc đường rồi, thím ơi, khách điếm trong trấn ở nơi nào?"

"Trấn chúng ta ít người ngoài, không có khách điếm." Phụ nhân thái độ ân cần, "Cô nương muốn ở lại, ta dẫn ngươi tới nhà trấn trưởng."

Nhà trấn trưởng ở phía Tây, tựa lưng vào núi, dưới núi có một ngôi miếu. Bên cạnh là từ đường của thôn, cửa đen ngói đen, trước cửa hai cây lựu lớn nở hoa đỏ rực, vô cùng chướng mắt.

Thím Chu từ đằng xa đã vươn cổ hét lớn: Có khách tới!

Đợi đến khi trấn trưởng bước ra, ta hơi ngẩn người, không ngờ trấn trưởng lại là một người đàn bà, dáng vẻ chừng năm sáu mươi tuổi, thân hình g/ầy gò, nhìn có vài phần sắc sảo.

"Phu gia ta họ Tôn, cô nương cứ gọi ta là Tôn nương tử."

Tôn nương tử nhìn chằm chằm vào tấm gương đồng trên ngựk Mặc Thanh, trên mặt nở một nụ cười khô khốc, "Cô nương là tìm người hay là tiện đường đi ngang qua?"

Ta cũng nhếch mép cười: "Người của núi Phục Q/uỷ, xuống núi rèn luyện, muốn mượn chỗ ở lại một đêm."

Trong mắt thím Chu bùng lên sự kinh ngạc tột độ: "Trấn trưởng, các sư phụ trên núi Phục Q/uỷ là nửa vị thần tiên đó! Trấn chúng ta có c/ứu rồi!"

Nói đoạn, lại quay người, mang theo giọng khóc: "Nữ sư phụ, người nhất định phải c/ứu chúng ta! Chúng ta thế này—"

Tôn nương tử đột nhiên cất tiếng quát dừng: "Đừng nói bậy!"

Thím Chu sốt ruột: "Trấn trưởng, không đợi được nữa rồi!"

02

Ta giơ cổ tay lên xoay một vòng, tiếng chuông thanh lãnh vang lên, đất trời không linh.

Thím Chu ngẩn người nhìn ta.

Ta nhìn về phía Tôn nương tử:

"Ta tuổi còn trẻ, trấn trưởng không tin tưởng ta cũng là chuyện thường.

"Ta và sư muội chỉ mượn ở lại một đêm, nếu có việc thì cứ mở lời, nếu không có việc gì, sáng sớm mai liền rời đi."

Ta và Mặc Thanh được sắp xếp ở phòng khách, đơn giản sạch sẽ, có thể ngủ được.

Tôn nương tử vừa ra ngoài, Mặc Thanh liền không thể chờ đợi mà đóng cửa lại: "Sư tỷ, người định làm gì vậy? Chúng ta còn có chính sự phải làm mà!"

Ta liếc nhìn nó một cái: "Sư phụ cho chúng ta bao nhiêu thời gian?"

"Hai tháng."

Ta búng vào trán nó một cái: "Hai tháng bắt hai mươi con lệ q/uỷ, ngươi tưởng dễ dàng sao?"

Mặc Thanh bĩu môi: "Vậy chẳng phải càng phải tranh thủ, ở đây lề mề cái gì?"

Ta kéo tai nó đến bên cửa sổ, trời đã hoàng hôn, bên ngoài ô cửa hẹp, hoa lựu trước cửa từ đường rực rỡ khoe sắc, không gió không mây, nhưng cánh hoa lại như có linh tính mà từ từ vươn mình.

Ta trừng mắt nhìn nó vì gi/ận không tranh được: "Ngươi không nhìn ra sao? Ở đây! Là một vụ lớn đấy!"

03

Tôn nương tử đến sau khi trời tối, đi cùng bà ta còn có một lão già, bảo là bác cả bên nhà chồng của Tôn nương tử.

Thần tình Tôn nương tử căng thẳng: "Chúng ta cũng hết cách rồi, nếu cô nương có thể phá giải cục diện này, Trấn An Ninh nhất định sẽ đúc tượng vàng cho cô nương, dâng hương sớm tối."

Trong lời kể của Tôn nương tử, sự việc bắt đầu từ mười tám năm trước.

Trấn An Ninh địa thế hẻo lánh, đàn ông phần lớn ra ngoài làm ăn, phụ nữ ngoài việc giữ nhà, nhiệm vụ hàng đầu là sinh con.

Nhưng nhân đinh trong trấn vẫn không vượng, có những nàng dâu mới cưới mấy năm mà bụng dạ vẫn lặng im, nhà giàu có nạp thiếp cũng chẳng ích gì.

Nhân đinh ít, trấn nhỏ nhìn thấy là suy tàn đi.

Mười tám năm trước, trấn trưởng tiền nhiệm, cũng chính là bố chồng của Tôn nương tử, đã bỏ ra số tiền lớn, mời về một pho tượng Tống Tử Quan Âm toàn thân màu phi sắc (màu hồng phấn).

Ở phía sau từ đường tu sửa riêng một ngôi miếu nhỏ, cung kính thờ phụng.

Ta gật đầu: "Vị nương nương này xem ra pháp lực không tệ, hôm nay ta thấy trong trấn có không ít sản phụ và trẻ nhỏ."

Tôn nương tử im lặng, nửa ngày sau mới lên tiếng lần nữa.

Sau khi Tống Tử Quan Âm được mời về, mọi người vô cùng thành kính, các nàng dâu lớn nhỏ xếp hàng thành tâm quỳ lạy.

Tôn nương tử nhà chỉ có một mụn con trai, con dâu về nhà ba năm chỉ có một đứa con gái.

Tôn nương tử dẫn con dâu ngày ngày tụng kinh trước tượng Quan Âm, chỉ thiếu nước móc cả tim gan ra.

Hai tháng sau, con dâu bắt đầu nghén.

Không chỉ nhà họ Tôn, các nhà khác trong trấn cũng lần lượt truyền đến tin mừng.

Trong phút chốc, đâu đâu cũng thấy sản phụ bụng mang dạ chửa, tràn đầy sức sống.

Nói đến đây, người bác cả Tôn vẫn luôn ngồi im lặng bên cạnh đột nhiên lên tiếng:

"Ta đã sớm nói là có vấn đề rồi, làm gì có chuyện linh nghiệm đến mức này!"

Mặc Thanh nghiêng đầu: "Vấn đề gì? Tống Tử Quan Âm chẳng phải là để ban con cái sao?"

Sau một hồi im lặng kéo dài, Tôn nương tử nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Quá… quá nhiều rồi…"

Cho dù ta thông minh lanh lợi, cũng nhất thời không phản ứng kịp. Quá nhiều rồi?

04

Quả thực là quá nhiều.

Kể từ đó, các nàng dâu ở Trấn An Ninh ai nấy đều mang th/ai.

Chồng về nhà chỉ ở một đêm là mang th/ai, phụ nữ bốn mươi tuổi cũng có thể mang th/ai.

Một th/ai sinh một đứa đã là ít, mười phần thì chín là sinh đôi, sinh ba sinh bốn đều có, đứa nào cũng sống được.

Ra tháng (hết cữ) chỉ cần chồng đụng vào người là lập tức lại mang th/ai, chín tháng sau lại có hai đứa trẻ ra đời, gà mái đẻ trứng cũng không trơn tru được như thế.

Người trong trấn cuối cùng cũng cảm thấy không ổn.

"Tại sao không đưa Quan Âm đi?"

"Đâu chỉ là đưa đi, mọi cách đều đã nghĩ qua cả rồi."

Bác cả Tôn lên tiếng: "Cha qu/a đ/ời, chúng ta cũng không biết vị Quan Âm này mời từ đâu về.

"Nhưng bất kể dời nó đi xa đến đâu, dù là dìm xuống đáy sông, ngày hôm sau nó vẫn không hề sứt mẻ mà trở lại trong miếu.

"Có một lần, nhà họ Vương thứ hai bạo gan đ/ập nát nó rồi ch/ôn trên núi, Quan Âm vẫn trở về, đôi bàn tay của gã họ Vương kia không hiểu sao lại g/ãy lìa."

"Nữ sư phụ!" Tôn nương tử đột nhiên đứng dậy, "Nghe nói Phục Q/uỷ Môn pháp lực cao thâm, nếu có thể đưa vị Quan Âm này đi, nhất định sẽ năm năm dâng lễ vật lên núi, đúc tượng cầu nguyện cho sư phụ."

Danh sách chương

3 chương
08/06/2026 15:51
0
08/06/2026 15:50
0
28/07/2026 16:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu