Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sự trừng ph/ạt ập đến rất nhanh.
Giang Hàm vẫn bị gả đến phủ Ninh Vương, còn việc xử trí đứa con gái này thế nào, tùy ý Ninh Vương định đoạt.
Liễu thị cá ch*t lưới rá/ch, chỉ thẳng vào mũi Giang Sùng Niên: "Ngươi dám gi*t ta, Ninh Vương và Hàm nhi đều sẽ không tha cho ngươi! Bao nhiêu năm qua, ngươi sao có thể vo/ng ân bội nghĩa như thế!"
Giang Sùng Niên mặt mày xanh mét, không làm gì được đôi mẹ con này.
Lục Thính Lan đúng lúc lên tiếng: "Giang đại nhân niệm tình xưa, sau khi vợ mất thì tục huyền, nhưng ngày sau cớ gì không thể cưới một vị chủ mẫu xuất thân danh gia vọng tộc?"
Ánh mắt Giang Sùng Niên khẽ động.
Ngày đưa Giang Hàm xuất giá, Giang Sùng Niên "tận tâm" nhét thêm một nha hoàn hồi môn đi cùng.
43
Chuyện sau đó, là nghe Liên Kiều thám thính được.
Nàng ở bên ngoài có nhân duyên tốt, tin tức thông thạo vô cùng.
Ninh Vương không chịu chạm vào Giang Hàm, lại đêm đêm lưu luyến trong phòng của nha hoàn hồi môn kia, chẳng bao lâu đã phong làm thị thiếp, còn ban thưởng một đôi vòng vàng.
Hai mẹ con, ngày ngày đấu đ/á gà bay chó sủa, không ai chịu thua ai.
Phủ Ninh Vương ngày ngày diễn tuồng, náo nhiệt vô cùng.
Giang Sùng Niên làm giấc mộng cưới được quý nữ, nhưng vì danh tiếng đã thối nát, chẳng ai nguyện ý gả.
Giấc mộng của ông ta, cuối cùng cũng không thành hiện thực.
Lục Thính Lan đã hủy bỏ hôn ước.
Nhưng không được mấy ngày, hắn lại tới cửa.
"Hủy bỏ là hôn ước kết tình hai họ Lục Giang,"
Hắn nhìn vào mắt thiếp, từng chữ một: "Bây giờ muốn lập nên, là hôn ước của Lục Thính Lan và Giang Thanh Hoan."
Thiếp đưa ngón út ra, móc lấy tay hắn.
"Trọng sinh một đời, đừng để thiếp lại thành tẩu tử nữa đấy."
Hắn bật cười: "Sẽ không đâu."
"Gọi ta một tiếng tẩu tử nghe thử xem?"
"...Giang Thanh Hoan."
44
Ngày xuất giá, thiếp mang theo toàn bộ của hồi môn của mẫu thân.
Mười dặm hồng trang.
Thiếp còn "vặt" thêm của Giang Sùng Niên rất nhiều của cải, lấy danh nghĩa là đi phủ Tướng quân để lo liệu, giới thiệu cho ông ta vị chủ mẫu cao quý tương lai.
Ông ta đ/au đến mức mặt mày co rút, nhưng lại không thể không đưa.
Khoảnh khắc hoa kiệu được khiêng ra khỏi phủ Giang, thiếp vén rèm nhìn lại lần cuối.
Cánh cửa sơn son, tựa như lồng giam vậy.
Thiếp cuối cùng cũng ra ngoài rồi.
Ngày thứ hai sau khi gả đi, thiếp liền đệ trình tội trạng tham ô hối lộ, lừa hôn hại ch*t nữ nhi nhà họ Thôi của Giang Sùng Niên lên quan phủ.
Nữ nhi đã gả đi không chịu liên lụy.
Đây là lòng nhân từ mà luật pháp ban cho thiếp, cũng là kinh nghiệm thiếp đổi bằng tính mạng.
Giang Sùng Niên bị phán lưu đày ba nghìn dặm, còn khổ sở hơn cả cái ch*t.
Người sống trong nhung lụa như ông ta, sống mà chịu khổ mới là sự tr/a t/ấn lớn nhất.
Nghe nói Giang trắc phi đã hạ th/uốc Ninh Vương để viên phòng.
Ngày hôm sau Ninh Vương kinh hãi tột độ, nhưng dường như đã mở ra cánh cửa cấm kỵ nào đó.
Lại sau đó, nghe nói Giang trắc phi dỗ dành Ninh Vương b/án đi nha hoàn hồi môn kia, khi tìm thấy th* th/ể thì đã không còn hình dáng ban đầu.
Giang trắc phi mang th/ai, nhưng sinh ra một th/ai ch*t liền phát đi/ên.
Thiếp nghe xong, trong lòng chẳng chút gợn sóng.
Chỉ đến trước m/ộ mẫu thân đ/ốt một xấp giấy, nói với người rằng th/ù đã trả, con gái sống rất tốt.
Nương, con bây giờ sống rất tốt.
45
Cuộc sống sau hôn nhân, rất chậm, cũng rất tốt.
Lục Thính Lan nỗ lực hết mình, không còn là kẻ ăn chơi trác táng thuở nào.
Chàng đỗ đạt công danh, vào Hàn Lâm Viện, ngày ngày dậy sớm đọc sách, ban đêm còn phải bắt thiếp giục mới chịu ngủ.
Thiếp quản lý gia nghiệp, thỉnh thoảng về Thái Thương thăm ngoại tổ họ.
Thiếp cứ muốn ăn mì th!t cừu Song Phượng, ruốc th!t Thái Thương, vịt ướp...
Cuối cùng Lục Thính Lan dứt khoát nói, lần tới điều nhiệm sẽ đến Thái Thương làm huyện lệnh.
Chúng ta cười nói vui vẻ hoạch định tương lai.
Ngoại tổ mẫu nắm lấy tay thiếp, nói sắc mặt thiếp đã tốt hơn nhiều.
Chiếc gương lăng hoa được đặt trong phòng ngủ của chúng ta, để cùng một chỗ với ngọc bội.
Thiếp biết, chấp niệm của mẫu thân đã tan biến rồi.
Một buổi chiều xuân, gió luồn qua khe cửa, mang theo hương thơm của hoa ngọc lan trong viện.
Thiếp tựa vào bên cửa sổ chợp mắt, mơ màng cảm thấy có người tới gần.
Chàng bước tới, trên người mang theo mùi mực, nhẹ nhàng ôm thiếp vào lòng, cằm gối lên đỉnh đầu thiếp.
"Thanh Hoan."
"Ưm?"
"Đời này, còn dài."
Thiếp mở mắt, ánh mặt trời vừa vặn rơi trên vai chàng, ấm áp vô cùng.
Phải rồi, lại một đời thanh hoan.
Lần này, là thật rồi.
Không còn là mơ, cũng không còn là uổng phí.
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 22
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook