Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Quả Quả
- Chương 4
Mẹ lại cười khẩy một tiếng.
"Đừng có mơ."
"Bộ dạng thế này của Bùi Quả, người ta sao có thể muốn nó làm con dâu chứ."
......
Có thể thấy được, cả nhà đều rất coi trọng chuyến thăm lần này.
Mẹ không hề giặt giũ hành lý của tôi, sợ tôi mang bụi bặm, vi khuẩn về nhà.
Bùi Thiến cũng không hề bị dị ứng.
Nó thậm chí không rảnh để liếc nhìn tôi một cái.
Chỉ ôm khư khư một cuốn sổ nhỏ, học thuộc lòng không ngừng nghỉ.
Lúc sắp ra cửa, chúng tôi mặc những chiếc váy nhỏ cùng kiểu dáng.
Nó màu hồng, tôi màu xanh nhạt.
Tôi vừa mới há miệng định nói gì đó.
Bùi Thiến liền cười.
"Sao thế, lại muốn tranh váy với mình à?"
"Bùi Quả, với cái mặt bánh bao mũi tẹt của cậu, mặc váy đỏ cũng chẳng đẹp nổi đâu, tự biết thân biết phận một chút đi, được không?"
Để buộc tóc cho chúng tôi, mẹ không tránh khỏi việc ngắm nghía trái phải.
Bà đột nhiên nói: "Dạo này Bùi Quả trổ mã rồi, nhìn thoáng qua, mày mắt có chút giống Thiến Thiến."
Những bong bóng vui vẻ trong lòng tôi còn chưa kịp hình thành.
Mẹ đã bồi thêm một câu.
"Nhưng khí chất phương diện này, vẫn còn kém xa."
Thế là vẻ mặt Bùi Thiến lại như mưa tạnh trời quang.
Tôi đã quen rồi, Bùi Thiến luôn được hưởng mọi khoảnh khắc tỏa sáng.
Nhưng gia đình bạn của mẹ rõ ràng là quá nhiệt tình.
Dì Từ một tay nắm lấy Bùi Thiến, một tay nắm lấy tôi, liên tục khen ngợi.
"Hạnh phúc quá, có hai cô con gái như hai nụ hoa thế này."
Thật sao?
Tôi cũng là hoa ư?
Bùi Thiến mới giống hoa.
Tôi chắc chỉ là cỏ dại.
Lộn xộn không trật tự, chẳng đẹp đẽ, cũng chẳng có ích.
Chỉ xứng mọc nơi hoang dã, chịu đựng nắng mưa.
Tôi cúi đầu, lấy mũi chân giẫm lên hoa văn trên thảm.
Phía bên kia, mẹ cũng đang khen ngợi những đứa trẻ nhà họ Phong.
Bà ôm ng/ực nói: "Đây chính là Phong Sách và Phong Duẫn sao? Đẹp trai quá, làm lu mờ cả con gái Thiến Thiến của chúng ta rồi."
Tôi đảo mắt trong lòng.
Nghĩ thầm mẹ thật biết cách phóng đại.
Sau đó tôi liền sững sờ.
Bởi vì đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những chàng trai đẹp như vậy.
Mà lại còn là hai người.
Diện mạo của họ giống nhau đến 9 phần.
Chỉ là người anh trông ôn hòa, trầm tĩnh hơn, mang theo vẻ thư sinh.
Người em cười lên lộ ra hai chiếc răng khểnh, đôi mắt sáng như sao trời.
09
Tôi đột nhiên cảm thấy mẹ thiên vị Bùi Thiến cũng có lý do.
Đứa trẻ xinh đẹp, bẩm sinh đã được người ta yêu mến.
Ví dụ như Phong Sách và Phong Duẫn.
Họ đẹp trai, đến cả tôi cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Thế nhưng, tôi sớm đã biết, những gì mẹ và Bùi Thiến thích, tôi đều không được đụng vào.
Cho nên tôi cắn ch/ặt răng, một lời cũng không nói.
Chỉ nhìn Bùi Thiến và Phong Sách trò chuyện về âm nhạc, hội họa, triết học.
Cùng Phong Duẫn trò chuyện về thể thao, mô hình cơ giáp.
Tôi đột nhiên hiểu ra, những thứ Bùi Thiến học thuộc vào buổi sáng, chính là sở thích của hai anh em này.
Chắc là mẹ đã chuẩn bị sẵn cho nó.
Trên bàn ăn, tôi không thể xen vào câu nào.
Cũng không muốn xen vào.
Đột nhiên, ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng mèo kêu.
Phong Sách và Phong Duẫn đều biến sắc.
Áp sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài, trên cành cây cao có một chú mèo nhỏ màu đen.
Sau đó cả nhà đều trở nên lo lắng.
Chú Phong dẫn đầu đi tìm dụng cụ.
Dì Từ giải thích với chúng tôi: "Tiểu Than Đen mới được bế về, hai đứa trẻ này cưng chiều nó kinh khủng."
Cành cây quá dày, thang không thể bắc lên được.
Chú mèo đi qua đi lại, tiếng kêu cũng ngày càng yếu ớt.
Ai nấy đều toát mồ hôi hột.
Đến cả Bùi Thiến cũng vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nó đang r/un r/ẩy kìa, tội nghiệp quá."
Nói dối.
Nó rõ ràng không thích mèo.
Năm 9 tuổi, tôi chỉ chạm vào một con mèo hoang.
Nó liền nói mình khó thở đến mức không thể chịu nổi.
Ngày đó mẹ một tay túm ch/ặt cánh tay tôi để ngăn tôi chạy, tay kia dùng sức véo vào phần th!t mềm bên trong đùi tôi.
"Bùi Quả, có phải mày muốn hại ch*t Thiến Thiến không?"
"Hại ch*t nó, mày sẽ là đứa con duy nhất trong nhà này!"
Tôi đ/au đến mức muốn ch*t.
Nhưng mẹ trông cũng đ/au đớn không kém.
Bà đuổi tôi vào phòng tắm.
Thậm chí nước còn chưa kịp nóng, đã cầm vòi hoa sen xối xả lên cơ thể trần trụi của tôi.
Nếu lông mèo trên người tôi thực sự khiến Bùi Thiến dị ứng, thì tôi nhận lỗi.
Nhưng, khi r/un r/ẩy bước ra từ phòng tắm, tôi đã thấy Bùi Thiến đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa.
Nó làm mặt q/uỷ với tôi.
Trong mắt, lóe lên một tia cười khiêu khích.
Ba ngày sau, bố mẹ liền nhận được tờ rơi đó.
Rồi bàn bạc với tôi.
"Quả Quả, con đi ở viện dưỡng lão này, được không?"
Có lẽ là nghĩ đến những giọt nước mắt và nỗi ấm ức ngày xưa.
Đang mặc chiếc váy đẹp đẽ, tao nhã, ngoan ngoãn để mẹ trưng bày như búp bê, đột nhiên tôi thấy mọi thứ thật vô lý.
Tôi đứng phắt dậy.
Đá văng đôi dép xăng đan lấp lánh, cởi bỏ chiếc váy dài vướng víu.
Trong tiếng ồ lên kinh ngạc của mọi người.
Vèo một cái, tôi trèo lên cây.
Con mèo được c/ứu xuống.
Tổng cộng chỉ mất đúng một phút.
Tôi mặt không cảm xúc, hai tay túm lấy con mèo, đưa cho hai anh em nhà họ Phong.
"Hai người ai cần?"
Họ cùng lúc đưa tay ra.
Hai bàn tay chạm nhau giữa không trung.
Phong Sách không động đậy.
Nhưng Phong Duẫn tiến lên một bước, bế lấy chú mèo.
Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, mặt đột nhiên đỏ bừng.
Cậu ấy lắp bắp nói.
"Cậu giỏi quá."
"Cảm ơn cậu."
10
Từ nhỏ đến lớn, nhìn thấy tôi leo cây, mẹ đều xị mặt m/ắng tôi không ra dáng con gái.
Nhưng bây giờ, chú mèo nằm phục dưới chân tôi, mọi chủ đề đều xoay quanh tôi.
Cho dù câu trả lời của tôi có ngắn ngủi, có lủng củng đến đâu.
Phong Sách và Phong Duẫn đều sẽ tìm chủ đề.
"Tại sao cậu biết leo cây?"
"Cậu cũng đang học violin à?"
"Dạo này đang đọc sách gì thế?"
Đến cả chú Phong cũng gắp thức ăn cho tôi, cười nói: "Quả Quả, nếm thử món gà hầm hạt dẻ này xem."
Tôi ăn ngấu nghiến, ăn đến mức đôi mắt cong lại.
Rồi dì Từ liền cười.
"Thích lắm à? Có muốn đóng gói mang về không?"
Mẹ liếc mắt ra hiệu cho tôi liên tục.
Nhưng tôi rất thành thật nói.
"Vâng ạ, đặc biệt ngon, có thể cho con thêm một ít không ạ? Con muốn mang về ăn cùng bạn bè."
Dì Từ cười càng thêm vui vẻ.
"Khẩu vị của Quả Quả giống dì thế, hôm nay chỉ có món này là dì đích thân làm thôi."
Hình như tôi làm gì, họ cũng đều thích.
Họ cũng dốc hết sức lực để khiến tôi vui vẻ.
Tôi đột nhiên cảm thấy hơi phấn khích.
Nhưng nhìn lướt qua Bùi Thiến...
Biểu cảm của nó cứ như sắp khóc đến nơi.
Chương 6
Chương 13
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook