Xuân Miên Nên Biết

Xuân Miên Nên Biết

Chương 10

10/06/2026 17:03

Thiếp đứng dậy, phủi sạch bụi trên vạt váy.

“Thôi Dục, huynh đi đi.”

“Đi?” Hắn cũng đứng dậy, “Nàng bảo ta đi? Nàng nói chuyện với ta như vậy sao?”

Thiếp ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Vậy thiếp nên nói chuyện với huynh thế nào? Quỳ xuống sao?”

Hắn sững người.

“Thôi Dục, thiếp hỏi huynh vài câu, huynh trả lời xong, thiếp sẽ đi.”

Hắn há miệng, không thốt nên lời.

“Đôi vòng ngọc đó, lúc đi huynh nói sẽ trả thiếp gấp mười lần. Huynh đã trả chưa?”

“Ta…”

“Lúc đi huynh nói đỗ tiến sĩ sẽ về cưới thiếp. Huynh đã cưới chưa? Nghe nói huynh đã là Thám hoa lang rồi mà.”

Mấy hôm trước, vẫn là Quý Vân Chỉ nói cho thiếp biết.

Sắc mặt hắn trắng bệch trong giây lát.

“Huynh có biết ngày nào thiếp cũng ra đầu ngõ ngóng đợi bao nhiêu lần không? Huynh có biết thiếp đã nhờ vả bao nhiêu người để dò hỏi tin tức của huynh không?”

Gió thổi tới, giọng thiếp run lên trong gió, nhưng thiếp không thể dừng lại.

“Huynh nói thiếp làm phiền Quý Vân Chỉ. Vậy thiếp muốn hỏi huynh, lúc thiếp bệ/nh sắp ch*t, huynh ở đâu? Lúc đôi vòng sắp quá hạn, huynh ở đâu? Lúc thiếp bị người ta chỉ trỏ, không dám ra khỏi cửa, huynh lại ở đâu?”

Hốc mắt thiếp đỏ hoe, nhưng thiếp không để nước mắt rơi xuống.

“Huynh không có ở đó. Huynh chưa bao giờ ở đó.”

Hắn đứng đó, môi r/un r/ẩy, không thốt nổi một lời.

“Huynh nói huynh là vị hôn phu của thiếp. Nhưng huynh đã làm được việc gì mà một vị hôn phu nên làm chưa?”

Gió bỗng ngừng lại.

Núi rừng tĩnh lặng chỉ còn nghe thấy tiếng tim đ/ập.

Thôi Dục, huynh chưa từng biết xót thương thiếp.

Ngày nhìn thấu được huynh, thiếp chán gh/ét chân tâm mình từng dành cho huynh hơn bất cứ lúc nào.

Giống như thiếp chưa bao giờ rơi lệ trước mặt huynh.

Bởi vì rơi cũng vô ích, huynh sẽ chẳng lau giúp thiếp.

Thiếp bỗng nhiên chẳng muốn hỏi nữa.

Huynh có để tâm đến thiếp hay không, đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.

“…Xin lỗi, là ta có lỗi với nàng, có thể…”

Thiếp ngắt lời hắn: “Không thể nữa rồi. Thôi Dục, đôi vòng đó, Quý Vân Chỉ đã chuộc về rồi. Huynh ấy không bắt thiếp trả gấp mười lần, ngay cả một lượng cũng không bắt thiếp trả.”

“Huynh ấy cưới thiếp, không phải vì đứa trẻ. Huynh ấy tưởng thiếp đã mang th/ai.”

Thiếp sụt sịt mũi.

“Những lời này, cả đời huynh cũng sẽ không nói ra. Bởi vì trong mắt huynh chưa bao giờ có thiếp.”

Thiếp quay người, không nhìn hắn nữa.

Ngày hôm sau, Thôi Dục trở về kinh thành.

Lúc đi, hắn còn muốn đích thân xin lỗi thiếp.

Thiếp lắc đầu bảo không cần nữa——

Những năm tháng làm lụng ở nhà họ Thôi, thiếp đã sớm trả sạch mọi n/ợ nần rồi.

Một năm sau, con gái của thiếp và Quý Vân Chỉ chào đời, tên gọi ở nhà là Niệm Niệm.

Con bé nằm trong nôi, miệng không răng cười khà khà gọi “a a” với Quý Vân Chỉ.

Chàng ngồi xổm bên nôi, cầm chiếc trống lắc trêu con, vẻ mặt ngốc nghếch.

Thiếp bưng bát cháo đứng ở cửa nhìn một hồi lâu.

“Quý Vân Chỉ, huynh bắt đầu thích thiếp từ bao giờ?”

Thực ra câu hỏi này thiếp muốn hỏi từ rất lâu rồi.

Vương nương tử bảo chàng thích thiếp từ sớm lắm, nhưng thiếp làm sao cũng không nhớ ra.

Là ngày v/ay tiền? Hay lần thiếp đổ bệ/nh?

Thiếp vắt óc cũng không nhớ nổi mình đã làm gì đáng để được yêu thương.

Tay chàng khựng lại, trống lắc không rung nữa.

Chàng không trả lời, chỉ bỗng nhớ về rất nhiều năm trước.

Năm đó chàng lần đầu tới thăm nhà họ Thôi, mặc bộ y phục cũ đã giặt đến bạc màu, tay nắm ch/ặt bài văn mình viết.

Thôi Dục trước mặt bao nhiêu người ném bài văn xuống bàn: “Tư chất ng/u độn, không thể đào tạo.”

Cả nhà cười ồ lên, chàng đứng giữa phòng chỉ muốn tìm một kẽ đất mà chui xuống.

Đúng lúc đó, rèm cửa bếp vén lên.

Một bóng dáng nhỏ bé bưng bát canh đậu xanh đi ra, g/ầy gò nhỏ xíu, tóc búi vẹo vọ, mặt còn dính tro bếp.

Nàng nhìn chàng một cái, lại nhìn bài văn bị vứt trên bàn, khẽ nhíu mày.

Nàng bước tới, nhẹ nhàng đặt bát canh đậu xanh trước mặt chàng, giọng không lớn nhưng rất nghiêm túc: “Thế cũng giỏi lắm rồi. Biết viết văn đã là rất giỏi rồi. Thiếp còn chẳng nhận mặt hết chữ mà.”

Nói xong nàng chạy biến.

Rèm cửa khẽ đung đưa, trong bếp truyền ra tiếng nồi niêu xoong chảo.

Chàng bưng bát canh đậu xanh đứng ngẩn người tại chỗ, Thôi Dục ở phía sau quát: “Kiều Bao! Không biết quy củ! Mất mặt x/ấu hổ!”

Chàng cúi đầu, húp một ngụm canh nhỏ.

Tro bếp lẫn với đậu xanh, không rõ là vị gì.

Nhưng chàng đã ghi nhớ, ghi nhớ suốt bao nhiêu năm.

“Quý Vân Chỉ?” Giọng thiếp kéo chàng trở về.

Chàng chớp mắt, cúi đầu nhìn Niệm Niệm trong nôi: “Không có gì. Chỉ là nhớ tới một chuyện, chuyện từ rất lâu rồi.”

“Chuyện gì?”

Chàng nheo mắt, không chịu nói nữa.

Đêm đã khuya, Niệm Niệm đã ngủ say.

Chàng đặt trống lắc bên nôi, quay người đi hâm lại cháo.

Ngoài cửa sổ ánh trăng sáng vằng vặc, rải đầy trên mặt đất, gió thu quyện theo hương hoa quế ngọt ngào len vào trong phòng.

Thiếp nghĩ, đây có lẽ là những ngày tháng tốt đẹp nhất rồi.

Không cần truy hỏi quá khứ, không cần sợ hãi tương lai.

Niệm Niệm trở mình trong mơ, bàn tay nhỏ bé thò ra khỏi chăn, khẽ nắm lấy ngón tay thiếp.

Thiếp cúi đầu nhìn con, con bé đang nhếch miệng, không biết đang mơ thấy giấc mộng đẹp gì.

(—Hết—)

Ngoại truyện Vương nương tử:

Đêm đó, phu quân ta hiếm khi không ngáy.

Ta trở mình, phát hiện ông ấy đang mở mắt nhìn trần nhà, làm ta gi/ật mình:

“Nửa đêm không ngủ, nghĩ gì thế?”

“Nghĩ về con bé Lâm Kiều.” Ông ấy nói, “Nàng xem sao số nó tốt thế? Lấy được Quý Vân Chỉ, cưng nó như cưng trứng mỏng.”

“Đó là điều nó đáng được hưởng.” Ta quay người lại, “Ông cũng nhìn xem trước đây nó sống khổ sở thế nào. Ông trời thương đứa trẻ ngốc, ông không phục à?”

“Ta nào dám không phục?” Ông ấy lầm bầm, rồi lại im lặng.

Một lúc sau, ông ấy bỗng nghiêng người: “Này, ta hỏi nàng, có phải nàng sớm đã biết nó không mang th/ai rồi không?”

Lòng ta hẫng một nhịp, mặt không đổi sắc: “Cái gì?”

“Đừng giả vờ nữa. Nàng là người giả hồ đồ giỏi nhất. Lúc nàng sờ bụng nó, ta đã thấy ánh mắt nàng không bình thường rồi.”

Ông ấy nhìn chằm chằm ta, “Nàng chắc chắn sớm biết cái bụng đó không phải là con.”

Ông ấy ghé sát lại: “Kể nghe tí đi.”

“Kể cái gì mà kể, ngủ đi.”

“Nàng không nói ta không ngủ được.”

Ta lườm ông ấy một cái, cuối cùng vẫn thở dài, quay người đối diện với ông ấy:

“Phải, ta biết từ lâu rồi. Bụng nó ấn vào là lõm xuống, lúc trước ta mang th/ai đứa đầu đâu có thế.”

Danh sách chương

4 chương
10/06/2026 17:03
0
10/06/2026 17:03
0
10/06/2026 17:03
0
10/06/2026 17:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu