Bình an tựa lúa vàng

Bình an tựa lúa vàng

Chương 5

30/05/2026 04:39

Thế nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, trong nhà tối đen như mực.

Đoạn Lâu... vậy mà vẫn chưa về nhà sao?

Vào giờ này mọi khi, anh ấy đã nấu cơm xong rồi.

Nhưng bây giờ.

Trong căn nhà rộng lớn trống không chẳng có lấy một bóng người.

Trong một khoảnh khắc, tim tôi như đột nhiên hẫng đi một nhịp.

Giống như có thứ gì đó theo kẽ hở ấy mà chui ra ngoài.

Tôi thậm chí không dám bước chân vào.

Sợ rằng những ngày tháng ấm áp vừa qua chỉ là do tôi tưởng tượng ra.

Trái tim tôi tiếp tục chùng xuống, không ngừng rơi vào hố sâu không đáy.

Thế nhưng giây tiếp theo.

Ánh nến màu cam đỏ bừng lên.

Đoạn Lâu bưng bánh kem từ góc bếp chậm rãi đi ra.

Anh mang theo ánh sáng từng bước một đi về phía tôi, lấp đầy cái hố sâu trong lòng ấy.

Khoảnh khắc anh xuất hiện.

Trái tim tôi được nâng đỡ vững vàng.

Sau đó tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của Đoạn Lâu:

"Trình Tuệ, chúc mừng sinh nhật 18 tuổi."

Lời vừa dứt.

Phản ứng đầu tiên không phải là bất ngờ, cũng chẳng phải rơi lệ.

Trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ.

Xong rồi.

Hình như tôi hơi không muốn rời xa Đoạn Lâu nữa rồi.

13

Bánh kem sinh nhật Đoạn Lâu chọn không phải loại bánh trái cây đại trà.

Mà là bánh fondant.

Trên đó còn nặn một cô bé nhỏ.

Là một cô gái mặc chiếc váy vàng nhỏ xinh.

Tôi nhận ra ngay đó là mình.

Từ nhỏ đến lớn, màu sắc bà nội m/ua cho tôi nhiều nhất chính là màu vàng.

Bà nói, tôi giống như một mặt trời nhỏ cùng bà đi qua mười mấy năm cuối đời.

Khoảnh khắc đó, mọi cảm xúc tuôn trào.

Tôi không nhịn được nữa, lao thẳng tới ôm chầm lấy Đoạn Lâu.

"Cảm ơn anh, Đoạn Lâu, thực sự cảm ơn anh..."

Kể từ khi bà mất, đã bao lâu rồi tôi không cảm nhận được sự quan tâm từ người khác?

Tôi không nhớ rõ.

Nhưng ngay lúc này, Đoạn Lâu lại một lần nữa cho tôi ảo giác rằng mình cũng là người được yêu thương.

Anh hoàn toàn có thể m/ua một chiếc bánh rẻ tiền để đối phó với tôi.

Khi đó tôi vẫn sẽ cảm động đến rơi nước mắt.

Nhưng anh vẫn m/ua chiếc bánh nhìn là biết rất đắt tiền này.

Tôi ôm Đoạn Lâu, vùi mặt vào ng/ực anh.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Hóa ra được người khác nhớ đến ngày sinh nhật lại là cảm giác này.

Hóa ra không phải ai cũng giống bố mẹ, đến tuổi của tôi cũng không nhớ nổi.

Khóc vài phút sau.

Tôi muộn màng nhận ra mình đã làm gì.

Không đúng.

Thế này không đúng.

Tôi lấy tư cách gì mà ôm anh?

Tại sao anh lại để tôi ôm?

Đầu óc tôi rối bời.

Thế nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh, không thể cử động.

Mùi xà phòng trên người Đoạn Lâu xộc vào mũi, thơm đến mức ch*t người.

Anh không đẩy tôi ra.

Cũng không ôm lại tôi.

Cứ cứng đờ người như vậy, mặc cho tôi ôm.

Tôi cảm nhận được tay anh nâng lên, do dự một chút, rồi lại buông xuống.

Rồi lại nâng lên, lại buông xuống.

Lặp đi lặp lại.

Cuối cùng vẫn là tôi chủ động đẩy anh ra trước.

Nói lí nhí: "Anh, cảm ơn anh đã tổ chức sinh nhật cho em."

Giọng Đoạn Lâu khàn đi.

"Ừ, thổi nến đi."

Tôi nhìn chiếc bánh xinh đẹp, không nhịn được mỉm cười.

Sau đó nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nến rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

Điều ước đầu tiên hiện ra trong đầu là.

— Hy vọng sinh nhật năm sau vẫn có thể ăn cơm anh nấu.

Không đúng.

Điều ước này quá tham lam rồi.

Tôi sửa lại một chút.

Hy vọng năm sau vào lúc này, Đoạn Lâu vẫn còn nhớ đến tôi.

Không được, không được.

Cũng hơi yêu cầu cao quá.

Vậy thì hy vọng Đoạn Lâu có thể vì tôi mà vui vẻ hơn một chút, lại vui hơn một chút nữa.

Tôi chưa kịp ước xong đã bị người ta ngắt lời.

"Phân vân lắm sao?"

Tôi mở mắt ra, thành thật thừa nhận: "Vâng."

Nói xong tôi mới nhận ra mình trước mặt Đoạn Lâu gần như đã biến thành một con robot nhỏ hỏi gì đáp nấy.

Ôi trời, sao mình lại thật thà khai ra hết thế này!

Chắc chắn là do Đoạn Lâu quá dữ dằn rồi.

Anh ngắt lời suy nghĩ lung tung của tôi, giọng điệu bình thản: "Vậy thì nói ra đi, để tôi xem khó thực hiện đến mức nào."

Rõ ràng là một câu nói rất bình tĩnh.

Nhưng tôi lại nghe ra một mùi vị ra lệnh không lý do.

Giống như nếu tôi không nói, anh sẽ lập tức lạnh mặt.

Thế là tôi vắt óc suy nghĩ ra một điều ước khác.

Dưới cái nhìn của Đoạn Lâu, tôi chậm rãi lên tiếng: "Hy vọng, em có thể mãi mãi làm em gái của anh."

Lời vừa dứt.

Trên mặt Đoạn Lâu hiếm khi xuất hiện vài giây trống rỗng.

Đôi môi anh khẽ hé mở.

Nhưng một chữ cũng không thốt ra được.

Vài giây sau, sắc mặt Đoạn Lâu trầm xuống.

Anh không nhìn tôi nữa, trực tiếp bắt đầu c/ắt bánh.

Tôi chớp chớp mắt, hơi không phản ứng kịp.

Làm gì vậy chứ.

Không nói thì gi/ận.

Nói ra rồi cũng gi/ận.

Sao Đoạn Lâu lại thất thường như vậy!

14

Đoạn Lâu gần đây ngày càng kỳ lạ.

Anh đã có tính chiếm hữu mạnh đến mức tự tay cài cúc áo cho tôi.

Tôi chỉ ngẩn người một giây, rồi nhanh chóng chấp nhận hành động của anh.

Không biết có phải là ảo giác của tôi không.

Khóe môi Đoạn Lâu dường như khẽ cong lên một chút.

Anh đang vui vẻ sao?

Kiểm soát tôi khiến anh thấy vui sao?

Tôi không hiểu sao lại cảm thấy một ảo giác được công nhận.

Thế là tôi không nhịn được khẽ kéo vạt áo anh.

Đoạn Lâu rủ mắt liếc nhìn ngón tay tôi.

"Sao thế?"

Tôi đương nhiên sẽ không nói với anh đó chỉ là hành động theo bản năng.

Vì thế đổi chủ đề: "Hôm nay Thanh Thanh về rồi, tối em sẽ về nhà luôn."

Giọng Đoạn Lâu rất nhạt: "Ừ."

Ngập ngừng một lát, anh bồi thêm một câu: "7 giờ rưỡi, tôi mang cơm qua cho em."

Tôi cong mắt cười cười.

"Biết rồi ạ."

Tay đang cài cúc áo cho tôi của Đoạn Lâu khựng lại, hơi thở dường như cũng ngừng một nhịp.

Anh cau mày, vươn tay véo má tôi.

Không đ/au.

"Đừng cười với người khác như vậy."

Không hiểu.

Nhưng cứ làm theo.

Đây là cách tối ưu nhất mà tôi rút ra được để khiến Đoạn Lâu vui vẻ.

Tôi gật đầu nghiêm túc.

"Vâng!"

Lần này ngược lại là Đoạn Lâu cười.

Rất nhạt.

Nhưng vẫn bị tôi bắt được.

Tôi ngẩn người nhìn ý cười trong đáy mắt anh.

Cũng vô thức cười theo.

Thật tốt.

Hóa ra Đoạn Lâu không phải lúc nào cũng mặt liệt.

15

7 giờ rưỡi tối, tôi đúng giờ đứng đợi ở cửa.

Khoảnh khắc tiếng cửa vang lên.

Tôi nở nụ cười mở cửa.

Nhưng người đến lại không phải Đoạn Lâu.

Tôi dần thu lại nụ cười, gượng gạo nói: "Thanh Thanh, sao lại là cậu."

Tưởng Thanh Thanh rất xinh đẹp.

Chuyện này tôi biết từ nhỏ.

Rõ ràng là đồng trang lứa, nhưng cô ấy lúc nào cũng ăn mặc đẹp hơn những đứa trẻ khác.

Danh sách chương

5 chương
29/05/2026 14:54
0
29/05/2026 14:54
0
30/05/2026 04:39
0
30/05/2026 04:38
0
30/05/2026 04:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu