Trọng sinh thi đại học, không cản lớp trưởng đến sát giờ

Lớp trưởng tiếp lời: "Còn có vài kẻ vì muốn nổi bật mà bắt mọi người dầm mưa, khiến cả lớp thi cử sa sút!"

Rư/ợu hắt thẳng vào người tôi.

Tôi né không kịp, cả người rùng mình một cái.

Ngay sau đó, không đợi tôi kịp phản ứng, cô ta đã giáng cho tôi một cái t/át.

Đồng thời, cô ta đ/ập mạnh ly rư/ợu xuống bàn.

"Tôi làm lớp trưởng ba năm nay, lần nào chẳng vì nghĩ cho các cậu?"

"Lần nào chẳng là tôi chạy đôn chạy đáo? Mọi người phân xử xem, sớm hơn nửa tiếng, chỉ sớm hơn nửa tiếng thôi thì có tác dụng gì chứ?"

Má tôi đ/au rát.

Tôi nhìn cô ta với vẻ không thể tin nổi.

Thực ra tôi sớm biết cô ta không ưa mình.

Và mục đích cô ta làm vậy tôi cũng hiểu rõ.

Chỉ là sợ người khác đổ lỗi lên đầu mình, nên muốn tìm một con dê thế tội mà thôi.

03

Chủ yếu là người khác lại thực sự tin vào màn kịch đó.

Lần lượt bị Lưu Tô D/ao dắt mũi.

Ánh mắt họ nhìn tôi dần trở nên kỳ quặc.

"Đúng vậy, hôm đó lúc làm bài thi tớ cứ ngáp ngắn ngáp dài."

"Tối hôm trước tớ cũng ngủ không ngon, cứ sợ ngủ quên."

"Thực ra bình thường tớ thi thử điểm cao hơn thế này nhiều!"

Từng câu từng câu buộc tội dồn dập đổ ập xuống đầu tôi.

Hứa Nghiên ngồi cạnh Lưu Tô D/ao từ đầu đến cuối không nói một lời.

Tôi theo bản năng muốn tìm ki/ếm sự giúp đỡ từ cậu ta.

Nhưng đến khi buổi tiệc sắp kết thúc, cậu ta cũng chỉ quay đầu nhìn tôi một cái.

Ánh mắt tràn đầy chán gh/ét.

"Loại đàn bà ích kỷ như cô, thật đáng ch*t."

Hứa Nghiên, người lớn lên cùng tôi, đã nói như vậy.

Tiếng m/ắng nhiếc của mấy người kia càng thêm tà/n nh/ẫn.

Cả lớp hơn 40 người không một ai đứng ra nói giúp tôi.

Có người phụ họa, có người gật đầu.

Lại có người cúi đầu ăn uống giả vờ như không nghe thấy.

Tôi tức gi/ận rời đi ngay tại chỗ.

Nhưng tôi không ngờ, ngày hôm sau video lại bị đăng lên mạng.

Video đã bị c/ắt đầu bỏ đuôi.

Chỉ giữ lại đoạn Lưu Tô D/ao khóc lóc ném ly rư/ợu và các bạn cùng lớp im lặng đối đãi.

Tiêu đề lại càng gi/ật gân.

"Tự ý thay đổi sắp xếp của lớp trưởng trước kỳ thi đại học, khiến cả lớp thi cử sa sút."

Thi đại học vốn là chủ đề nóng.

Chuyện này nhanh chóng tạo nên cơn sóng dữ trên mạng.

Nhấp đại vào một video, đ/ập vào mắt toàn là những lời mắ/ng ch/ửi.

"Loại người này mà cũng xứng đi thi đại học sao?"

"Ích kỷ đến tận xươ/ng tủy, đề nghị nhân th!t (truy tìm danh tính) kẻ này."

Chẳng mấy chốc, có người đã moi ra tên, trường học và địa chỉ nhà tôi.

Thậm chí còn có người đặt vòng hoa trước cửa nhà tôi.

Như vậy vẫn chưa đủ.

Còn có người gọi điện đến máy của bố tôi.

Ch/ửi bới ông nuôi phải một con súc vật, thứ sinh ra không phải là người.

Tôi phải chịu đựng sự b/ạo l/ực mạng chưa từng có.

Khoảng thời gian đó tôi thậm chí không dám ra khỏi cửa.

Cho dù tôi có đổi bao nhiêu số điện thoại, đều sẽ bị tìm ra.

Thông tin dày đặc toàn là những lời thúc giục tôi đi ch*t đi.

Sau đó tôi bị trầm cảm.

Vào một đêm nọ, tôi nhảy từ tòa nhà cao tầng hơn 10 tầng xuống.

Cơn đ/au dữ dội khi n/ội tạ/ng vỡ nát vẫn còn hiện rõ mồn một.

Theo tiếng "bịch" khi rơi xuống đất, trong miệng trào ra một mùi m/áu tanh nồng.

Nghĩ đến đây, lòng tôi đầy rẫy sự th/ù h/ận.

Thu hồi suy nghĩ nhìn những con người trước mắt này, họ vẫn đang không ngừng nịnh bợ Lưu Tô D/ao, nói rằng sự sắp xếp của cô ta là hợp lý.

Lưu Tô D/ao đắc ý khoanh tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.

Tôi ngồi trên ghế với vẻ mặt vô cảm.

Nhưng trong lòng không kìm được mà cười lạnh.

Hợp lý sao?

Vậy thì hãy đợi để thấy cuộc đời của bọn họ bị h/ủy ho/ại hoàn toàn đi.

04

Ngày hôm đó tôi không tranh cãi với họ nữa.

Buổi tối hôm đó, tôi đặt một chiếc taxi.

7 giờ xuất phát.

Tài xế nhận đơn rất nhanh, còn tốt bụng gửi cho tôi một tin nhắn: "Hôm đó có bão lớn, tôi sẽ đến sớm."

Sau khi cảm ơn, tôi dồn hết tâm trí vào việc học tập.

Thời gian vài ngày trôi qua trong chớp mắt.

Ngày thi đại học, tôi tỉnh dậy từ lúc 5 giờ.

Vệ sinh cá nhân, kiểm tra thẻ dự thi rồi ăn sáng.

6 giờ 50, tôi đúng giờ cầm ô bước ra khỏi cổng trường.

Bầu trời mây đen bao phủ.

Sắp 7 giờ rồi, trời vẫn còn tối đen.

Trước cổng trường đỗ mấy chiếc xe bus, học sinh các lớp khác đang lần lượt lên xe.

Tôi đứng trên bậc thềm nhìn quanh một lượt, không thấy xe của lớp mình đâu.

Taxi của tài xế đã đến.

Tôi đang định khép ô lên xe thì một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

"Tống Úy?"

Tôi khựng lại, quay đầu nhìn lại.

Giáo viên chủ nhiệm vừa từ trong trường đi ra, tay cầm danh sách lớp.

Nhìn thấy chỉ có mình tôi đứng trong mưa, cô ấy sững sờ.

"Những người khác trong lớp đâu? Các lớp khác đều chuẩn bị xuất phát rồi, sao lớp mình vẫn chưa thấy bóng dáng ai?"

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ.

Không nhịn được mà cong môi.

"Họ đặt xe bus lúc 8 giờ ạ."

Nghe vậy, sắc mặt giáo viên chủ nhiệm bỗng chốc trở nên trắng bệch.

Tôi lập tức hiểu rõ trong lòng.

Nhìn phản ứng này của cô ấy chắc là không hề hay biết.

Giáo viên chủ nhiệm vốn dĩ là người vô tâm.

Hơn nữa nhà trường đã nhắc nhở từ trước là phải xuất phát sớm.

Cô ấy có nghĩ nát óc cũng không ngờ bọn họ lại đặt lúc 8 giờ.

Sau khi lầm bầm một câu gì đó không rõ.

Giáo viên chủ nhiệm không rảnh để nói chuyện với tôi, kẹp danh sách vào nách, quay người chạy về phía ký túc xá.

Nhìn bóng lưng vội vã của cô ấy.

Tôi cười khẽ một tiếng, trực tiếp quay người ngồi vào taxi.

"Đi thôi ạ."

05

Vì chúng tôi xuất phát khá sớm, xe cộ trên đường chưa đông lắm.

Nhưng mưa càng lúc càng lớn.

Tốc độ xe cũng chậm hơn bình thường khá nhiều.

Thậm chí khi đi qua một ngã tư còn bị tắc mất 10 phút.

Tài xế áy náy nhìn tôi.

"Cô bé, xe phía trước bị đ/âm đuôi rồi."

Tôi cười lắc đầu, tiện tay nhìn điện thoại.

Mới 7 giờ 20.

Còn sớm.

Chẳng mấy chốc đã đi qua ngã tư này.

Đi tiếp về phía trước chính là điểm thi.

Taxi rẽ vào con đường dẫn tới điểm thi, tôi ngước mắt nhìn lên.

Từ xa đã thấy trước cổng trường dựng lên một dãy mái che mưa màu xanh.

Dưới mái che đã đứng chật kín người.

Lúc này mưa rất lớn, tôi cũng chạy vào đó trú.

Một nữ sinh bên cạnh đang học thuộc những câu từ hay trong môn Ngữ văn.

Đôi môi mấp máy liên hồi, nhưng mắt lại cứ liếc về phía cổng trường.

Tôi nhìn theo hướng mắt của cô ấy.

Xe bus trước cổng trường cứ nối đuôi nhau đến.

Cửa xe mở ra, từng nhóm thí sinh đổ xuống.

Người quen không ít.

Chỉ riêng không thấy bóng dáng người của lớp chúng tôi đâu.

Bây giờ vẫn còn sớm, chắc là họ vẫn đang nằm trên giường nghỉ ngơi một cách thoải mái rồi.

Danh sách chương

4 chương
02/06/2026 15:10
0
02/06/2026 15:10
0
02/06/2026 16:22
0
02/06/2026 16:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu