Lão Ngô và Tiểu Ngô

Lão Ngô và Tiểu Ngô

Chương 4

31/05/2026 15:46

Mỗi ngày, tôi nấu cơm trưa xong lại cùng Đại Vương Ngô đợi cô bé về. Chạng vạng tối tan làm, cô bé lại chở tôi và Đại Vương Ngô đi hóng gió, hoặc cùng đám chị em đi uống trà sữa, dạo phố. Bi-a, khu trò chơi điện tử cô bé cũng từng dẫn tôi đi, nhưng tôi không học được.

"Cháu biết 1 ngàn là đắt, nhưng trước kia không có căn cước công dân nên thực sự không thuê được nhà. Bà không cần trả lại cho cháu đâu, lão Ngô!"

Mỗi tháng Tiểu Ngô đóng tiền nhà cho thằng con trai tôi, lòng tôi lại đ/au nhói. Căn phòng trên tầng 2 giá thị trường cao nhất cũng chỉ 300. Tôi âm thầm trả lại tiền cho cô bé, nhưng lại bị cô bé từ chối.

"Nhưng cháu muốn hỏi về chuyện bà mẹ đơn thân kia, anh Ngô bảo cô ấy bị bà đuổi đi. Nhưng cháu không tin, người tốt như bà sẽ không làm chuyện đó đâu."

Tiểu Ngô khẳng định chắc nịch.

"Cô ấy một mình nuôi con không dễ dàng gì, ta đã xin cho cô ấy một công việc vệ sinh ở nhà máy cũ, bao ăn ở. Ta sợ con trai ta trừ tiền cọc của cô ấy nên cố tình đuổi cô ấy đi."

Tôi nói thật lòng mình.

"Thế còn cháu? Có phải bà cũng thấy con gái như cháu đáng thương, tiền thuê lại bị con trai bà ch/ặt ch/ém nên cố tình muốn đuổi cháu đi không?"

Tiểu Ngô hào hứng hỏi.

Tôi vỗ vai cô bé: "Cháu nghĩ nhiều rồi! Ta đuổi cháu đi hoàn toàn là vì muốn đuổi cháu đi thôi. Ha ha ha ha."

Tôi không nhịn được cười. Cô bé cũng cười theo: "Thế giờ thì sao, còn muốn đuổi cháu đi không?"

"Không nữa, không nữa, cháu muốn ở bao lâu thì ở."

Uống trà sữa nhiều, giờ miệng lưỡi tôi cũng ngọt ngào hơn rồi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa đã được 3 năm. Ba năm nay, ngay cả Tết Tiểu Ngô cũng ở cùng tôi. Có cô bé ở đây, phía con trai, lễ tết tôi cũng lười qua lại, không có tiếng nói chung với chúng nó.

Cứ tưởng cuộc sống sẽ cứ như vậy trôi đi, tôi thậm chí bắt đầu mong chờ Tiểu Ngô yêu đương, kết hôn, sinh con. Nhưng rồi một ngày nọ, tất cả đột ngột dừng lại.

"Lão Ngô, cháu phải đi rồi."

Tiểu Ngô vừa về đến nhà đã bắt đầu thu dọn hành lý.

10

"Gấp thế sao? Có chuyện gì vậy?" Tôi có linh cảm cô bé chắc chắn đã gặp chuyện.

Tiểu Ngô khựng lại một chút, rồi nhanh chóng tiếp tục thu dọn.

"Không có gì ạ~ Đại Vương Ngô có thể nhờ bà chăm sóc một thời gian được không? Đợi cháu ổn định xong sẽ đến đón nó."

Cô bé c/ầu x/in tôi. Tôi vừa định hỏi cho ra lẽ thì bên ngoài bỗng ồn ào lên.

"Bà cứ nói cháu đi rồi, không ở đây, xin bà đấy."

Nghe thấy tiếng ngoài cửa, Tiểu Ngô hoàn toàn hoảng lo/ạn, trán bắt đầu đổ mồ hôi, giọng r/un r/ẩy. Tôi đưa cô bé vào phòng mình, đẩy vào tủ quần áo rồi khóa lại. Sau đó, tôi lạnh mặt mở cửa, trước cửa đứng một nam một nữ.

"Các người tìm ai?" Tôi lạnh lùng hỏi.

"Ngô Tiểu Huệ có ở đây không? Chúng tôi là bố mẹ nó, bà bảo nó cút ra đây."

"Hóa ra các người là bố mẹ nó à, thế thì đến đúng lúc lắm. Con bé này không biết chạy đi đâu rồi, làm nhà tôi lo/ạn hết cả lên, tiền thuê nhà điện nước cũng chưa trả, các người trả cho tôi ngay."

Tôi lấy điện thoại ra, bật mã QR.

"Chúng tôi đến tìm con gái, trả tiền gì? Bà bị đi/ên à!"

"Bà không gọi nó ra, chúng tôi tự vào tìm."

Hai người nói rồi định xông vào.

"Các người dám! Tự ý xông vào nhà người khác thì đợi mà đi tù đi! Còn con gái các người n/ợ tiền tôi, các người cũng phải đền cho tôi."

Thấy tôi nghiêm túc, họ sợ rồi.

"Thật sự chạy rồi à?"

"Không tin tôi dẫn các người vào xem, nhưng tiền thuê nhà các người phải trả trước cho tôi."

Tôi nghiến răng nói.

"Thôi bỏ đi, con ranh này chắc thấy chúng ta tìm nó nên chạy trước rồi."

"Không sợ, dù sao cũng ở quanh khu này, bà đi gọi thêm mấy người nữa, không sợ không tìm thấy nó."

Thấy tôi cứ đòi tiền, hai người cuối cùng dậm chân bỏ đi. Đợi họ đi xa, tôi khóa kỹ cửa nẻo rồi vội vàng thả Tiểu Ngô ra.

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Tôi hỏi cô bé.

11

"Họ là bố mẹ cháu, hai năm nay cháu cứ trốn ở ngoài không dám về. Họ muốn ép cháu lấy chồng!"

Sợ tôi không tin, cô bé lấy điện thoại tìm một tấm ảnh đưa cho tôi xem.

"Đấy, người ở cửa vừa nãy chính là hai người đó ạ."

"Ừ."

Tôi nhìn kỹ tấm ảnh đó, ngoài Tiểu Ngô ra còn có một cô gái và một cậu con trai, chắc là anh chị em của cô bé.

"Nhưng cháu mới chỉ trưởng thành thôi mà? Hai năm trước làm sao mà lấy chồng được!"

Đằng này còn chưa đăng ký kết hôn được.

"Ở quê cháu toàn là tổ chức tiệc cưới sống với nhau trước, đợi sinh con xong mới đi đăng ký. Cháu không muốn lấy chồng tùy tiện nên mới nói ra ngoài đi làm rồi không về nữa."

"Lão Ngô, con mèo nhờ bà chăm sóc nhé, cháu phải đổi chỗ trốn đây."

Cô bé nói xong liền chạy lên tầng 2. Tôi đi đi lại lại ở tầng 1, càng nghĩ càng thấy không ổn. Đổi chỗ rồi cô bé vẫn phải trốn chui trốn lủi, công việc không thể tìm tử tế, cuộc sống cũng không bình thường.

Cô bé còn trẻ như vậy, cuộc sống thế này kéo dài được bao lâu? Đến cuối cùng không trụ được nữa, vẫn sẽ mơ hồ lấy đại một người nào đó.

"Tiểu Ngô, cháu có tin ta không?" Tôi lao lên tầng 2.

"Tin ạ!" Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực.

"Ta có một người bạn làm môi giới, cháu ra nước ngoài đi. Như vậy bố mẹ cháu sẽ không tìm thấy cháu nữa!"

"Phí môi giới anh ấy sẽ không lấy, nhưng sang đó cháu chỉ có thể tự làm ki/ếm tiền ăn uống, ngôn ngữ cũng phải cố gắng học."

Tiểu Ngô sững sờ.

"Ta biết, ra nước ngoài đối với cháu có lẽ rất xa xôi. Lỡ như ta là bọn buôn người..."

Nghĩ lại thì chắc là do tôi quá đường đột.

"Cháu đi!" Cô bé đứng dậy.

"Cháu đi, dù sao cứ trốn thế này sớm muộn gì cũng bị bố mẹ bắt về lấy chồng sinh con, họ cũng chẳng tốt hơn bọn buôn người là bao."

Tiểu Ngô kiên định nói.

"Bà yên tâm, Đại Vương Ngô cháu sẽ chăm sóc thật tốt."

"Cháu ra ngoài rồi phải chăm sóc bản thân cho tốt, tiết kiệm chút tiền, xem có học được cái nghề gì không. Sau này còn có cái mà ăn!"

Đêm đó, tôi lập tức liên lạc với người bạn sắp xếp cho Tiểu Ngô ra nước ngoài, rồi đưa Tiểu Ngô đến chỗ bà mẹ đơn thân Tiểu Linh trước kia để trốn. Tôi vừa sắp xếp xong thì bố mẹ Tiểu Ngô đã tìm đến tận cửa.

Lần này không chỉ có bố mẹ cô bé mà còn có cả cảnh sát.

"Đồng chí cảnh sát, chắc chắn là bà già này giấu con gái tôi rồi."

Người đàn bà chỉ vào tôi nói.

12

"Các người ngậm m/áu phun người! Đồng chí cảnh sát, con gái họ làm nhà tôi ra nông nỗi này, còn n/ợ tôi tiền thuê nhà, các anh phải làm chủ cho tôi."

Tôi dẫn họ vào phòng Tiểu Ngô, bên trong phân mèo, cát mèo vương vãi khắp nơi.

Danh sách chương

5 chương
31/05/2026 14:39
0
31/05/2026 14:44
0
31/05/2026 15:46
0
31/05/2026 15:45
0
31/05/2026 15:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu