Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đứa trẻ đầy m/áu tươi trên mình khóc không dứt.
Ta trầm mặc không nói.
Vi Hoa là người thẳng thắn, nhưng không ng/u ngốc.
Ta hiểu ý của ả.
Vương Mạc đa nghi quá nặng, không dung nổi ta và ả.
Tương lai cũng tất sẽ không dung nổi cả hai nhà Vi, Tô.
Để sống sót, vì tính mạng của toàn tộc hai nhà chúng ta, bắt buộc phải thay một vị Hoàng đế khác.
Mà đứa trẻ này, sinh mẫu họ Vi, dưỡng mẫu họ Tô.
Chảy dòng m/áu nhà họ Vi, cũng sẽ kế thừa thế lực của nhà họ Tô.
Nó sẽ là người kế vị thích hợp nhất.
Ba năm sau, Vi Hoa u uất mà ch*t.
Ta không hề đ/au lòng.
Tính tình của ả không hợp với chốn thâm cung, từ khoảnh khắc bước chân vào cửa cung, sinh mệnh của ả đã bước vào đếm ngược.
Cái ch*t đối với ả, là sự giải thoát.
Dậu thời đã qua, mặt trời lặn về tây, tia nắng vàng cuối cùng lướt qua tường cung.
Trời tối rồi.
Nhưng không sao, mặt trời ngày mai vẫn sẽ mọc, và nhất định sẽ huy hoàng hơn, rực rỡ hơn.
「Mẫu phi của con mệt rồi, đã đến một nơi có thể ngủ thật ngon.」
Giọng ta rất bình thản.
Đứa trẻ ba tuổi chớp chớp mắt, trên hàng mi dài đọng lại một giọt lệ sắp rơi.
Nó nhỏ giọng hỏi: 「Nơi đó có tối như lãnh cung không? Có lạnh không?」
「Không tối, cũng không lạnh.」
Ta ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với nó, dùng khăn lụa lau đi giọt lệ kia, 「Nơi đó có ánh sáng ấm áp, có làn gió dễ chịu, mẫu phi con không còn bệ/nh tật, không còn đ/au buồn, có thể cứ mãi mãi yên tĩnh ngủ ngon.」
Nó cười vui vẻ, nhưng rất nhanh sau đó lại có chút lo lắng hỏi:
「Vậy... nương nương có mệt không? Có cũng sẽ đến đó ngủ không?」
Ta khẽ sững sờ, rồi nhẹ nhàng xoa đầu nó:
「Nương nương hiện tại chưa mệt, còn phải ở bên cạnh con, nhìn con khôn lớn thành người.」
「Từ nay về sau, con chính là 'công chúa' đích xuất của bổn cung.」
9.
Hoàng đế bệ/nh tình nguy kịch, nằm liệt giường.
Với thân phận Hoàng hậu, ta thay mặt triều chính.
Những năm này ta mượn danh nghĩa đối phó Vi phi để kết giao đại thần, huống hồ phụ thân ta là Thừa tướng, môn sinh nhà họ Tô rải khắp triều dã.
Nhất thời không ai dám dị nghị.
Đêm khuya, ta phê duyệt tấu chương sau án thư, Thanh Viên bước vào hành lễ với ta:
「Mẫu hậu.」
Nó đã khôi phục trang phục nam nhi, thiếu niên mười sáu tuổi, dáng người thẳng tắp như tùng, dung mạo thanh tú.
Giữa đôi mày phảng phất thấy được khí phách của Vi Hoa năm xưa, nhưng lại thêm vài phần trầm ổn nội liễm.
Giống Vi Hoa, cũng giống ta.
Ta đặt bút xuống: 「Để con ở Phật tự sáu năm, có oán ta không?」
Thanh Viên lắc đầu: 「Con biết người làm vậy là tốt cho con. Năm đó con đã bắt đầu dậy thì, giọng nói trầm xuống, vóc dáng cũng cao lớn nhanh, lại giả làm con gái, sợ là không giấu nổi nữa.」
Nó giọng điệu bình tĩnh: 「Con đến Phật tự, thứ nhất là làm tròn chữ hiếu của phụ hoàng, thứ hai cũng cho con một cơ hội đường hoàng để biến mất. Sáu năm thanh tu, xa rời thị phi cung đình, ngược lại khiến con có thể tĩnh tâm, đọc được nhiều sách, cũng nghĩ thông suốt được nhiều chuyện.」
Ta khẽ gật đầu, ra hiệu cho nó nói tiếp.
「Con từng oán trách, vì sao con từ nhỏ đã mất mẹ, phụ hoàng không yêu con, con phải mặc váy, sống với thân phận công chúa. Sau này con mới hiểu, thế gian này chưa bao giờ có sự công bằng thực sự, điều duy nhất con có thể làm, là nắm bắt cơ hội, sống sót.」
「Nhi thần muốn ngồi lên vị trí kia, không phải vì muốn trả th/ù phụ hoàng, mà là để nữ tử chốn thâm cung không cần phải đem vinh nhục cả đời buộc vào quân ân; để các vị đại thần trong triều không cần bận rộn đấu đ/á phe phái, có thể chuyên tâm vì dân thỉnh mệnh; để bách tính thiên hạ có thể sống an ổn.」
Ngọn nến "tách" một tiếng khẽ kêu.
Trong điện im phăng phắc.
Ta nhìn thiếu niên dường như đã trút bỏ mọi ngây thơ, lộ ra phong mang trước mắt này, trong lòng nhất thời trăm mối ngổn ngang.
Vi Hoa, ngươi thấy không?
Con trai của ngươi, lớn rồi.
Nó tỉnh táo biết mình muốn gì, cũng biết con đường này nên đi thế nào.
Giang sơn vạn dặm này, vốn dĩ nên là của nó.
10.
Ngày Thanh Viên có thể đ/ộc lập xử lý chính vụ.
Ta biết Vương Mạc có thể ch*t được rồi.
Tiếng chuông tang vang lên, trong điện quỳ đầy tông thất thân vương, trọng thần nội các.
「Nhị hoàng tử Thanh Viên,」 ánh mắt ta quét qua mọi người, giọng điệu bình ổn, 「xuất thân từ Tiên đế và Vi Quý phi, từ nhỏ nuôi nấng dưới gối ta, nhân hiếu thông minh. Nay ngưỡng thừa di chí Tiên đế, kế thừa đại thống.」
Các đại thần quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vạn tuế.
Chỉ có Thục phi, bướng bỉnh đứng tại chỗ, cười thê lương.
「Một vở kịch lừa dối thiên hạ hay thật!」
「Bệ hạ đã từng đích thân hứa, hoàng vị là của Mậu nhi nhà ta!」
Thục phi gào thét khản cổ, ngón tay gần như chọc vào mặt ta, 「Mẹ con các ngươi cấu kết với nhau làm việc x/ấu, nhân lúc Bệ hạ bệ/nh nặng, thao túng triều chính, nay ngay cả huyết mạch của Bệ hạ cũng dám tráo đổi!」
「Chư vị đại thần! Vi phi sinh con trong lãnh cung, không ai chứng kiến! Ai biết đứa trẻ này là thứ nghiệt chủng ở đâu ra, các ngươi lẽ nào cứ trơ mắt nhìn kẻ lai lịch bất minh này làm bẩn huyết thống hoàng gia, ngồi lên long ỷ sao?!」
Không khí trong điện đột nhiên căng thẳng.
Một vài tông thất lão thần vốn đã hoài nghi chuyện công chúa biến hoàng tử, trên mặt lộ ra vẻ do dự giằng x/é.
「Tô Vãn Nguyệt! Ngươi nói nó là do Vi phi sinh ra, bằng chứng đâu?」
「Bằng chứng?」
Ta thản nhiên nói: 「Tuyên Tôn thị vào.」
Ngoài điện truyền đến một trận xôn xao nhẹ, ngay sau đó, một phụ nhân tóc bạc trắng đi vào.
「Nô tỳ Tôn thị, khấu kiến Hoàng hậu nương nương.」
Tôn thị, chính là bà đỡ đã theo ta đến lãnh cung, đỡ đẻ cho Vi Hoa năm đó.
Sau khi Vi Hoa mất, ta đã sắp xếp bà ta ổn thỏa bên ngoài cung, chính là vì ngày hôm nay.
「Nô tỳ Tôn thị, vốn làm việc trong Tô phủ, tinh thông chuyện sản dục của phụ nhân. Mười sáu năm trước, đêm mùng bảy tháng ba năm Giáp Tị, nô tỳ phụng mệnh Hoàng hậu nương nương, đến lãnh cung, đỡ đẻ cho Vi Quý phi...」
「Lời của một con tiện tì già, sao có thể làm bằng chứng!」
Thục phi hét lớn ngắt lời.
「Ngoài nhân chứng, còn có vật chứng.」
Ta không nhìn Thục phi nữa, quay sang Lý m/a ma, 「Mở hộp ra.」
Ổ khóa rỉ sét được mở ra, bên trong đặt hai thứ.
Một tấm vải thô, trên đó là một hàng huyết thư:
「Hoa tuyệt bút, phó thác con cho Tô tỷ tỷ, chỉ nguyện con ta bình an khôn lớn.」
Thứ khác, là một miếng ngọc bội dương chi.
Đó là một trong những tín vật đính ước mà Vương Mạc khi còn là Thái tử đã bí mật tặng cho Vi Hoa.
Nhân chứng vật chứng đều có đủ.
Trong điện im lặng như tờ.
Ta nhìn Thục phi mặt xám như tro, giọng điệu lạnh lùng:
「Thục phi Chu thị, không kính linh vị Tiên đế, vu khống trung cung, phỉ báng hoàng tử, tâm địa đáng ch*t! Lôi xuống, trượng phật!」
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook