Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chuỗi Hạt Ngọc
- Chương 7
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, dường như đã nói lên vạn lời tâm sự.
16
Trở về Thẩm phủ đã hơn nửa tháng.
Thương thế của huynh trưởng ngày một tốt hơn.
Huynh ấy nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy xót xa: "Minh Châu, làm khổ muội rồi."
Ta lắc đầu.
Chỉ cần đổi được huynh ấy bình an, mọi thứ đều xứng đáng.
Số lần phụ thân đến thăm huynh trưởng rõ ràng đã nhiều hơn.
Ngày hôm nay, ta cùng người từ phòng huynh trưởng bước ra, dừng chân dưới gốc cây hòe già trong sân.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng người nhìn ta: "Gả con cho Lý Diên, là do cha nhìn lầm người. Chỉ nghĩ hắn xuất thân hàn môn, có thể có được địa vị hôm nay, tất là người biết ơn nghĩa. Lại nghĩ... thể trạng của con như thế, tìm một gia đình bình thường sợ sẽ chịu ủy khuất. Lý Diên đã nhận sự đề bạt của Thẩm gia ta, chắc hẳn sẽ đối xử tốt với con. Là cha thiển cận rồi!"
Ta lặng lẽ lắng nghe, sống mũi cay cay.
"Là cha sai rồi." Người ngập ngừng, "Dùng hôn sự của con để đặt cược, là cha hồ đồ. Suýt chút nữa đã hại ch*t con."
Giọng người nghẹn ngào.
Đây là lần đầu tiên, người cha vốn uy nghiêm, trầm tĩnh trong ký ức của ta, lại bộc lộ cảm xúc yếu đuối như vậy trước mặt ta.
Ta nhìn những sợi tóc bạc mới điểm trên thái dương người: "Cha, tất cả đã qua rồi."
Người thở dài một tiếng thật dài: "Sau này, con muốn thế nào thì cứ thế ấy. Thẩm gia, mãi mãi là nhà của con."
Góc khuất bị đóng băng nhiều năm trong lòng ta, lặng lẽ tan chảy.
Bức tường cao ngăn cách giữa ta và người - vốn được xây lên vì hôn sự, vì thể hình, vì bao kỳ vọng và thất vọng - vào khoảnh khắc này đã sụp đổ hoàn toàn.
Lại qua vài ngày, ta đang trò chuyện cùng huynh trưởng.
Xuân Đào đưa tới một mảnh giấy trắng, là Triệu Vũ hẹn ta ngày hôm sau gặp nhau ở sau núi Đại Tương Quốc tự.
Vẫn là rừng trúc tĩnh mịch đó.
Triệu Vũ chắp tay đứng đợi, nghe thấy tiếng bước chân liền quay người lại.
Ta cúi người hành lễ.
Chàng tiến lên đỡ ta dậy, ánh mắt nồng nhiệt.
"Minh Châu, nàng biết trong lòng ta có nàng mà. Trước đây chúng ta đã bỏ lỡ, nhưng hiện tại ta đã có năng lực để phá vỡ những trở ngại ngăn cách giữa đôi ta. Chuyện của Lý Diên đã xong, văn thư hòa ly của nàng không lâu nữa sẽ được ban xuống. Nàng... có nguyện ý vào phủ ta làm trắc phi?"
Ta ngước mắt, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của chàng.
Ở đó có sự ngưỡng m/ộ, quan tâm và cả chân thành.
Với thân phận hoàng tử của chàng, hứa cho vị trí trắc phi, đối với một nữ tử hòa ly trở về nhà như ta mà nói, đã là một chốn dung thân hiếm có.
"Điện hạ hậu ái, Minh Châu vô cùng cảm kích." Ta chậm rãi mở lời, "Chỉ là, Minh Châu vừa mới thoát ra khỏi một cái lồng, không muốn lại bước vào một cái lồng khác, dù đó là cái lồng được khảm vàng nạm ngọc."
Ánh mắt chàng hơi ngưng lại: "Trong phủ ta, ta chắc chắn sẽ bảo vệ nàng chu toàn, không ai dám kh/inh nhờn nàng."
Ta mỉm cười: "Thiếp tin điện hạ nhất định bảo vệ được thiếp, nhưng điện hạ sau này sẽ có chính phi, sẽ có thêm nhiều trắc phi, thị thiếp. Điện hạ cũng sẽ có những nỗi bất đắc dĩ của riêng mình. Minh Châu tính tình chậm chạp, không khéo xoay xở với người, càng không muốn đem quãng đời còn lại tiêu hao trong những cuộc tranh đấu chốn hậu trạch."
Ta lùi lại một bước: "Điện hạ, thứ ta muốn là trời đất bao la, là tự do tự tại. Chứ không phải bị giam cầm trong một góc sân, tranh sủng với người khác, sống nhờ hơi thở của kẻ khác."
Triệu Vũ im lặng.
Chàng nhìn ta, như thể lần đầu tiên thực sự hiểu rõ con người ta.
Hồi lâu sau, trên môi chàng nở một nụ cười nhẹ nhõm.
"Ta hiểu rồi." Chàng khẽ nói, "Là ta... suy nghĩ chưa chu toàn."
Chàng cũng lùi lại một bước: "Như vậy, chúc nàng được như ý nguyện, biển rộng trời cao."
"Tạ ơn điện hạ thành toàn, bảo trọng."
Ta cúi người hành lễ, quay lưng rời đi.
Ít ngày sau, văn thư hòa ly chính thức được gửi tới Thẩm phủ.
Huynh trưởng đã có thể xuống đất đi lại.
Một buổi sáng xuân quang tươi đẹp, ta mang theo Xuân Đào, bái biệt phụ thân và huynh trưởng, lên chiếc xe ngựa hướng về phía Nam.
Phụ thân đứng trước cổng, gương mặt đầy vẻ không nỡ.
Cuối cùng chỉ phất phất tay: "Đi đi, mệt rồi thì về nhà."
Huynh trưởng chống gậy, lớn tiếng cười nói: "Nhớ nếm thử mỹ vị khắp nơi, viết thư về kể cho ta nghe nhé!"
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh rời xa kinh thành.
Xuân Đào hào hứng vén rèm xe: "Tiểu thư, chúng ta đi đâu trước ạ?"
Ta tựa vào gối mềm, cắn một miếng bánh quế hoa mới m/ua.
"Nghe nói bánh ngọt ở Giang Nam tinh xảo, lẩu ở đất Thục đủ vị, trái cây ở Lĩnh Nam thơm ngọt..." Ta nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, "Chúng ta, cứ từ từ thưởng thức, từ từ ngắm nhìn."
Sơn hà vạn dặm, mỹ cảnh ngàn trùng.
Chỉ có mỹ vị là không thể phụ lòng, thời gian này thật vừa vặn.
(Toàn văn hoàn)
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook