Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Trị bệnh trĩ
- Chương 6
Giáo viên nói với tôi: "Tôi đã trao đổi với Triệu Nguyệt, con bé biết làm vậy là sai, nhưng vẫn chọn nghe theo bố nó. Đứa trẻ này, rất khó để uốn nắn lại."
Tôi cười khổ: "Tôi biết, nên quyết định không uốn nắn nữa."
Ngày đi lấy giấy chứng nhận ly hôn, Triệu Nguyệt cũng đến. Hai bố con họ ăn mặc chỉnh tề. Triệu Chính Khải mặc bộ vest mới, giày da sáng bóng, vuốt keo tóc, ra dáng một quản lý cấp cao. Nhưng tôi đã biết rõ, vì đơn tố cáo của tôi mà anh ta đã bị công ty phê bình và đẩy ra rìa.
Triệu Nguyệt mặc váy mới, tất trắng muốt, giày da bóng loáng. Cô giáo nói con bé lên lớp thì ngủ, bài tập không nộp, kết quả kỳ thi cuối kỳ thảm hại. Có thể thấy, không còn tôi – 'mụ hổ cái' này nữa, hai bố con ở nhà, một người cắm mặt vào điện thoại, một người chơi máy tính bảng, sống rất 'hòa thuận'.
Là một người mẹ, hơn nữa là người mẹ đã yêu thương con suốt 16 năm, tôi muốn cho Triệu Nguyệt cơ hội cuối cùng.
"X/á/c định muốn ở với bố con sao?"
Con bé không còn kiên định như lần trước, nghểnh cổ nói: "Nếu mẹ xin lỗi con, con sẽ bảo bố không ly hôn với mẹ nữa."
"Người cần xin lỗi là con."
Nó tức đến đỏ mặt: "Rõ ràng là tại mẹ m/ua đồ linh tinh gây ra mâu thuẫn, dựa vào đâu mà con phải xin lỗi? Con đ/á/nh mẹ, con đã rất rộng lượng tha thứ cho mẹ rồi, đừng có không biết điều."
Tôi hỏi nó: "Một tháng nay, bố con có nấu cơm sáng cho con không? Có giặt tay quần áo cho con không? Các lớp học thêm còn đi học không?"
Tôi hỏi một câu, sắc mặt nó lại khó coi thêm một phần, cuối cùng trong mắt lại trào dâng một luồng h/ận ý.
"Đó là việc mẹ nên làm, dựa vào đâu mà đẩy cho bố? Bố đi làm mệt như vậy, đương nhiên không quán xuyến nổi rồi."
Đúng là một đứa con gái hiếu thảo, tâm lý.
"Vậy ra, con không phải thật lòng tha thứ cho mẹ, mà là thấy cuộc sống khó khăn nên tìm cớ, muốn mẹ quay về làm bảo mẫu bù tiền cho hai người thôi."
Triệu Chính Khải lại bắt đầu diễn: "Ôn Ngọc, tiền cô cũng tiêu rồi, chơi cũng chơi rồi, gi/ận đến mấy cũng nên ng/uôi đi. Chuyện trước kia là anh sai, anh miệng lưỡi đ/ộc địa, xin lỗi cô. Thời gian này Nguyệt Nguyệt rất hối h/ận vì đã nói những lời đó với cô, chỉ là nhất thời sĩ diện nên mới nói vậy thôi. Cô là mẹ, chấp nhặt với con cái làm gì? Hôm nay anh hứa, sau này lương anh nộp hết, cô muốn m/ua gì thì m/ua, tuyệt đối không ý kiến. Chúng ta không ly hôn nữa được không?"
Tôi hỏi anh ta: "Giấy triệu tập nhận được rồi chứ? Nửa tháng nữa ra tòa hay là ly hôn trong êm đẹp, khó chọn đến thế sao?"
Anh ta cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật: "Muốn ly hôn cũng được, đưa cho tôi 150 ngàn tệ tiền nuôi con."
Tính toán kỹ thật, tiền b/án vàng với b/án xe cộng lại cũng tầm đó.
Triệu Nguyệt lại không hài lòng: "Bố, 150 ngàn không đủ cho bốn năm đại học đâu."
"Nghe thấy chưa?" Triệu Chính Khải cười đắc ý với tôi, "Con gái muốn 200 ngàn. Cô không đưa, sau này nó sống không tốt đâu."
Đúng là một cặp chuyên gia hút m/áu.
15
Tôi phát đoạn ghi âm mà cô giáo gửi cho mình.
Cô giáo: "Triệu Nguyệt, nói cho cô biết tại sao con lại muốn lên sân thượng?"
Triệu Nguyệt: "Không có gì, chỉ là không muốn sống nữa thôi."
Cô giáo: "Vương Binh đã nghe thấy hết rồi, con muốn dùng cách này để ép mẹ về nhà."
Triệu Nguyệt: "Thì sao nào? Đây là việc nhà của con, không liên quan đến các người."
Cô giáo: "Con định nhảy lầu ở trường, sao lại không liên quan đến cô? Ai bảo con làm thế? Nhỡ xảy ra chuyện thì sao?"
Triệu Nguyệt ban đầu không nói, cô giáo khuyên giải rất lâu con bé mới thốt ra: "Bố con."
...
Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Chính Khải tối sầm lại, thậm chí còn lườm Triệu Nguyệt một cái.
Triệu Nguyệt hối h/ận không thôi: "Mụ già đó lại còn ghi âm!" Nói xong lườm tôi, "Lại là mẹ xúi giục!"
Tôi lại phát đoạn ghi âm lần trước, hỏi anh ta: "Vào đăng ký hay là tôi giao cái này cho lãnh đạo cơ quan anh và cảnh sát?"
Anh ta im bặt.
Giấy ly hôn trong tay, Triệu Nguyệt vì không lấy được tiền nên đầy vẻ oán đ/ộc: "Mẹ mất con rồi, vĩnh viễn! Con sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa."
Con gái tôi, hết th/uốc chữa rồi.
Từ năm 5, 6 tuổi, tôi dạy nó chia sẻ, trách nhiệm, tử tế. Luôn nghĩ rằng hạt giống mình gieo xuống sẽ nở thành những đóa hoa khỏe mạnh xinh đẹp. Nhưng Triệu Chính Khải dùng những câu "Mẹ con không cho", "Mẹ con sai rồi", "Mẹ con bị đi/ên..." khiến hạt giống này mục nát từng chút một, lớn lên thành hình dáng mà tôi không còn nhận ra.
"Triệu Nguyệt, con thật sự không hiểu tại sao mẹ muốn ly hôn sao?"
Trên mặt con bé thoáng qua sự do dự, rồi nhanh chóng biến thành chỉ trích: "Biết rồi thì sao? Người mẹ nào mà chẳng hy sinh, tại sao chỉ có mẹ là làm bộ làm tịch?"
Hóa ra nó không phải không hiểu tại sao tôi ly hôn, mà là cảm thấy tôi không nên ly hôn.
Trong lòng nó, tôi là con lừa kéo cối xay, nên bị bịt mắt xoay quanh cái nhà đó, xoay cho đến ch*t mới thôi.
16
Tôi b/án vàng, cộng thêm số tiền th/ù lao vẽ tranh còn lại và tiền b/án xe, m/ua một căn nhà ở thành phố của Trần Lệ để an cư.
Tháng thứ ba, Triệu Nguyệt gọi điện: "Mẹ, con hết tiền tiêu vặt rồi. Bố con ngày nào cũng uống rư/ợu ch/ém gió với mấy ông chú, chẳng thèm quản con!"
"Bố con đến đồ ăn nhanh cũng không muốn m/ua, bắt con ăn đồ thừa từ mấy bữa tiệc, toàn mùi rư/ợu. Nhà cửa như chuồng lợn bố cũng không dọn, trong tủ lạnh toàn đồ sắp hết hạn."
"Bố vứt hết việc nhà cho con, còn m/ắng con m/ua băng vệ sinh đắt tiền. Bố lừa con, bố không có tiền!"
"Mẹ, mẹ ở đâu? Con có thể đến tìm mẹ không?"
Tôi bình thản trả lời: "Không thể."
Tháng thứ năm, Triệu Nguyệt khóc lóc gọi điện: "Mẹ, bố không m/ua bánh sinh nhật cho con còn đ/á/nh con! Bố dám đ/á/nh con! Bố m/ắng con là đồ báo hại!"
Tôi: "Ồ."
Nó quên cả khóc, không thể tin nổi hỏi: "Mẹ, mẹ 'ồ' là ý gì?"
"Là mẹ đã biết rồi."
"Mẹ biết bố là loại người như vậy từ lâu rồi, tại sao không khuyên con? Mẹ cố tình để con ở với bố!"
Tôi ký vào một thỏa thuận hợp tác cung cấp tranh dài hạn, tiện miệng đáp: "Đúng vậy."
Nó gào lên: "Con vẫn chưa thành niên, mẹ phải về chăm sóc con!"
Tôi cúp máy.
16
Gặp lại hai bố con họ là vào đêm giao thừa. Tôi đến nhà Trần Lệ đón năm mới, họ đứng đợi dưới lầu.
Vừa nhìn thấy tôi, Triệu Nguyệt chạy lại: "Mẹ, con sai rồi. Xin lỗi mẹ, lúc trước không nên m/ắng mẹ như vậy."
Nó g/ầy đi, người không cao thêm, sắc mặt vàng vọt, quầng thâm mắt rất đậm, trên trán và cằm đầy mụn. Tôi từng gọi điện cho giáo viên, biết thành tích của nó đứng bét bảng, tụ tập với đám con trai, còn học cả hút th/uốc.
Triệu Chính Khải thì b/éo lên, cái bụng làm chiếc áo phao căng tròn.
Chương 8: Ngoại truyện (Góc nhìn của Yến Dung)
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook