Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Giản Giản Ngâm
- Chương 1
Mẹ chồng vốn ưa bề trên, thường hay làm khó dễ.
Ba năm về làm dâu, sớm tối phụng dưỡng, ngày nào cũng phải nghe bà ta giáo huấn.
Ngày hôm nay, bà ta lại nhắc đến mẫu thân đã khuất của ta.
"Ba năm rồi, bụng dạ vẫn chẳng có động tĩnh gì. Cũng giống hệt như mẫu thân ngươi, loại mệnh cách không biết đẻ con trai!"
Ta đưa tay xoa xoa cái bụng đang mang cốt nhục, đang định nổi gi/ận, thì bỗng thấy những dòng chữ hiện lên giữa không trung.
【Nữ phụ sắp sửa cãi lại mẹ chồng rồi!】
【Như vậy, nam chính có thể danh chính ngôn thuận hưu thê, đón nữ chính bảo bảo vào cửa.】
【Nữ chính bảo bảo khổ sở mười tám năm, cuối cùng cũng sắp được hưởng ngày lành rồi!】
Ta cố nuốt ngược những lời khó nghe vào trong bụng: "Theo ý mẹ, hay là nạp thiếp cho phu quân?"
01
Mẹ chồng sững sờ, dường như không ngờ rằng ta vẫn nhẫn nhịn không phát hỏa.
Vẻ mặt mong đợi vừa rồi cũng dần nhạt đi.
Bà ta tiếp tục bới lông tìm vết: "Ngươi nói năng kiểu gì thế? Hiện giờ quốc tang chưa mãn, cả nước đang để tang Thái hậu."
"Trương nhi hiện đang làm việc ở Đông Cung, rất được Thái tử tin tưởng. Thái tử vốn hiếu thảo, vì tổ mẫu mà vào chùa cầu phúc, ăn chay niệm Phật."
"Ngươi xúi giục Trương nhi nạp thiếp, chẳng phải là để quan ngôn luận đến hạch tội chàng sao? Nếu mất đi sự trọng dụng của Thái tử, Ninh Giản Giản, dù ngươi có lấy cái ch*t tạ tội, cũng chẳng đền bù nổi con đường công danh của Trương nhi!"
Nghe đến hai chữ "Thái tử", "chùa chiền", ta chột dạ đỏ mặt.
May thay mẹ chồng không phát hiện ra.
Ta thầm nghĩ, mụ già này tinh ranh lắm, không dễ mắc lừa đâu.
【Chuyện gì thế này? Không cho nam chính nạp thiếp, thế thì cái bụng của nữ chính bảo bảo sắp không giấu được nữa, phải làm sao đây?】
【Đúng thế, sao nữ phụ này không cãi nhau với mẹ chồng? Chẳng lẽ nữ chính bảo bảo chỉ có thể sinh con ở bên ngoài thôi sao?】
【Thương cho nữ nhi của ta... bản thân là con ngoại thất, cố hết sức không muốn con mình đi vào vết xe đổ, ai ngờ đâu...】
【Vạn sự đều là mệnh, nửa phần chẳng do người】
Khá lắm, tặc tử Tạ Duẫn Trương, lén lút nuôi ngoại thất chưa đủ, đến con cũng đã có rồi sao!?
Mẹ chồng tổng kết lại: "Tạ thị Giang Đông chúng ta, danh môn trăm năm, quyết không thể đ/ứt đoạn trong tay ngươi! Nếu trong vòng một tháng nữa mà vẫn không có động tĩnh, thì tự mình dâng thư hưu thê đi!"
Một tháng?
Thời gian có chút eo hẹp.
Ta phải tranh thủ nghĩ cách đổ cái th/ai trong bụng lên đầu Tạ Duẫn Trương.
Còn phải đào ba thước đất tổ trạch nhà họ Tạ này, tìm cho ra thứ mà ta đã tốn ba năm vẫn chưa tìm thấy.
Ta bận rộn ghi chép lại những thông tin từ những dòng chữ kia, xem có thể tìm thấy tin tức gì hữu ích cho bản thân hay không.
02
Rời khỏi viện của mẹ chồng, ta vội vã chạy đến Hòe Hoa Hạng mà những dòng chữ kia đã nhắc tới.
Ngoại thất của Tạ Duẫn Trương, chính là ở nơi này.
Ta dùng tiền m/ua chuộc kẻ gác cổng, lén lút lẻn vào trong.
Ả ngoại thất kia đang nũng nịu.
"Phu quân, con trẻ nửa đêm nhớ cha, quấy khóc không ngừng, thiếp cả đêm chẳng ngủ được. Chàng bao giờ mới đón thiếp về phủ?"
"Miên Miên, ủy khuất cho nàng rồi. Hôm nay, mẹ chắc hẳn sẽ bắt được thóp của ả, để ả nhường lại vị trí chủ mẫu cho nàng."
"Thiếp xin đa tạ phu quân. Phu quân đối với thiếp là tốt nhất. Lại đây, nghe xem tim thiếp có đang đ/ập lo/ạn không..."
Ngay sau đó, cả hai quấn lấy nhau.
Ta suy nghĩ một hồi.
Rốt cuộc là nên án binh bất động, hay là xông thẳng vào.
Giây tiếp theo, ta giơ chân đạp văng cánh cửa phòng.
Nhẫn nhịn cái nỗi gì!
Mẫu thân ta nhẫn nhịn cả một đời, kết quả thì sao?
Khóe miệng ta nở một nụ cười lạnh, nhìn hai kẻ đang hoảng lo/ạn trên giường.
Đây chính là kết quả của việc mẫu thân ta nhẫn nhịn:
Con gái của ngoại thất mà cha ta nuôi, lại trở thành ngoại thất của phu quân ta.
03
Những dòng chữ kia bùng n/ổ.
【Trời đất ơi, nữ phụ không cãi nhau với mẹ chồng, sao lại chạy đến bắt gian thế này?】
【Lầu trên đừng nói bậy, kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba, bắt gian cái gì chứ?】
【Ta thấy lúc nữ phụ đạp cửa có chút phong thái đó chứ!】
Ta chậm rãi bước đến bên giường.
Tạ Duẫn Trương che chắn cho ả ta ở phía sau: "Ninh Giản Giản, nàng muốn làm gì?"
Ta nhìn quanh căn phòng này.
Bình phong đã cũ, bàn trang điểm sơ sài.
Góc tường còn có những vết mốc.
Cái viện này, chắc hẳn là Tạ Duẫn Trương dùng tiền riêng để thuê.
Tạ gia vốn chỉ là cái vỏ rỗng, nhờ vào của hồi môn và sự vun vén của ta, mới duy trì được thể diện của một vọng tộc.
"Phu quân, đây chính là lỗi của chàng rồi.
Để muội muội ở nơi như thế này, chẳng phải là làm khổ con trẻ sao?"
Ninh Miên Miên từ sau lưng hắn ló đầu ra, đuôi mắt đỏ hoe, như thể bị dọa sợ.
"Muội muội đã mang th/ai, nên đón về phủ mà chăm sóc cho tử tế."
Ta thấy Ninh Miên Miên có vẻ động lòng, nhưng Tạ Duẫn Trương vẫn còn lo ngại.
Ta tiếp tục dụ dỗ.
"Nếu mẹ biết được tin vui này, không biết sẽ vui mừng đến nhường nào!"
Tuy rằng mụ già kia chắc chắn đã biết từ lâu, dù sao cũng chưa tận mắt thấy đứa cháu đích tôn tương lai.
Mà Tạ Duẫn Trương lại nghe lời mẹ hắn nhất.
"Muội muội ở nơi này, khó tránh khỏi miệng lưỡi thế gian. Về nhà tĩnh dưỡng, cửa đóng then cài, là vẹn toàn nhất. Lỡ như truyền ra điều gì tổn hại đến danh tiếng của phu quân, bị Thái tử biết được..."
Đến đây, Tạ Duẫn Trương cũng đã bị nắm thóp.
04
Ngay ngày hôm đó, ta đưa Tạ Duẫn Trương và Ninh Miên Miên về tổ trạch Tạ gia.
Hắn nói dối rằng Ninh Miên Miên họ Hỗ.
Cứ ngỡ ta còn chưa biết thân phận của ả.
Nhưng mẫu thân của Ninh Miên Miên là Hỗ thị, đã khiến ta khó chịu suốt hơn mười năm qua.
Mỗi dịp sinh thần của mẫu thân ta hoặc của ta, cha đều không có nhà.
Ban đầu chúng ta cứ ngỡ cha bận công vụ.
Sau đó vài lần, rõ ràng cha đang ở nhà, bên ngoài có người vội vã đến, liền gọi cha rời đi.
Mẫu thân ta chỉ là tính tình nhu mì, chứ không phải kẻ ng/u ngốc.
Cứ thế mà phát hiện ra ngoại thất mà cha ta giấu giếm.
Nhưng mẫu thân ta không giống ta, người dành chân tình cho cha ta.
Cho nên người u uất trong lòng, sớm lìa đời.
Còn về phần ta, hôn sự với Tạ Duẫn Trương là do cha ta định đoạt.
Ban đầu đối với bản thân hắn, ta vốn không có cảm giác gì đặc biệt.
Còn sau này ư...
Ta mỉm cười nói với Tạ Duẫn Trương:
"Hôm nay không kịp dọn dẹp, đành để muội muội tạm ở Nguyệt Ảnh Hiên cạnh phòng ta. Mẹ chồng cũng đã được sắp xếp, ngày mai sẽ bẩm báo với người sau."
Tạ Duẫn Trương gật đầu: "Phu nhân suy nghĩ chu toàn."
Ninh Miên Miên chần chừ, chắc là muốn kéo Tạ Duẫn Trương về viện của ả.
Nhưng đã về phủ, Tạ Duẫn Trương vẫn phải làm bộ làm tịch.
Hắn ngồi xuống trong phòng ta, thâm tình nói:
"Ta biết, những năm qua, vì chuyện con cái, mẹ không ít lần làm khó nàng."
Phải rồi.
Hắn đều biết cả.
Nhưng hắn chưa bao giờ lên tiếng vì ta.
5
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook