Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đại tẩu đem thân ta gả cho người.
Người đó là thiếu tướng quân, kẻ từ trong núi thây biển m/áu mà ch/ém gi*t ra.
"Hắn địa vị cao trọng, lại chuyên tình không hai, sẽ không phụ lòng nàng."
Ta thẹn thùng đáp ứng.
Nhưng sau khi thành hôn, chịu đủ giày vò mới hiểu ra.
Hắn là thanh mai trúc mã của đại tẩu, thuở hàn vi từng bị nàng vứt bỏ.
Hắn muốn nàng đền cho một người vợ.
Mà đại tẩu sợ hắn dây dưa, càng sợ hắn b/áo th/ù.
"Đây là muội muội phu gia ta, dung mạo mỹ miều ôn uyển, còn hơn ta năm xưa."
Cứ thế, nàng đẩy ta vào vực thẳm.
Trọng sinh trở về lúc đại tẩu đang viết canh thiếp, ta đ/è tay nàng lại, lấy ra tín vật mẫu thân quá cố để lại.
"Ta đã có hôn ước rồi."
01
"Hôn ước?"
Đại tẩu kinh ngạc, đặt bút xuống, mực văng lên giấy, hủy mất tờ thiếp đỏ.
"Ta chưa từng nghe qua."
Ta quay mặt đi, không muốn nhìn nàng.
"Là mẫu thân chỉ phúc vi hôn từ nhiều năm trước, hứa gả cho đứa trẻ chưa chào đời của bạn thân người, nên ít kẻ hay biết."
"Nhưng người trọng lời hứa. Vì vậy, trước khi gặp vị công tử kia, ta không thể gả cho kẻ khác."
Nàng vò nát khăn tay, vẻ mặt kinh nghi bất định, nước mắt chực trào nơi khóe mi.
"Nhưng—"
"Nhưng ta đã đáp ứng thiếu tướng quân rồi. Hắn c/ăm gh/ét nhất kẻ bội tín, e là sẽ trút gi/ận lên ta."
Thiếu tướng quân trong miệng nàng, tên là Tạ Ngật.
Xuất thân hàn môn, bái tướng phong hầu.
Ai ai cũng nói, đó là bậc chi lan ngọc thụ, dung mạo đẹp tựa thiên tiên. Chỉ tiếc là kẻ lạnh tình lạnh tâm, khó mà chung đụng, kéo dài đến sau tuổi nhược quán cũng chưa có hôn sự.
Kiếp trước, đại tẩu bảo với ta.
"Ta cùng hắn là người quen cũ, biết rõ phẩm hạnh của hắn, hắn sẽ đối tốt với nàng."
Ta tin nàng, nên mới gả.
Đêm tân hôn, hỉ xưng khều khăn voan của ta.
Ánh nến long phụng lờ mờ soi rõ mày mắt thanh niên.
Hắn khẽ cười, đầy vẻ hứng thú.
"Ồ, phu nhân của ta, là dáng vẻ này đây."
Khi đó ta không hiểu lời hắn, ngỡ rằng hắn hài lòng với dung mạo của ta, đỏ mặt cúi đầu.
Thuở đầu, hắn đối với ta rất tốt, việc gì cũng tôn trọng, ta thật sự tưởng rằng đây là một mối nhân duyên tốt đẹp.
Sau này có một lần về nhà mẹ đẻ.
Vô tình lạc bước, nhìn thấy trong tòa viện bỏ hoang đã lâu, đại tẩu bị hắn chặn ở góc tường, cúi mi rơi lệ.
Tạ Ngật vóc dáng cao lớn, đổ xuống một cái bóng dài.
Hắn thong dong thưởng thức bộ dạng nhút nhát sợ hãi của nàng.
"Ta sẽ không dung thứ cho việc nàng cùng hắn cầm sắt hòa minh."
"Nay, san bằng phủ đệ này, đoạt lại thanh mai của ta, dễ như trở bàn tay."
"Nàng tốt nhất nên cầu nguyện rằng, ta sẽ hài lòng với người nàng gả cho ta, mà dập tắt ý niệm b/áo th/ù nàng."
Còn nàng thút thít, dùng tay áo hắn lau nước mắt.
"Chuyện năm xưa, ta cũng là có nỗi khổ tâm."
Ta mới biết, hai người họ có một đoạn quá khứ không ai hay biết.
Vốn là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai.
Nàng từng vì muốn gả vào cửa cao, vứt bỏ hắn như giày rá/ch.
Huynh trưởng của ta đoạt người mình yêu, cũng bị ghi h/ận.
Mà ta…
Chỉ là vật đền tội nàng đưa cho Tạ Ngật, là quân bài để Tạ Ngật u/y hi*p huynh trưởng ta.
Chút rung động duy nhất trong đời ta, lại trở thành vật tế cho mối tình đầy sóng gió này.
Ta không giấu nổi tâm sự, rơi lệ mấy lần, rồi cãi nhau với Tạ Ngật một trận.
Sau khi x/é rá/ch mặt với hắn.
Hắn cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
Vứt bỏ bộ dạng ôn nhuận như ngọc, phượng mâu hơi nheo, bóp ch/ặt cổ tay ta, khẽ mơn trớn.
"Huynh trưởng nàng làm quan không dễ, chuyện phân phòng với ta, nàng cân nhắc lại xem?"
Lời nói nhẹ tênh, nhưng lại vô cùng á/c đ/ộc.
Những năm sau đó, chúng ta đồng sàng dị mộng.
Trong chốn khuê phòng, hắn gh/ét ta lạnh nhạt. Đầu ngón tay vuốt từ tóc mai đến má ta. Môi áp vào cổ, để lại một tiếng thở dài nhè nhẹ. Lúc ta còn chưa hoàn h/ồn, dùng đủ mọi cách dỗ dành ta.
"Cùng tộc cùng bối, người đàn ông lớn tuổi hơn nàng, gọi là gì?"
Giọng ta mơ hồ, "Ca ca…"
Tạ Ngật buông tiếng cười hài lòng, lau sạch vầng trán đẫm mồ hôi của ta, đáp một tiếng, "Ừ."
"Vậy phu quân của tẩu tẩu, lại gọi là gì?"
Ta mới bừng tỉnh, thẹn quá hóa gi/ận.
Cắn vào hổ khẩu tay hắn, để lại vết răng khó lòng phai mờ.
Thành hôn năm năm, giày vò lẫn nhau, dài đằng đẵng như đã tiêu tốn nửa đời người.
Ta không muốn sinh con cho hắn, từng uống th/uốc tránh th/ai.
Cũng từng cầm ki/ếm, đ/âm xuyên bả vai hắn.
Đến sau này gặp thích khách ở bãi săn, Tạ Ngật cũng mệt mỏi rồi.
Hắn đỡ cho ta một mũi tên.
Nhướn mi, bên môi mang theo nụ cười nhạt nhòa, "Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện."
"Vậy lần này, ta nói, nếu có kiếp sau, ta thà không b/áo th/ù nàng, cũng sẽ buông tha nàng, nàng tin hay không?"
Ta không tin.
Khi đó hắn cố gượng, không chịu nhắm mắt.
Người ngoài không nghe rõ lời hắn lầm bầm, tưởng chúng ta là phu thê ân ái, cầu ta đáp ứng lời hứa kiếp sau.
Ta chỉ đành nói được.
Nhưng kiếp này.
Dẫu thế nào, ta cũng không muốn đi vào vết xe đổ nữa.
"Ta chưa từng đáp ứng ngươi," ta siết ch/ặt ngón tay, "Đó là chuyện giữa ngươi và nàng, hà tất phải lôi ta vào?"
02
Ta được dạy dỗ phải ôn uyển thủ lễ.
Chưa từng, đối đáp với đại tẩu như thế này.
Sắc mặt nàng tái nhợt, như bị đ/âm trúng tâm sự.
"Cái gì gọi là— chuyện giữa ta và hắn?"
"Mẫu thân nàng mất sớm, đại tẩu như mẹ. Ta có lòng tốt lo liệu hôn sự cho nàng, nàng không biết ơn thì thôi, còn nói thế…"
Nàng nói đến chỗ xúc động, hốc mắt hơi đỏ.
Người đẹp nén lệ, mắt như làn sóng ngang.
Chẳng trách Tạ Ngật mãi không quên, huynh trưởng ta cam lòng vì nàng mà nhẫn nhịn mọi bề.
Ta nắm ch/ặt di vật của mẫu thân, vẫn không chịu buông lời.
"Hắn danh tiếng không tốt, ta không muốn gả, huống hồ mẫu thân ta đã hứa từ trước. Nàng đã là người quen cũ của hắn, giải thích cho rõ ràng, chưa chắc hắn đã không hiểu."
Đại tẩu rơi vào im lặng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ta đến tận sau này mới biết, Tạ Ngật vừa đến kinh thành, đã tìm cách gửi thư cho đại tẩu.
Trong thư hắn u/y hi*p nàng.
Muốn b/áo th/ù nàng, h/ủy ho/ại cuộc sống an ổn mà nàng vất vả mưu cầu.
Nàng biết tính hắn thiên chấp, nên mới sợ hãi đến thế.
Nhưng thực ra, không cần phải lo lắng nhường ấy.
Kiếp trước, trong thư phòng của Tạ Ngật, ta từng thấy bức họa của nàng, đề bút là tháng ba năm ấy.
Thiếu nữ trong tranh độ tuổi trăng tròn, quạt tròn che mặt, ta không nhận ra, nhìn ngẩn ngơ hồi lâu.
Tạ Ngật đẩy cửa bước vào, thu lại bức họa.
Hắn vóc dáng cao lớn, lúc nhìn ta, từ trên cao nhìn xuống, mày mắt lạnh nhạt.
"Cút ra ngoài."
Khi đó tân hôn mặn nồng.
Ta bất ngờ biết được.
Hắn có một người trong lòng, trân trọng yêu thương, người khác dù chỉ liếc nhìn một cái, cũng là kh/inh nhờn.
Vào lúc đó, Tạ Ngật vẫn coi nàng là chấp niệm không thể có được thời niên thiếu, là ánh trăng không thể chạm tới.
Chương 6
Chương 10
Chương 22
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook