Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Trị bệnh trĩ
- Chương 1
Tôi bị trĩ, m/ua giấy vệ sinh ướt hiệu Mã Ứng Long.
Chồng chê đắt: "Lau cái mông cũng tốn nhiều tiền thế, đít cô làm bằng vàng chắc?"
Con gái cũng hùa vào trách móc: "Mẹ tiết kiệm chút được không? Bố con ki/ếm tiền dễ lắm sao?"
Tôi ngạc nhiên vô cùng, hỏi ngược lại: "Bố con ki/ếm tiền không dễ, thì tôi dễ chắc? Tôi tiêu tiền do chính mình làm ra thì sao?"
"Cái thứ tiền còm cõi cô ki/ếm được ấy, còn mặt mũi nào mà nói ra? Suốt ngày ngồi không ở nhà, không bị trĩ thì ai bị?"
"Công việc của tôi vốn dĩ là thế mà!"
Con bé nhún vai nhướn mày: "Thế nên mới nói, mẹ người ta thì giày cao gót, quần ống rộng; còn mẹ tôi thì mặt bóng dầu, mông lở loét. Chà~ X/ấu hổ ch*t đi được!"
"Có bà mẹ như mẹ, đúng là con xui tận tám đời."
Tôi chưa từng dạy con những điều này.
"Nguyệt Nguyệt, những lời này con học ở đâu ra?"
"Bố con nói đấy. Bố cũng thấy lấy mẹ là xui xẻo lắm, nhưng chúng con rộng lượng, nể mẹ làm việc nhà cũng ổn, nên mới nhịn mẹ đến lúc con tốt nghiệp cấp ba thôi."
Nhìn hai gương mặt khắc ra từ cùng một khuôn, tôi chợt thấy họ chẳng khác gì bệ/nh trĩ, không c/ắt bỏ thì không dứt điểm được.
1
Do ngồi lâu ngày, tôi bị trĩ. Đi nặng ra m/áu suốt một tuần, lại còn đ/au nhức.
Vốn định làm phẫu thuật c/ắt luôn cho xong, nhưng lại sợ thời gian hồi phục quá dài, không kèm con gái ôn thi cuối kỳ được.
Tôi lên mạng tìm đủ cách, chọn cái phù hợp áp dụng, cũng đỡ đôi chút. Trong đó, quan trọng nhất là vệ sinh sau khi đi vệ sinh.
Thế nên tôi lên sàn m/ua sắm trực tuyến m/ua ba bịch giấy vệ sinh ướt Mã Ứng Long, săn deal mãi mới chốt được 14 tệ một bịch.
Chồng thấy vậy hỏi giá, biết xong liền trổ tài nói móc quen thuộc.
Tôi không nhịn, đốp chát lại luôn. Ngờ đâu tôi chưa mặc cả được với sàn, đã quay lưng lãnh một nhát d/ao từ chính con gái mình.
Đứa con gái mà tôi mang nặng đẻ đ/au mười tháng, mổ lấy th/ai qua bảy lớp da th!t , trầm cảm sau sinh, dốc hết tâm huyết nuôi nấng, lại nói tôi mặt bóng dầu, mông lở loét.
Nó xui tận tám đời mới làm con tôi, tôi làm nó mất mặt.
Mà tất cả những điều này, là do người chồng tôi chung sống mười bảy năm dạy dỗ.
Một luồng uất khí nghẹn lại nơi ng/ực, tuyến v* bắt đầu căng tức. Thời kỳ cho con bú tôi từng bị viêm tuyến v*, ng/ực cứng như đ/á, sau khi khỏi vẫn để lại di chứng này.
Triệu Chính Khải thấy sắc mặt tôi không tốt, vội chạy ra đóng vai người tốt: "Nguyệt Nguyệt, không được nói với mẹ như vậy, mau xin lỗi đi."
Triệu Nguyệt ôm máy tính bảng chơi game, nghe vậy dừng lại, nhìn bố với ánh mắt bất lực: "Bố, bố đừng hèn nhát như vậy được không? Nhịn bao nhiêu năm rồi, bố không thấy chán sao?"
Tôi nhìn Triệu Chính Khải, ánh mắt lạnh băng: "Khổ thân anh nhỉ."
Triệu Chính Khải biết tôi thực sự nổi gi/ận, rốt cuộc tắt ứng dụng video ngắn đứng dậy: "Nhịn gì chứ? Anh đang tận hưởng mà. Ai mà chẳng biết vợ anh thông minh, quán xuyến việc nhà giỏi giang."
Triệu Nguyệt tưởng bố lại bị tôi b/ắt n/ạt, nó đứng ra đòi công lý: "Mẹ mới là người phải xin lỗi chúng con. Bố đi làm cả ngày đã mệt lắm rồi, về nhà còn phải chịu sự b/ạo l/ực lạnh nhạt của mẹ."
Tôi vẫn còn chút hy vọng vào con, nén gi/ận giải thích: "Mẹ ốm cần dùng giấy ướt, là bố con châm chọc mẹ trước."
Triệu Nguyệt mở game tiếp tục chơi: "Là tại mẹ m/ua đồ đắt quá thôi. Khăn ướt mấy đồng không dùng được à? Giấy vệ sinh nhúng nước cũng có tác dụng tương tự, việc gì phải tốn tiền đó?"
Tôi như lần đầu tiên nhận ra con gái mình: "Ý con là, mẹ không xứng dùng giấy ướt mười mấy đồng? Dù đó là tiền mẹ tự ki/ếm?"
"Người ta phải có chút tự trọng chứ? Trong đầu không rõ mình ki/ếm được bao nhiêu sao? Bố nhường nhịn mẹ, mẹ tưởng mình là thái hậu chắc? Bố đã hy sinh vì gia đình này nhiều thế, mẹ không thấy à?"
Cùng với những câu hỏi dồn dập của Triệu Nguyệt, m/áu trong người tôi lạnh dần từng tấc.
2
Đứng ở góc độ của Triệu Nguyệt, Triệu Chính Khải quả thực đã "hy sinh" rất nhiều.
Tháng nào bố nó cũng chuyển tiền sinh hoạt cho tôi, còn làm ầm ĩ trước mặt con.
"Vợ ơi, tiền sinh hoạt tháng này anh chuyển rồi nhé."
"Vợ nhận tiền đi."
"Vợ mở bao lì xì đi."
Thực tế chỉ về tài khoản 1500 tệ.
Tiền điện nước gas anh ta khăng khăng phải đóng hàng tháng, mỗi lần trước khi đóng lại rầm rộ đi kiểm tra đồng hồ, tiêu khoảng 200 tệ mà cứ như chi cả 10 nghìn.
Tiền sưởi, phí quản lý tòa nhà cộng lại 5-6 nghìn, tôi đóng anh ta chẳng hé nửa lời.
Thỉnh thoảng nhờ anh tan làm m/ua rau về, anh lại gọi điện cho Triệu Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, hỏi mẹ con xem muốn ăn món gì."
Như thể mọi món rau đều là tôi muốn ăn, còn hai bố con họ sống bằng sương gió.
Nếu không gọi điện, thứ anh m/ua về mãi mãi chỉ là bắp cải, cải trắng, hẹ, cần tây.
Gà vịt cá th!t trứng chẳng bao giờ mang về nhà, đợi đến lúc Triệu Nguyệt muốn ăn thì tôi tự đi m/ua.
Sữa học đường ngày trước của Triệu Nguyệt, loại túi mềm một thùng 5 tệ, loại hộp cứng 15 tệ.
Anh m/ua loại hộp cứng, nói với con: "Con gái bố xứng đáng được dùng đồ tốt nhất."
...
Trong mắt Triệu Nguyệt, bố nó nuôi cả nhà, cưng chiều nó.
Còn tôi chỉ là kẻ lắm chuyện, tính khí thất thường, sống bám.
Kẻ sống bám có cơm ăn là đủ, không xứng hưởng đồ tốt.
3
Tôi biết rõ vấn đề nằm ở Triệu Chính Khải, hỏi anh: "Anh nhường tôi? Anh đã hy sinh rất nhiều cho gia đình này?"
Miệng anh nói: "Đâu có? Gia đình này toàn nhờ em gánh vác."
Nhưng đáy mắt lại lóe lên vẻ đắc ý: "Con gái đang đứng về phía anh đấy."
Ngày trước Triệu Nguyệt làm tôi bực mình, anh "chia sẻ kinh nghiệm" với tôi: "Dạy con phải có kẻ đóng vai á/c, người đóng vai thiện. Em bớt nóng tính một chút, Nguyệt Nguyệt sẽ thân với em thôi."
Tôi lại tin điều đó suốt bao năm trời.
Triệu Chính Khải đỡ vai tôi đẩy vào phòng: "Em lại nổi gi/ận rồi, anh không có ý trách móc đâu, chỉ là lúc chơi điện thoại nói chuyện không suy nghĩ thôi. Nguyệt Nguyệt cũng không cố ý, em nghỉ ngơi trước đi, để anh nói chuyện với con."
Cửa phòng đóng sầm lại, Triệu Chính Khải cố ý lớn tiếng m/ắng: "Nguyệt Nguyệt, sau này không được nói với mẹ như vậy nữa."
Triệu Nguyệt đáp lại qua loa: "Con biết rồi."
Tôi hé mở một khe cửa, nhìn thấy hai bố con lặng lẽ đ/ập tay ăn mừng.
Chân Triệu Nguyệt vắt chữ ngũ đi đôi dép trị giá hơn 40 tệ, còn dép dưới chân tôi chỉ 2 tệ.
Tôi quanh năm dùng kem Dưỡng Mỹ Tịnh, Triệu Nguyệt một chai kem chống nắng 200 tệ.
Những lúc bận rộn làm thêm, tôi tự giải quyết bữa ăn bằng mì gói.
Triệu Nguyệt ba bữa một ngày chỉ chọn nguyên liệu tươi ngon nhất để nấu.
...
Tôi bắt đầu tự hỏi: Từ lúc Triệu Nguyệt hiểu chuyện đến giờ, hai bố con đã ăn mừng bao nhiêu lần những "chiến thắng" như thế này?
Chương 8: Ngoại truyện (Góc nhìn của Yến Dung)
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook