Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi hít sâu một hơi, vỗ vỗ mặt, chuẩn bị sắp xếp các tài liệu liên quan.
Trong thời gian đó,
Tôi lại gọi điện cho mẹ chồng.
"Sao con không nghe máy? Con có biết mẹ gọi cho con bao nhiêu cuộc không?"
Giọng nói cao vút, sắc nhọn của mẹ chồng vang lên từ đầu dây bên kia.
"Điện thoại con vô tình để chế độ im lặng, không phải con vừa thấy là gọi lại cho mẹ ngay đây sao?"
Có vẻ như thấy thái độ của tôi không có gì khác biệt so với mọi khi.
Bà thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, mẹ chồng dò hỏi: "Con không lên lầu gửi bánh ú à?"
"Trùng hợp thật," tôi cười nói, "Con vừa định mang lên thì Vương Phương nhà Lý Vĩ bảo cô ấy giúp con mang lên luôn, tiện thể người nhà họ hàng cô ấy đến xem nhà cũng ở tầng 16, đỡ cho con phải chạy một chuyến."
Đến đây, mẹ chồng hoàn toàn yên tâm.
Không nói thêm vài câu, bà dứt khoát cúp máy.
Một ngày trước khi Trần Chí Minh đi công tác về.
Vương Phương gõ cửa nhà tôi, đưa kết quả giám định cho tôi.
Trong thời gian này, tôi lần lượt đến ngân hàng, cơ quan quản lý bất động sản để kiểm tra tên người đứng sở hữu căn hộ 1604, cũng như in ra tất cả sao kê ngân hàng của Trần Chí Minh trong những năm gần đây.
Mặc dù đã đoán trước được kết quả.
Nhưng lòng tôi.
Vẫn không kìm được mà chùng xuống.
Trên hợp đồng m/ua b/án căn hộ 1604, bên m/ua là Tưởng Mai.
Nhưng chiếc thẻ dùng để thanh toán tiền cọc và trả góp đều là thẻ phụ của Trần Chí Minh.
Thẻ chính luôn ở bên người anh ta, bao năm nay tôi lại không hề phát hiện anh ta lén lút làm thẻ phụ.
Những năm qua, tài chính trong nhà do tôi quản lý, nhưng doanh thu công ty anh ta tôi chưa bao giờ hỏi đến.
Chỉ nghĩ rằng vợ chồng cần phải tin tưởng nhau, anh ta cũng luôn nói tiền ki/ếm được đều giao hết cho gia đình.
Không ngờ anh ta lén lút giấu giếm nhiều như vậy, m/ua nhà m/ua xe cho người đàn bà bên ngoài.
Tính tổng cộng lại, chỉ trong vòng ba bốn năm.
Trần Chí Minh đã tiêu cho Tưởng Mai không dưới 10 triệu tệ.
Suy nghĩ quay về thực tại.
Tôi hít sâu một hơi, liếc nhìn báo cáo.
Mối qu/an h/ệ giữa đứa trẻ này và Trần Chí Minh đã rõ như ban ngày.
Thế nhưng giây tiếp theo.
Kết luận trên báo cáo lại khiến tôi kinh ngạc.
"Qua phân tích DNA: Hai mẫu này không tồn tại qu/an h/ệ huyết thống."
05
Sao có thể như vậy được?!
Tôi trợn tròn mắt, xem đi xem lại báo cáo mấy lần mới chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Chẳng lẽ Trần Chí Minh và Tưởng Mai không có qu/an h/ệ bất chính?
Không,
Không đúng,
Chuỗi bằng chứng về mối qu/an h/ệ tình nhân giữa bọn họ rất đầy đủ.
Tôi chống cằm suy tư hồi lâu.
Một ý nghĩ khó tin chợt lóe lên trong đầu.
Tôi sắp xếp tất cả bằng chứng theo hướng dẫn của luật sư, bỏ vào túi hồ sơ rồi khóa vào két sắt.
Khi đóng cửa két, tôi nhìn bản thân mình trong gương.
Đôi mắt không đỏ cũng không sưng, chỉ còn lại sự bình tĩnh lạnh lẽo đến run người.
Khóe miệng nở một nụ cười tà/n nh/ẫn.
Đã đến lúc đi săn rồi.
...
Ngày Trần Chí Minh trở về.
Tôi chuẩn bị một bàn đầy món ăn.
"Kiều An, đây là sợi dây chuyền anh đặc biệt chọn cho em, em có thích không?"
Tâm lý học nói rằng.
Đàn ông sau khi vụng tr/ộm bên ngoài.
Khi gặp vợ sẽ nảy sinh cảm giác tội lỗi.
Anh ta như mọi khi, đi công tác về mang quà cho tôi.
Giọng điệu cũng dịu dàng, ân cần hơn ngày thường.
Tôi nhận lấy hộp trang sức rồi mở ra, sợi dây chuyền kim cương tinh xảo nằm trên lớp lót nhung.
"Giúp em đeo vào được không?"
Khi tay anh ta chạm vào da th!t sau gáy tôi, mang theo vài phần cứng đờ không dễ nhận ra.
Tôi giả vờ như không phát hiện, lên tiếng: "Chí Minh, chúng ta sinh một đứa con đi, vài ngày nữa chúng ta đến trung tâm sinh sản làm kiểm tra tổng quát nhé."
"Sao tự nhiên lại muốn có con thế?"
Tay Trần Chí Minh run lên, sợi dây chuyền suýt chút nữa rơi khỏi cổ tôi.
"Chẳng phải đã bảo thuận theo tự nhiên sao?"
Kết hôn với Trần Chí Minh 10 năm.
Tôi chuẩn bị mang th/ai suốt 5 năm.
Nhìn lại năm nay cũng sắp 36 tuổi rồi.
Vẫn chưa có động tĩnh gì.
Mẹ chồng ngày càng bất mãn với tôi.
Sau đó, tôi phát hiện mình bị u nang sô-cô-la.
Cứ tưởng là do vấn đề của bản thân.
Mỗi lần chuẩn bị mang th/ai thất bại.
Trần Chí Minh đều an ủi tôi, đưa tôi đi du lịch ăn uống.
Bảo tôi rằng,
Việc mang th/ai phải thuận theo tự nhiên, giữ tâm trạng thoải mái.
Vì vậy, tôi luôn cảm thấy áy náy với anh ta.
Tôi nắm lấy tay anh ta, bảo anh ta ngồi đối diện.
"Đương nhiên là vì bị kí/ch th/ích rồi."
Khi Trần Chí Minh còn đang nghi hoặc.
Tôi buông một câu.
"Anh có biết cô bé ở căn 1604 trên lầu còn trẻ như vậy mà đã sinh con rồi không?"
Ánh mắt Trần Chí Minh lập tức thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn.
Đầu ngón tay vô thức xoa xoa mặt đồng hồ trên cổ tay, giọng nói cũng hơi lắp bắp:
"Trên lầu? Anh đi công tác lâu thế này, làm sao biết chuyện trong khu được, hơn nữa, người ta sinh con thì liên quan gì đến chúng ta."
Tôi giả vờ như không có chuyện gì, chọc chọc miếng sườn trong đĩa, chậm rãi nói:
"Em chỉ tiện miệng nhắc thôi, cô bé đó tên là Tưởng Mai."
"Đôi mắt to tròn của đứa bé cứ đảo liên hồi, đáng yêu không tả được."
Tôi gia công thêm những lời lẽ đã lừa mẹ chồng.
Kể lại chuyện gửi nhầm bánh ú một lần nữa.
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
Trán Trần Chí Minh đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
Anh ta cầm cốc uống một ngụm nước lớn mới ổn định lại giọng điệu:
"À, thì ra là vậy, không ngờ Vương Phương lại nhiều chuyện đến thế, cái gì cũng kể cho em nghe."
Tôi cười:
"Nếu anh không đồng ý, em chỉ còn cách để người ta phổ cập cho anh kiến thức về niềm vui khi làm cha thôi."
Trần Chí Minh vô tình làm đổ cốc nước.
"Chồng ơi, sao anh bất cẩn thế."
Anh ta hắng giọng.
"Làm phiền người ta làm gì, em muốn đi thì cứ đi đi, dù sao mấy ngày nay anh cũng rảnh."
06
Đêm khuya.
Sau khi Trần Chí Minh đã ngủ say.
Tôi mở khóa điện thoại của anh ta.
Chụp lại những ghi chép chuyển khoản anh ta gửi cho Tưởng Mai vào những ngày đặc biệt.
Cả những đoạn đối thoại giữa hai người.
Làm xong tất cả những điều này.
Tôi mới đặt điện thoại về vị trí cũ.
Đêm đó,
Tôi ngủ rất ngon.
Sáng sớm hôm sau, tôi kéo Trần Chí Minh đến trung tâm sinh sản.
Đợi sau khi hoàn thành một loạt kiểm tra thì đã quá trưa.
Trong thời gian đó, Trần Chí Minh nhìn điện thoại mấy lần.
Lại nghe vài cuộc gọi.
Loáng thoáng.
Tôi nghe thấy giọng của một người phụ nữ.
Anh ta cúp máy, có chút áy náy nói:
"Vợ à, công ty có cuộc họp khẩn, anh phải về trước đã."
Trong lòng tôi hiểu rõ.
Làm gì có cuộc họp khẩn nào.
Chẳng qua là Tưởng Mai thúc giục quá thôi.
Trong lúc đó, tôi đã vài lần thấy anh ta lén lút gửi tin nhắn với tốc độ chóng mặt.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook