Sau khi tôi trở nên keo kiệt hơn bà nội, bà đã phát điên

Mẹ chồng tôi cực kỳ keo kiệt.

Bà luôn bắt tôi ăn đồ thừa, tráo đổi chai nước thần trị giá 2000 tệ của tôi bằng mỹ phẩm m/ua ở sạp vỉa hè rồi còn bảo loại nào cũng như nhau.

Ngay cả việc giặt quần áo, bà cũng chỉ cho phép tôi giặt tay.

"Dùng máy giặt vừa tốn điện lại tốn nước, hồi trước tôi đều sống như thế, tại sao cô lại không sống nổi?"

"Con dùng tiền của chính con!"

"Tiền của cô thì cũng là tiền của con trai tôi!"

Chồng tôi đang chơi game ở bên cạnh liền châm chọc:

"Mẹ cũng là vì tốt cho gia đình mình thôi."

Được! Muốn keo kiệt đúng không!

Tôi bắt đầu còn keo kiệt hơn cả mẹ chồng.

Một tháng sau, mẹ chồng khóc lóc c/ầu x/in tôi tha cho bà ấy.

01

"Mẹ, đĩa rau này đã ăn ba ngày rồi."

Tôi cầm đũa gắp hai cái, thế nào cũng không nuốt nổi.

"Ba ngày thì đã sao, để trong tủ lạnh có hỏng đâu."

Mẹ chồng gắp một đũa rau bỏ thẳng vào bát tôi.

"Ăn nhanh đi còn rửa bát, không lại chiếm chỗ trong tủ lạnh."

Chồng tôi, Tưởng Minh Huy, cứ ngồi một bên chơi game, coi như không thấy gì cả.

Anh ta thì lúc nào cũng chỉ ăn đồ mới nấu lần đầu.

Tôi nhìn những lá rau cải còn lỗ thủng do sâu trong bát.

Sau nhiều lần hâm đi hâm lại, lá rau đã nhũn ra.

Tôi cầm đôi đũa.

Chỉ cảm thấy một trận mơ hồ.

Mẹ chồng vẫn đang trừng mắt nhìn tôi.

"Ăn nhanh lên, chần chừ cái gì?"

Tôi ngẩng đầu nhìn bà, rồi lại nhìn căn nhà này.

Tại sao tôi lại phải sống cuộc sống như thế này?

Bữa cơm trước mặt bốc mùi ôi thiu, buồn nôn đến mức tôi không nuốt nổi một miếng.

Thấy tôi không ăn, mẹ chồng gi/ật lấy bát.

"Đúng là không biết tiết kiệm, tưởng mình đang sống cuộc sống tiểu thư khuê các chắc?"

Bà ăn xong liền đặt mạnh bát xuống.

"Dùng ít nước rửa bát thôi, lần nào cô cũng dùng nhiều thế, xả sạch bọt phải tốn bao nhiêu nước."

Tôi lờ đờ thu bát đi rửa.

Tưởng Minh Huy cởi áo khoác vứt sang một bên.

Mẹ chồng nhặt lấy rồi ném vào chậu rửa bát.

Giờ đã là tháng 1.

"Mẹ, mẹ vứt vào máy giặt mà giặt."

Một câu nói lập tức khiến bà khó chịu.

"Suốt ngày chỉ biết máy giặt, cô có biết tốn bao nhiêu nước bao nhiêu điện không?"

"Bây giờ chỉ có vài độ thôi ạ."

Lông mày mẹ chồng dựng đứng lên.

"Thì đã sao, hồi trước tôi còn giặt tay dưới sông khi trời âm độ cơ."

Tôi không cãi lại được bà, đành phải từng chút một vò quần áo.

Nước lạnh buốt thấu xươ/ng, tay tôi nhanh chóng đỏ ửng sưng tấy.

Buổi tối khi đi tắm, chỉ mới được 5 phút, mẹ chồng đã giục giã bên ngoài.

"Tắm gì mà lâu thế, nước cứ chảy mãi, không tốn tiền à?"

Tôi bị bà giục đến mức không chịu nổi, đành phải tắm qua loa rồi bước ra.

"Con sẽ đóng tiền nước."

"Cô lấy gì mà đóng, chẳng phải đều dùng tiền của con trai tôi sao?"

Tôi không nhịn được mà cãi lại một câu.

"Là mẹ bảo con không được đi làm."

Mẹ chồng lý lẽ đanh thép: "Cô đi làm thì lấy đâu ra thời gian sinh con, sinh con xong rồi hãy đi làm. Vả lại, thời gian này cô càng phải tiết kiệm, con trai tôi một mình ki/ếm tiền nuôi gia đình vất vả biết bao."

Lại nữa rồi.

Lại là những lời như cũ.

Tôi nghe đến phát phiền, vào phòng chuẩn bị bôi kem dưỡng rồi đi ngủ.

Trên bàn bày những loại mỹ phẩm không rõ ng/uồn gốc.

Tôi không nhịn được nhíu mày, hỏi mẹ chồng ngoài cửa:

"Mẹ, nước thần của con đâu?"

"Mẹ đổi cho con cái thứ lộn xộn gì thế này?"

"Nước thần cái gì, tôi còn nước yêu quái đây này."

Mẹ chồng đảo mắt.

"Chẳng phải đều là đồ bôi mặt à? Dùng tạm đi, thời của chúng tôi làm gì có điều kiện tốt thế, bôi được chút kem dưỡng da đã là nhà đại gia rồi."

Thấy tôi vẻ mặt không hài lòng.

Mẹ chồng gi/ật lấy chai mỹ phẩm.

"Dùng hay không tùy cô, đúng là không biết điều."

Tôi thở dài, không còn tâm trạng chăm sóc da nữa.

Tưởng Minh Huy vẫn đang chơi game.

Đã lâu rồi tôi không nhìn anh ta một cách nghiêm túc.

Giờ nhìn kỹ lại, râu ria lởm chởm, tóc bết dầu, sắc mặt tiều tụy, đang độ tuổi thanh niên mà trông như gã trung niên thất bại, đâu còn dáng vẻ thiếu niên phong độ khiến tôi rung động ngày nào.

Trái tim vốn muốn hòa giải của tôi bỗng chốc chìm xuống.

Trong đầu chỉ còn lại một câu hỏi.

Người mẹ chồng keo kiệt, người chồng không biết tiến thủ.

Chẳng lẽ đây là thứ tôi theo đuổi sao?

02

Đã là đêm khuya.

Tôi nằm trên giường, Tưởng Minh Huy bên cạnh đang ngáy ngủ kinh người.

Tôi hoàn toàn không ngủ được.

Suy nghĩ quay ngược về quá khứ.

Rõ ràng lúc đầu, mọi chuyện không phải như thế này.

Tôi và Tưởng Minh Huy là bạn học cấp 3.

Khi đó anh ta tuy học không giỏi, nhưng được cái cầu tiến, nỗ lực.

Ngoại hình khá ổn, trong lớp có không ít người thầm mến anh ta.

Tôi cũng là một trong số đó.

Sự rung động thời niên thiếu luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng.

Tưởng Minh Huy đối với tôi chính là như vậy.

Cho nên sau khi tốt nghiệp đại học, trong buổi họp lớp cấp 3, khi Tưởng Minh Huy ngỏ ý muốn đưa tôi về nhà, tôi vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

Nào ngờ lúc đó anh ta đã bắt đầu tính toán với tôi rồi.

Sự ban tặng của số phận từ lâu đã được định sẵn cái giá của nó.

Tưởng Minh Huy trước khi kết hôn rất dịu dàng, chu đáo.

Đối với tôi cũng cực kỳ hào phóng, chưa bao giờ tiếc tiền quà cáp hay chuyển khoản gì cả.

Điều kiện gia đình tôi cực tốt, bản thân tôi cũng có công việc rất ổn.

Quà Tưởng Minh Huy tặng, tôi hầu như đều hồi đáp bằng những món quà có giá trị tương đương.

Tôi không thiếu mấy món quà đó, tôi chỉ quan tâm đến tấm chân tình.

Khi đó, tôi chỉ cảm thấy mình rất may mắn khi tìm lại được sự rung động thời thiếu nữ, mong chờ có thể kết trái ngọt.

Nhưng chữ tình là thứ dễ lừa người nhất.

Tưởng Minh Huy lúc đó chỉ thích chơi game.

Tôi chỉ nghĩ ai cũng có sở thích, tôi cũng thích du lịch, nên rất hiểu anh ta, không hề phản đối.

Khi đó Tưởng Minh Huy còn rất kiềm chế.

Chúng tôi ở bên nhau rất hòa hợp.

Anh ta đối với tôi cũng là một đối tượng kết hôn phù hợp.

Tôi chủ động đề nghị muốn ra mắt phụ huynh.

Chúng tôi về nhà tôi gặp bố mẹ trước.

Tưởng Minh Huy rất lễ phép, lời ăn tiếng nói rất chuẩn mực.

Nhưng bố mẹ tôi đối với anh ta thái độ không nóng không lạnh.

Thậm chí sau khi Tưởng Minh Huy đi khỏi.

Mẹ tôi bảo: "Vân Vân, người này không lấy được đâu."

Bố tôi cũng phụ họa theo: "Người này không được, tướng mạo đã không tốt rồi."

Tôi không biết tại sao.

Chỉ cho rằng bố mẹ không nỡ gả tôi đi nên mới nói lời gi/ận dỗi.

"Bố, tướng mạo cái gì chứ, con biết bố mẹ không nỡ. Mẹ, mẹ yên tâm, con tự biết tính toán."

Mẹ tôi thở dài.

"Nếu con nhất quyết muốn lấy nó, trước hôn nhân toàn bộ tài sản phải công chứng, hơn nữa mẹ sẽ mở một tài khoản riêng đứng tên mẹ, phần lớn tài sản của con đều gửi ở đây cho đến khi hôn nhân của con trong 5 năm không có bất kỳ vấn đề gì."

Danh sách chương

3 chương
02/06/2026 16:11
0
02/06/2026 16:11
0
02/06/2026 16:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu