Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Có vô số gia đình có nhu cầu du lịch gia đình cuối tuần.
Kế hoạch của tôi cũng rất đơn giản.
Biến khu biệt thự cho thuê đang bỏ trống thành nơi tổ chức tiệc tùng, team building cho nhóm đông người.
Cải tạo câu lạc bộ thành quán điện tử, phòng kịch bản nhập vai (Jubensha), v.v.
Biến bãi đất trống thành khu cắm trại, công viên giải trí gia đình và trang trại.
Mức chi tiêu bình quân đầu người chưa đến 200 tệ, chỉ thu vé vào cửa.
Điều động vài chiếc xe buýt của công ty, chuyên chạy tuyến từ nội thành đến khu nghỉ dưỡng.
Kế hoạch vừa đưa ra, mọi người trong tổ dự án đều ngẩn người.
Lâm Vũ do dự nói:
"Giám đốc Chu, trước đây tập đoàn định hướng cao cấp, thay đổi thế này liệu có..."
Tôi nhìn cậu ấy, kiên nhẫn giải thích:
"Định hướng cao cấp đã mang lại kết quả gì chưa? Nếu chỉ mãi chăm chăm vào vẻ ngoài hào nhoáng mà không sống nổi thì có ý nghĩa gì?"
Một cô gái mới ra trường nhỏ giọng tiếp lời:
"Em thấy Lâm giám đốc nói cũng có lý, nhưng ngoại ô phong cảnh đẹp, chi phí lại thấp, nếu là em, em cũng sẽ thấy đây là nơi thư giãn cuối tuần tuyệt vời, chưa kể còn có xe đưa đón, khỏi phải tự bắt xe."
Tôi gật đầu tán thưởng.
Chẳng mấy chốc, mọi người tỉnh táo lại, đều đồng loạt tán thành.
Tôi trực tiếp phân chia nhiệm vụ, hoàn thành cải tạo địa điểm và kết nối tốt các kênh hợp tác trong vòng 2 tháng.
"Hy vọng mọi người giữ vững khí thế, làm một mạch cho xong!"
Tôi tự mình chạy đến các nhà máy và trường học đàm phán hợp tác, ký thỏa thuận team building và trải nghiệm thực tế dài hạn.
Giá thấp hơn 20% so với các công ty tổ chức sự kiện trên thị trường, lại bao gồm đưa đón.
Tôi cũng mời một số KOL làm truyền thông trên mạng, mở một đợt b/án vé theo nhóm.
Rất nhiều khách hàng đã đặt chỗ trước.
Các quản lý cấp cao khác trong công ty cũng xì xào bàn tán.
Càng tin rằng tôi chỉ vào đây để trải nghiệm cuộc sống.
Lưu Uyển và Chu Kiến Minh đến thăm một lần, sắc mặt vô cùng khó coi.
Lưu Uyển vừa gi/ận vừa thương nói:
"Chu Nghiên, con nhìn xem con đã biến nơi này thành cái gì rồi? Chúng ta đầu tư nhiều tiền như vậy không phải để con làm mấy thứ không ra h/ồn này."
Chu Kiến Minh cũng trầm mặt:
"Bố cho con cơ hội không phải để con làm bừa."
Tôi nhìn họ, bất đắc dĩ đáp:
"Quyền kiểm soát dự án đang nằm trong tay con, chưa đến hạn, ai cũng đừng hòng nhúng tay. Lãi hay lỗ, cứ chờ kết quả rồi hãy nói."
Chu Kiến Minh tức đến không nói nên lời, phất tay áo bỏ đi.
Tô Nhu đi theo sau họ, trong mắt thoáng qua vẻ kh/inh bỉ, nhưng lại giả vờ quan tâm:
"Chị à, nếu thực sự không làm được, thì xin lỗi bố đi, bố sẽ không trách chị đâu."
Tôi mỉm cười, không thèm đáp.
Cứ chờ xem.
6
3 tháng sau, thị trấn văn hóa du lịch chính thức khai trương.
Ngay ngày đầu khai trương, lượng khách đã bùng n/ổ.
Cả thị trấn chật kín người.
Tôi đã lường trước điều này nên ngay lập tức áp dụng biện pháp phân luồng và hạn chế số lượng khách theo khung giờ dựa trên sức chứa của thị trấn.
Tuần đầu khai trương, doanh thu vượt mốc 1 triệu.
Tháng thứ hai, doanh thu tháng vượt 20 triệu, thực hiện hòa vốn sinh lời.
Tháng thứ ba, doanh thu tích lũy vượt 50 triệu, hoàn thành sớm mục tiêu xoay chuyển từ lỗ thành lãi.
Toàn bộ tập đoàn Chu Thị chấn động.
Các thành viên trong tổ dự án mừng đến rơi nước mắt.
Giờ đây họ đã trở thành đội ngũ sáng giá nhất công ty.
Những kẻ từng chờ xem trò cười của tôi giờ chỉ còn biết kinh ngạc.
Các cổ đông trong hội đồng quản trị, ai nấy đều nhìn tôi bằng con mắt khác.
Trong cuộc họp, họ khen tôi không tiếc lời.
Lâm Vũ cầm báo cáo tài chính, tay run run:
"Giám đốc Chu, chúng ta thành công rồi! Chúng ta thực sự thành công rồi!"
Một đấng nam nhi như vậy mà khóe mắt lại rưng rưng.
Tôi cười vỗ vai cậu:
"Mọi người vất vả rồi, tôi sẽ thực hiện lời hứa, sau này còn phải cố gắng hơn nữa đấy."
Mọi người trong tổ dự án gật đầu mạnh mẽ.
Sau trận này, họ tràn đầy tự tin.
"Sau này chúng tôi sẽ theo sát Giám đốc Chu!"
Trong công ty, tôi coi như đã có đội ngũ thực sự của riêng mình.
Tôi bước vào văn phòng của Chu Kiến Minh.
"Tổng giám đốc Chu, theo thỏa thuận, giờ ông nên thực hiện lời hứa của mình rồi."
Chu Kiến Minh sắc mặt phức tạp.
Ông im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
"Tôi biết rồi, tôi sẽ nói với phòng nhân sự, sắp xếp cho cô chức vụ Giám đốc Trung tâm Dự án."
"Không chỉ vậy."
Tôi nhìn ông.
"Tôi còn muốn bước vào hội đồng quản trị, nắm quyền phủ quyết đối với các dự án của tập đoàn."
Chu Kiến Minh nghiến răng:
"Chu Nghiên, cô đừng được voi đòi tiên!"
Tôi nhếch môi cười mỉa, nhìn ông bằng ánh mắt kh/inh bỉ:
"Tôi vực dậy mớ hỗn độn mà hai năm ông không giải quyết nổi, lấp đầy lỗ hổng tài chính, chẳng lẽ tôi không xứng?"
"Hay là ông muốn giao công ty cho Chu Kiến Bân, không để con gái ruột của mình nhúng tay?"
Sau đó tôi lại cố tình nói quá lên:
"Chẳng lẽ ông định giao công ty cho Tô Nhu? Dựa vào tài nghệ của cô ta để nhảy múa m/ua vui cho các cổ đông trong công ty sao?"
Ông trầm mặt quát:
"Đủ rồi! Đừng có nói bóng nói gió nữa."
Ông ta hiểu rõ, giờ đây đa số cổ đông trong hội đồng quản trị đã công nhận năng lực của tôi.
Ngoài tôi ra, không còn lựa chọn nào khác.
Im lặng một lúc, ông miễn cưỡng gật đầu:
"Được, tôi đồng ý với cô. Cuộc họp hội đồng quản trị tuần sau, tôi sẽ đề xuất."
Bước hai, thành công.
Nhưng tôi biết, thế này vẫn chưa đủ.
Thứ tôi muốn, là toàn bộ quyền kiểm soát tập đoàn Chu Thị.
7
Sau khi tiến vào trụ sở chính, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra sổ sách.
Tôi cho người rà soát toàn bộ sổ sách dự án của tập đoàn trong 3 năm gần đây.
Quả nhiên, giống như phán đoán trước đó của tôi.
Lỗ hổng tài chính của tập đoàn không chỉ do định hướng vận hành dự án sai lệch, mà phần lớn là do con người.
Thật đúng là lòng tham không đáy.
Người của Chu Kiến Bân cài vào phòng thu m/ua, mỗi năm ăn hoa hồng từ các dự án không hề ít.
Bản thân Chu Kiến Bân biển thủ công quỹ công ty, tự mình đầu tư ra ngoài vài công ty khác, mọi khoản lỗ đều được tính toán ngầm vào tập đoàn dưới dạng các khoản chi nhỏ lẻ.
Còn dự án thị trấn du lịch phía Tây thành phố, ngay từ đầu đã là một cái bẫy.
Ban đầu chính Chu Kiến Bân ra sức đề xuất, cố ý chọn vị trí này.
Còn tên chủ trì cuối cùng trên hồ sơ dự án lại là Chu Kiến Minh.
Tôi khó mà không nghi ngờ, ông ta cố ý đào hố để kéo Chu Kiến Minh xuống nước.
Thật thú vị.
Đồng thời, thám tử tư tôi thuê cũng gửi về tin tức.
Giải vàng cuộc thi piano của Tô Nhu là do Chu Kiến Bân bỏ tiền m/ua chuộc giám khảo.
Những món đồ xa xỉ cô ta dùng hàng ngày, phần lớn đều là tiền của Chu Kiến Bân chu cấp.
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook