Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cố Tứ, tôi từng lướt thấy bài đăng ghi lại chuyện tình yêu của Lâm Mây Mây."
【Lần đầu gặp gỡ crush, tại hội trường trường học.】
【Anh ấy đeo một chiếc nhẫn hình ngôi sao rất đẹp, trên mu bàn tay còn có một vết s/ẹo hình ngôi sao. Rất đặc biệt. Ngay lập tức thu hút tôi.】
【Tôi dùng chủ đề này để bắt chuyện với anh ấy, từ đó bắt đầu câu chuyện của chúng tôi.】
Tôi lạnh lùng thuật lại nguyên văn lời trong bài đăng của Lâm Mây Mây.
"Cơ hội đó, sớm đã bị anh dùng hết rồi."
16
Sau ngày hôm đó, không biết là nhờ cảnh sát hay do Cố Tứ đột nhiên lương tâm trỗi dậy.
Cuộc sống của tôi trở lại bình yên.
Phiêu bạt và di cư là năng lực quý giá.
May thay.
Tôi sinh ra đã giỏi việc này.
Cố Tứ luôn cho rằng, tôi khao khát một gia đình.
Nhưng nếu ngay cả bản thân mình tôi còn đ/á/nh mất, thì cần những thứ khác để làm gì chứ?
Tôi và bạn học ngày ngày chạy đôn chạy đáo vì bài vở, len lỏi trong các tòa nhà giảng đường, cắn một miếng bánh mì rồi thức đêm vẽ bản thảo.
Sau khi kết thúc một tiết học lớn, chúng tôi hẹn nhau tại một quán rư/ợu nhỏ.
Tôi có thể ăn hết một phần bít tết T-bone bê Bavaria.
Cụng ly, uống rư/ợu, cười lớn.
Thời sinh viên mà tôi từng từ bỏ vì Cố Tứ.
Nay đã quay trở lại trong những năm tháng 20 tuổi của tôi.
Tôi đã nuôi dưỡng lại chính bản thân mình một lần nữa.
17
Lần tiếp theo nghe tin về Cố Tứ.
Là từ tin tức trong nước.
Lâm Mây Mây khi phạm tội còn nhỏ tuổi, nên thoát khỏi sự trừng ph/ạt của pháp luật.
Cô ta tất nhiên biết tất cả là do tôi sắp đặt, muốn trả th/ù, nhưng không tìm thấy tôi.
Cô ta chỉ có thể tìm Cố Tứ để hỏi xem rốt cuộc tôi đang ở đâu.
Cố Tứ không nói, cô ta lại tiếp tục quấy rối.
Hai người qua lại, dây dưa.
Không biết tại sao lại lăn lên giường với nhau lần nữa.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, loại bao cao su mà Lâm Mây Mây sử dụng, lại là vị dâu tây.
Mà Cố Tứ lại bị dị ứng nặng với dâu tây.
Cộng thêm lúc đó, tuần hoàn m/áu cực nhanh, triệu chứng dị ứng trở nên nghiêm trọng.
Còn chưa kịp đưa đến bệ/nh viện.
Anh ấy đã không qua khỏi.
Chuyện này, vẫn là cô fan nhỏ từng giúp tôi đặc biệt gọi điện thoại quốc tế để kể cho tôi nghe.
"Chậc chậc, chị nói xem Lâm Mây Mây thích anh ta như vậy, sao lại không biết anh ta dị ứng dâu tây nhỉ?"
Bút vẽ của tôi khựng lại.
"Có lẽ là vì, Cố Tứ không muốn Lâm Mây Mây biết.
"Dị ứng của anh ấy là dị ứng tâm lý.
"Ngày bố mẹ anh ấy gặp t/ai n/ạn, anh ấy đang ngồi ghế sau ăn bánh kem dâu tây, sau khi t/ai n/ạn xảy ra, bố mẹ m/áu me be bét, trộn lẫn vào bánh kem dâu tây, nửa quả dâu còn găm vào xươ/ng sọ của bố.
"Có lẽ, khi anh ấy quay đầu lại từ khung cảnh k/inh h/oàng đó, người anh ấy nhìn thấy chính là khuôn mặt của Lâm Mây Mây."
Người fan ở đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau, mới tìm lại được giọng nói.
"Đúng rồi! Em thấy bản thiết kế chị đăng trên mạng rồi! Đẹp quá!
"Cả tác phẩm mới của chị nữa, b/án được nhiều đơn hàng lắm rồi!
"Mà lại còn lấy... dâu tây làm nguyên mẫu nữa chứ."
Tôi gật đầu mỉm cười.
"Cảm ơn.
"Nhưng dù sao, dâu tây cũng đâu có làm sai chuyện gì.
"Em gửi địa chỉ cho chị, chị tặng em một chiếc nhé."
"Hay quá, hay quá!"
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook