Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Được, được, được, huynh trưởng nói gì cũng đúng. Vậy huynh nhớ nói với cha nương một tiếng, hôm nay ta về muộn một chút.”
“Họ đã chuẩn bị cho ta một bàn tiệc rư/ợu để chúc mừng ta thành thân vào ngày kia.”
Bùi Ngọc bước chân khựng lại, “Được.”
“Uống nhiều một chút, cứ thoải mái mà chúc mừng.”
12
Sáng sớm ngày kia, ta đội phượng quan, mặc hà phi, ngồi vào kiệu hoa.
Bùi Ngọc bỏ ra một khoản tiền lớn để kiệu hoa đi vòng quanh thành một vòng, dọc đường rải tiền, chia sẻ niềm vui.
Người đuổi theo kiệu hỉ còn đông hơn mọi ngày, vì thế có nhiều lời bàn tán lọt vào tai ta hơn.
“Nghe nói ngày Bùi tướng quân đại thắng trở về, nét mặt chàng vẫn bình thản, không ngờ một chuyện thành thân thôi mà lại cười tươi như vậy.”
“Chắc là gượng cười thôi? Một anh hùng như thế mà lại rước cái đứa khờ khạo mà đệ đệ chàng ta vứt bỏ về nhà!”
“Các ngươi nói bậy bạ gì đó?”
Mấy giọng nữ đột nhiên cao vút lên.
“Tiết nhị nương tử có chỗ nào không tốt? Lần trước ta bị kẻ x/ấu cư/ớp túi tiền trên phố, chính nàng đã giúp ta đuổi theo!”
“Đúng vậy, trước kia ở thư viện, ta bị phu tử ph/ạt chép bài. Tiết nhị nương tử liền cố tình viết chậm lại, ngồi cùng ta!”
“Còn ta nữa! Có một lần ta rơi xuống nước, là nàng ở trên bờ nắm ch/ặt lấy ta, suýt chút nữa chính nàng cũng rơi xuống...”
Ngoài kiệu, kẻ nói người bàn, toàn là những chuyện nhỏ nhặt mà ta đã sớm quên mất.
Ta ngồi trong kiệu, hốc mắt bỗng dưng nóng ran.
Ta luôn nghĩ mình là người mờ nhạt nhất trong thành Biện Kinh.
Vụng về chậm chạp, ngay cả người thân thiết nhất là Bùi Diễm cũng chỉ chán gh/ét ta.
Nhưng hóa ra, ta cũng không đến nỗi tệ đến thế.
Có lẽ ta không phải không đủ tốt, chỉ là chưa gặp được người thấy được điểm tốt của ta mà thôi.
Đúng lúc này, kiệu hoa hạ xuống.
Bùi Ngọc vững vàng ôm lấy eo ta, bế ta lên.
Cơ thể đột nhiên hẫng đi, ta kêu khẽ một tiếng, theo bản năng bám lấy cổ chàng.
Khăn trùm đầu màu đỏ khẽ đung đưa, ta thoáng thấy đường xươ/ng hàm của chàng, vừa căng cứng vừa đẹp mắt.
Không biết tại sao, cảnh tượng này bỗng dưng thấy quen thuộc.
Nhưng ta không kịp suy nghĩ kỹ.
Vì ta cảm nhận được cơ bắp rắn chắc trên cánh tay chàng, và hơi nóng hừng hực tỏa ra từ người chàng.
Má ta bị hun nóng bừng, đến hơi thở cũng trở nên lo/ạn nhịp.
Ta mất một lúc lâu mới hoàn h/ồn, những nghi thức phía sau đều là chàng nắm tay ta đi hết.
Cho đến khi vào phòng, trái tim căng thẳng của ta mới được thả lỏng.
Nương nói tân lang phải tiếp khách ở tiền sảnh đến nửa đêm mới được về động phòng.
Nghĩ đến việc không cần gặp Bùi Ngọc quá sớm, ta cảm thấy rất tự tại.
Liền an bài mọi thứ đâu vào đấy.
Để Thúy Nhi giúp ta tháo búi tóc, để tiểu trù phòng mang một bàn đồ ăn ngon tới, rồi lại để Bình Nhi giúp ta tẩy trang.
Nhưng ta vừa tháo chiếc trâm đầu tiên, Bùi Ngọc đã quay về.
Ta có chút không biết làm sao: “Chẳng phải chàng nên ở tiền viện tiếp rư/ợu sao?”
Trái tim ta bỗng thắt lại, sự tự tin và dũng khí tích góp trên đường hoàn toàn tan biến.
“Có phải bên ngoài có người nói điều không hay về ta, nên chàng hối h/ận rồi?”
“Không sao đâu, nếu chàng hối h/ận, bây giờ vẫn còn kịp.”
“Ta tự về nhà, sẽ không ai nói gì chàng đâu. Chàng là đại tướng quân oai phong lẫm liệt, không ai dám...”
Lời chưa nói hết, má ta bỗng bị ai đó nhẹ nhàng véo một cái.
13
Chàng dường như muốn nói ta ngốc, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào.
Cuối cùng hóa thành nụ cười bất lực.
“Ta về, chỉ vì đây là đêm đại hôn của chúng ta, ta không muốn đi ứng phó với những người không liên quan.”
“Mà muốn ở bên nàng, ăn một bữa cơm hoặc nhìn nàng tháo trâm cài đều rất tốt.”
“Ta còn sai người đi m/ua món giò heo kho của tiệm họ Trương ở phía Đông thành, bánh quế hoa của bà Lý ở phố Tây... đều là những món nàng thích.”
Ta sững sờ.
Sao chàng lại biết?
Khóe môi chàng khẽ cong lên, nhưng không giải thích.
Không lâu sau, tiểu nhị quả nhiên bưng hộp cơm vào, bày đầy một bàn.
Bùi Ngọc ăn không nhiều, cứ nhìn chằm chằm vào ta.
Ta bị chàng nhìn đến hoảng hốt, đũa cũng không biết đặt vào đâu.
Cuối cùng cũng ăn xong, súc miệng, uống rư/ợu giao bôi.
Các nha hoàn lần lượt đi vào, hầu hạ ta tắm rửa thay y phục.
Đến khoảnh khắc lên giường, ta mới bừng tỉnh.
Trách không được Bùi Ngọc đối xử với ta tốt như vậy, lại còn về phòng trước.
Hóa ra... chàng là không thể chờ đợi được mà muốn ngủ với ta!
Hóa ra Bùi Ngọc vốn là quân tử khiêm tốn cũng chẳng khác gì nam tử bình thường.
Ta thầm tức gi/ận, lại cảm thấy sự tức gi/ận của mình thật khó hiểu.
Càng tức hơn là, hình ảnh trong cuốn sách nhỏ nương nhét cho ta bỗng ùa về.
Đã vậy Bùi Ngọc còn không chịu mặc y phục cho chỉn chu, vạt áo hơi mở, lộ ra những đường nét cơ bắp rắn chắc dưới xươ/ng quai xanh.
Chàng từng bước từng bước đi về phía ta.
Ta đỏ mặt đến mức như muốn nhỏ m/áu, nói năng lộn xộn:
“Chúng ta thành thân rồi, món bánh bao nhân cua ở phía Nam thành rất ngon, sau này ta dẫn chàng đi ăn. Còn trường đua ngựa ở phía Bắc thành, nghe nói bãi cỏ rất rộng, lúc đó chàng có thể chạy ngựa ở đó...”
Chàng đi đến trước mặt ta, đứng lại.
Ta càng hoảng, giọng càng lúc càng nhỏ:
“Còn dáng vẻ chàng bế ta xuống xe ngựa hôm nay nữa, ta cứ thấy rất quen, hình như đã thấy ở đâu rồi...”
“Còn gì nữa không?” Chàng cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm thấp, không nghe ra cảm xúc.
Ta cứ hễ căng thẳng là lại quen thói xin lỗi:
“Xin lỗi, chắc chắn chàng muốn động phòng với ta hơn là nghe những chuyện này.”
“A Đồng.” Bùi Ngọc bỗng gọi ta.
Chàng hơi cúi người, nhìn thẳng vào ta, ánh mắt dịu dàng.
“So với việc đó, ta lại muốn nghe nàng nói những chuyện này hơn.”
“Ta ở biên cương nhiều năm, đã bỏ lỡ rất nhiều năm của nàng.”
“Nay có thể ngồi bên cạnh nàng, nghe nàng kể những chuyện mà ta chưa từng tham gia, ta cảm thấy rất hạnh phúc.”
“Món bánh bao nhân cua nàng nói, sáng mai ta sẽ dẫn nàng đi ăn. Đợi ta nghỉ phép, chúng ta cùng đi đua ngựa.”
Chàng dừng một chút, ánh mắt đặt trên đôi mắt ta.
“Còn chuyện nàng thấy quen...” Chàng bỗng cong khóe môi, “A Đồng, nàng thật sự không nhớ sao?”
14
Ánh mắt Bùi Ngọc dịu dàng luyến lưu, chậm rãi kể lại:
“Năm đó ta mười ba tuổi, võ nghệ không tinh thông, bị cha ph/ạt. Người nói với bản lĩnh này mà ra chiến trường thì chắc chắn phải ch*t.”
“Ta trong lòng không phục, lại không có nơi để nói, liền trèo lên cây hòe già ở hậu viện để trốn.”
“Sau đó nàng đến. Nàng đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn ta, nhìn rất lâu.”
“Ta cứ ngỡ nàng muốn nói gì đó, kết quả câu đầu tiên nàng thốt ra là ‘Ta đến c/ứu huynh’.”
Ta nhớ ra rồi.
Năm đó ta bảy tuổi, được cha dẫn đến phủ họ Bùi làm khách.”
}
Chương 9
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook