Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Giản Giản Ngâm
- Chương 6
Câu đầu tiên, chúng ta đồng thanh: "Là ngươi?"
Câu thứ hai, ta nói: "Trả d/ao cho ta."
Hắn đáp: "Sao nàng lại gả cho tên ngốc Tạ Duẫn Trương đó?"
……
Thật đúng là xát muối vào lòng người.
Ta nói: "Còn chẳng phải vì muốn thâm nhập vào cuộc chơi, giúp ngươi tìm ngọc tỷ sao?"
Hắn đột nhiên nói: "Đại ân như thế, cô nên lấy thân báo đáp."
……
Cái đó thì không cần.
Nhưng hắn thật sự rất đẹp, mà ta cũng đã nhịn nhục lâu ngày.
Nửa đẩy nửa đưa, ta chấp nhận sự báo đáp của hắn.
Sự báo đáp này, kéo dài suốt cả một đêm.
Sau khi xong việc, hắn gỡ những cọng rơm dính trên tóc ta.
"Tạ Duẫn Trương ở Đông Cung mấy tháng nay, nhìn cái bộ dạng ng/u ngốc của hắn, cô tin rằng hắn hoàn toàn không biết gì về chuyện ngọc tỷ. Vì vậy, nàng cũng không cần phí tâm sức trên người hắn nữa."
Ta nói: "Vậy ta đành phải lật tung Tạ phủ lên thôi."
Hắn hôn lên tóc mai ta.
"Hay là, nàng đ/á Tạ Duẫn Trương đi có được không? Dù sao hắn cũng có ngoại thất rồi."
Đá Tạ Duẫn Trương, chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng, không có nghĩa là ta đồng ý vào Đông Cung.
Thấy ta không nói gì, Thái tử lại đ/è lên: "Ngày mai nàng còn tới không? Dù sao cô cũng phải lễ Phật bốn mươi chín ngày……"
Đôi môi ta bị chặn lại, không nói được lời nào.
Hắn vừa chiếm đoạt vừa mơ hồ nói: "Không nói tức là đồng ý rồi."
21
Trên vách đ/á u tối, hắn tăng thêm lực đạo.
"Cô không tin nàng mới mang th/ai một tháng. Ngày mai cô sẽ sai thái y đến bắt mạch."
"Hai người thành hôn lâu như vậy chưa từng có th/ai, sao lại vừa đúng sau lần đó của chúng ta, nàng đã có?"
"Nàng đừng hòng lừa cô. Chúng ta là những kẻ khổ mệnh cùng cảnh ngộ."
"Cô cũng mười ba tuổi đã mất mẹ."
"Phụ thân thiên vị đứa con do tiểu thiếp sinh ra."
"Thật là khổ quá. Từ nay chúng ta nương tựa vào nhau có được không?"
Ta bĩu môi: "Thế là đủ rồi đấy."
"Ngươi giúp ta một lần, ta cũng giúp ngươi một lần, chúng ta huề nhau rồi."
"Huề nhau?"
Ánh mắt hắn thâm trầm, nắm ch/ặt lấy cổ tay ta.
"Chuyện đêm đó, tính là gì?"
Ta nhìn trời: "Chẳng qua là tình nguyện cả hai bên. Dù sao ngươi cũng không chịu thiệt."
Hắn tức đến nghẹn lời.
"Không chịu thiệt? Hừ, Ninh Giản Giản, nàng đúng là đứa con gái hư hỏng không có lương tâm."
Ánh mắt hắn di chuyển qua lại trên mặt ta, như mãnh thú đang suy nghĩ nên cắn vào đâu.
Ninh Giản Giản, trước mặt ngươi là Thái tử Đông Cung.
Thiên tử tương lai.
Ta tự nhắc nhở mình vài lần.
Mới chậm rãi nói với hắn: "Tạ Duẫn Trương phụ ta, ta còn có thể thoát thân. Nếu sau này ngươi phụ ta, ta phải tự xử thế nào?"
Hắn im lặng hồi lâu, trịnh trọng nói: "Giản Giản, nàng tin ta. Ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng."
Có lẽ lúc này, hắn chân thành.
Có lẽ hắn cũng đang cân nhắc, sự hỗ trợ của Xa Kỵ Đại Tướng Quân đối với hắn trong tương lai.
Hắn từng rèn luyện trong quân đội của ngoại tổ phụ, nên khi nhìn thấy con d/ao đó, hắn đã hiểu thân phận của ta.
Ở vị trí đó, nhìn thì tối cao vô thượng, nhưng thực chất lại không thể làm chủ chính mình.
Ta nói: "Tin đàn ông thì không có kết cục tốt đẹp."
Mẫu thân ta chính là ví dụ điển hình nhất.
22
Trong bóng tối, đột nhiên có tiếng gió ập tới.
"Đi ch*t đi, Ninh Giản Giản!"
Ta cười.
Ninh Miên Miên với mấy ngón đò/n hoa mỹ đó, có thể làm bị thương ta sao?
Giây tiếp theo, âm thanh vũ khí đ/âm vào da th!t vang lên.
Có chất lỏng ấm nóng b/ắn lên mặt ta.
"Này, tại sao ngươi lại đỡ thay ta? Với thân thủ của ngươi và ta đều có thể tránh được mà! Khổ nhục kế không có tác dụng với ta đâu nhé!"
Thái tử cười khẽ: "Thật khó lừa quá nhỉ, Ninh Giản Giản."
Hắn lớn tiếng nói với bên ngoài: "Ninh Miên Miên đ/âm Thái tử, tống giam."
"Mẹ con nhà họ Tạ, cấu kết nghịch tặc, tư tàng ngọc tỷ, tống giam."
"Ninh Bình, bao che dung túng hậu nhân nghịch tặc, tống giam."
Hắn thì thầm bên tai ta: "Được rồi, những kẻ nàng không thích, đều đã bị tống giam rồi."
Trước khi bị lôi đi, mẹ chồng h/ận th/ù nguyền rủa ta: "Ninh Giản Giản, đồ đàn bà không giữ phụ đạo, hại chúng ta thảm quá!"
Phụ đạo?
Ta li /ếm vết m/áu b/ắn bên môi, lạnh lùng nói với mẹ chồng: "Ngươi không nên, tuyệt đối không nên lôi mẫu thân ta ra nói chuyện."
"Hơn nữa, ngươi nói sai rồi. Ta và mẫu thân ta, không giống nhau."
Nếu mẫu thân ta có được ba phần tà/n nh/ẫn như ta, có lẽ giờ này người vẫn còn sống tốt.
Nhiều tháng sau, ta sinh hạ một cô con gái ở Tây Bắc.
Ta đặt tên cho con là Ninh Phụ.
Thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta.
Không ai biết, tương lai con bé sẽ trở thành nữ đế đầu tiên của triều đại này.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 10
Chương 5
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook