Lão Ngô và Tiểu Ngô

Lão Ngô và Tiểu Ngô

Chương 3

31/05/2026 15:45

"Có chuyện gì vậy?"

Cửa phòng Tiểu Ngô vẫn mở, cô đang ngồi xổm dưới đất ôm con mèo khóc nức nở.

"Đại Vương Ngô... Đại Vương Ngô sắp ch*t rồi, hu hu... phải làm sao bây giờ? Đại Vương Ngô ơi!"

"Vậy mau đưa đi bệ/nh viện đi!"

Tôi không màng tới chuyện dị ứng, vội vàng kéo cô dậy. Giọng cô nghẹn ngào: "Cháu hết tiền rồi, bệ/nh viện thú y đắt lắm, cháu không còn đồng nào nữa."

Hôm nay là ngày 2, chắc cô ấy vừa đóng tiền nhà xong.

"Đi, ta có tiền. Chúng ta đến bệ/nh viện!"

Tôi kéo xốc cô ấy dậy, tiện tay nhặt cái túi đựng mèo ở góc phòng đưa cho cô. Thế là hai người một mèo vội vã lao ra cửa.

"Cô có thể chạy chậm chút không?"

Tuy không phải lần đầu ngồi xe "q/uỷ lửa", nhưng đây là lần đầu tôi ngồi trong trạng thái tỉnh táo, tim tôi đ/ập thình thịch.

"Bà nói gì cơ?"

"Ta bảo cô chạy nhanh lên!"

Thôi bỏ đi, c/ứu mèo quan trọng hơn.

"Là bệ/nh dịch hạch ở mèo, phải truyền dịch trước đã."

Bệ/nh viện thú y cũng chẳng dám khẳng định có chữa được không, sau khi kiểm tra và truyền dịch, họ bắt tôi quét mã thanh toán 1 ngàn 2.

"Lão Ngô, cảm ơn bà. Đợi cháu có lương cháu sẽ trả lại!"

Nhìn thấy tôi trả tiền, đôi môi cắn ch/ặt của Tiểu Ngô lúc này mới thả lỏng.

Tôi rút tờ giấy trong túi ra lau nước mắt cho cô: "Không vội, cứ chữa bệ/nh trước đi."

7

Sau một tuần ở bệ/nh viện thú y, Đại Vương Ngô cuối cùng cũng thoát khỏi nguy hiểm. Để đảm bảo an toàn, chúng tôi ở lại thêm ba ngày nữa mới dám đưa nó về nhà. Tiểu Ngô nói không sai, bệ/nh viện thú y quả thực rất tốn kém. Mười ngày hết 5 ngàn 3, còn đắt hơn cả đợt tôi nằm viện lần trước. Nhưng dù sao mèo cũng đã sống sót, Tiểu Ngô cũng lấy lại được tinh thần. Để mèo hồi phục tốt hơn, tôi đặc cách cho phép nó được hoạt động trong phạm vi tầng 2.

"Lão Ngô, tối nay đừng nấu cơm, cháu dẫn bà đi ăn đại tiệc."

Bốn giờ chiều, Tiểu Ngô gọi điện cho tôi. Tôi cứ tưởng chỉ là hai bà cháu đi ăn, ai ngờ đến nơi thấy một bàn 9 người. Ba thanh niên tóc nhuộm vàng, năm cô gái "dân chơi", cộng thêm tôi - một bà lão. Đội hình này nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc, ông chủ và nhân viên quán cứ lén nhìn chúng tôi mãi.

"Hôm nay chị em cháu có lương, mời mọi người đi ăn. Bà đừng câu nệ, cứ ăn thoải mái đi."

Tiểu Ngô vỗ vai tôi nói.

"Đúng đấy, lão Ngô. Nghe nói bà c/ứu Đại Vương Ngô, bà đỉnh thật đấy."

"Huệ tỷ thường xuyên kể với chúng em là bà đối xử tốt với chị ấy, còn nói bà giống bà nội của chị ấy nữa, ha ha ha."

"Tao nói lúc nào chứ, tao không có nói."

Tiểu Ngô đỏ mặt. "Ôi dào, đừng trêu nữa, ăn đi ăn đi, lão Ngô bà cũng ăn đi."

Họ đối xử với tôi rất khách sáo, cứ gắp thức ăn liên tục cho tôi. Sợ tôi không uống quen bia hay Coca, họ còn đặc biệt m/ua cho tôi một hộp sữa đậu nành.

Lúc thanh toán, tôi thấy ngại quá, không muốn để một đứa trẻ trả tiền. Nhưng tôi chưa kịp bước đến quầy thu ngân đã bị Tiểu Ngô kéo lại.

"Lão Ngô, lần này vốn là đến lượt bạn cháu mời, bà không cần phải trả tiền đâu."

Cô ấy ngậm điếu th/uốc, dáng vẻ vênh váo như thể chẳng có gì đáng bận tâm.

Ăn xong tôi cứ tưởng là về, ai ngờ còn tăng hai. Đám thanh niên tóc vàng đi trước, mấy cô gái dẫn tôi vào tiệm trà sữa.

"Lão Ngô, chị em cháu mời bà uống trà sữa, bà xem muốn uống gì nào."

Tiểu Ngô chỉ vào thực đơn bảo tôi chọn. Trà sữa tôi thấy người ta uống suốt, dịp Tết con trai, con dâu, cháu nội mỗi người một cốc. Nhưng tôi thì chưa bao giờ được thử.

"Cái này đi."

Tôi nhắm mắt chỉ đại, thật lòng không dám nói là mình chưa bao giờ uống.

"Chủ quán ơi, cho một cốc trà sữa khoai môn nóng ạ."

Tiểu Ngô nhanh nhẹn thanh toán. Trà sữa ngọt thật đấy, trân châu khoai môn cũng mềm mềm dẻo dẻo rất ngon. Tôi ôm cốc trà sữa, được đám con gái vây quanh, cảm giác như một nàng công chúa vậy.

"Chủ quán, làm cho bà ấy bộ móng đi ạ."

Tôi cứ thế bị họ lôi vào tiệm làm móng, ngồi mất hai tiếng đồng hồ, hết 1 trăm 2. Lại là Tiểu Ngô trả tiền.

"Các cháu cứ có lương là tiêu xài thế này sao? Tiêu hết rồi thì những ngày còn lại sống thế nào?"

Tôi nhẩm tính sơ qua, hôm nay ăn uống, đi dạo, trà sữa, làm móng, cả đám tiêu hết ít nhất gần 2 ngàn. Lương họ không cao, còn phải lo tiền nhà điện nước. Thật không biết những ngày tới họ xoay xở ra sao~

8

"Cái này thì bà không hiểu rồi? Chúng cháu đông người, sức mạnh lớn, không sợ đâu."

"Ngày 5, 10, 15, 20, 25, 30 hàng tháng đều có người nhận lương. Thay phiên nhau chi tiêu, hi hi."

"Cùng lắm thì thắt lưng buộc bụng nhịn đói thôi, coi như gi/ảm c/ân luôn."

Tiểu Ngô hút trân châu, lắc lắc bộ móng tay mới làm, đắc ý vô cùng.

"Không ngờ về già rồi mà ta còn được trải nghiệm kiểu ăn cơm tập thể thế này."

Tôi cười nói. Thế là tôi cứ thế hòa nhập vào cái nhóm này, họ đều gọi tôi là lão Ngô theo Tiểu Ngô.

"Lão Ngô, tối nay đi ăn đồ nướng, đi thôi!"

"Lão Ngô, tối nay đi KTV mừng sinh nhật chị em nhé."

"Lão Ngô, bà có muốn thử chạy xe 'q/uỷ lửa' không?"

Họ dường như quên mất tuổi tác của tôi, hoàn toàn coi tôi như người đồng trang lứa. Đi đâu cũng kéo tôi theo, dù nhiều lúc tôi chỉ ngồi một lát là ngủ gật.

"Đi thôi lão Ngô, tan tiệc rồi."

Ba bốn giờ sáng, Tiểu Ngô thường xuyên gọi tôi dậy như thế, rồi chở tôi về nhà bằng xe máy. Đôi khi tôi sợ người khác cười nên muốn từ chối.

"Muộn quá rồi, ta buồn ngủ, các cháu cứ chơi đi."

Thực ra làm gì có buồn ngủ, đêm dài đằng đẵng, tôi toàn thức đến tận sáng.

"Thôi đi, bà sắp xuống lỗ đến nơi rồi, để dành giấc ngủ mà ngủ dưới đó đi."

Tiểu Ngô ngày càng ăn nói suồng sã với tôi. Nhưng kỳ lạ là tôi lại chẳng hề tức gi/ận, vẫn vui vẻ chạy theo cô bé.

Còn Đại Vương Ngô, nó đã mở rộng địa bàn xuống tận tầng 1. Tôi đi bệ/nh viện lấy th/uốc dị ứng, ngày nào cũng đeo khẩu trang. Nhưng tiếp xúc nhiều rồi, tôi thấy người cũng không còn ngứa ngáy nhiều nữa.

Để trả n/ợ cho tôi, Tiểu Ngô tìm thêm việc làm thêm thu ngân ở siêu thị vào ban ngày. Những lúc cô không có nhà, tôi học cách cho Đại Vương Ngô ăn, thay nước và dọn vệ sinh cho nó. Mỗi khi cô về, cả sân nhà lại náo nhiệt hẳn lên, thỉnh thoảng hội chị em của cô lại sang chơi, có khi cô còn ôm cái loa cũ kỹ ra sân bật nhạc, dạy tôi nhảy điệu nhảy đường phố.

"Ngô Học Trân, bà già đầu rồi còn ra đây uốn éo giữa ban ngày ban mặt, không thấy x/ấu hổ à?"

Một người quen cũ đi ngang qua, cười nhạo tôi.

"Liên quan gì đến bà, về nhà mà ăn cám đi! Còn dám nói lão Ngô một câu nữa, tôi cho người xử đẹp bà đấy."

Tiểu Ngô đuổi theo tận nơi m/ắng cho một trận.

9

Tiểu Ngô cứ thế bước hẳn vào cuộc sống của tôi. Theo lời khuyên của tôi, cô đã tìm được một công việc toàn thời gian vào ban ngày, gần nhà nên buổi trưa có thể về ăn cơm."}

Danh sách chương

5 chương
31/05/2026 14:44
0
31/05/2026 14:44
0
31/05/2026 15:45
0
31/05/2026 15:45
0
31/05/2026 15:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu