Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nam thần tượng hàng đầu bị bóc phốt đã kết hôn, thậm chí còn có một đứa con năm tuổi. Người hâm m/ộ bùng n/ổ, các trạm tỷ (trưởng fanclub) thức trắng đêm bỏ chạy. Còn tôi thì cạn lời, bởi vì tôi chính là đứa trẻ đó. Nam thần tượng ấy cũng chẳng phải bố tôi, mà là anh trai cùng mẹ khác cha của tôi. Lúc này, anh trai đang đứng trước mặt tôi, nhét th/uốc say xe vào trong viên kẹo bông rồi lừa tôi uống. Tôi nhăn mặt: "Tống Hành Chi, anh nhớ kỹ cho tôi, tôi còn nhỏ chứ không có ngốc!"
1
Tôi xuyên không vào trong sách, từ một cô bé tuổi teen nổi lo/ạn năm 15 tuổi xuyên thành một đứa trẻ vừa mới chào đời. Tôi trở thành một nhân vật không có trong nguyên tác, em gái khác cha của phản diện số 1. Để thay đổi vận mệnh anh trai bị bôi nhọ thanh danh rồi nhảy lầu t/ự s*t, tôi đành phải đi cùng anh ấy tham gia show thực tế về trẻ em.
"Không ăn, em không bị say xe."
"Ồ, vậy thì thôi." Tống Hành Chi nghe xong lập tức cất th/uốc đi.
Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói, là Triệu Kỳ: "Tống sư huynh, trẻ con vì không muốn uống th/uốc nên cái gì cũng nói ra được, anh phải kiên nhẫn một chút chứ."
Có bị sao không đấy? Anh có bị sao không? Tôi đã nói là không say xe mà.
Tống Hành Chi đảo mắt một cái: "Triệu Kỳ, em gái tôi không phiền anh bận tâm đâu."
Triệu Kỳ lộ vẻ mặt tổn thương trước ống kính, giọng điệu thất vọng: "Được, được rồi, sư huynh, tôi không có ý gì khác, nhưng đường xa như vậy, U U có chịu nổi không?"
Chỉ một câu nói, khiến sự phẫn nộ của cư dân mạng trong phòng livestream tăng vọt.
"C/ứu mạng, Tống Hành Chi trước ống kính mà đã ngang ngược như vậy sao?"
"Thắp nến cầu nguyện cho em gái Tống Hành Chi đi."
"Kỳ Tử, lòng tốt của anh phải mọc thêm răng đi!"
"Chương trình tại sao lại mời cái kẻ b/ắt n/ạt này? Kỳ Tử của tôi lại sắp bị b/ắt n/ạt rồi."
"Tôi đã nói mà, việc anh ta và em gái bị chụp được là do tự biên tự diễn để được lên chương trình này thôi."
"Mà này, trước giờ chưa từng nghe Tống có em gái, con bé này từ đâu chui ra vậy?"
Tống Hành Chi là nam thần tượng bước ra từ show tuyển chọn tài năng năm ngoái, còn Triệu Kỳ là sư đệ cùng công ty với anh ấy.
Triệu Kỳ vốn là một người vô danh trong làng giải trí, nhưng lại dựa hơi người chống lưng, cố tình giả vờ ngã trước ống kính, nói những lời m/ập mờ để ké fame Tống Hành Chi.
Tống Hành Chi lại là tính cách nóng nảy, sau khi ch/ửi thề với phóng viên chất vấn anh có hành vi b/ắt n/ạt hay không, anh hoàn toàn rơi vào bê bối cậy thế hiếp người, b/ắt n/ạt sư đệ, còn Triệu Kỳ thì phất lên như diều gặp gió, thu hoạch được một lượng fan cứng.
Hiện tại, Triệu Kỳ lại định giở lại chiêu cũ, tham gia show thực tế trực tiếp "Anh trai đến rồi", ghép cặp với một cậu bé người thường có biệt danh là Vải Thiều, dùng sự nóng nảy của Tống Hành Chi để làm nổi bật sự dịu dàng của mình, giẫm lên anh để thăng tiến.
Triệu Kỳ cười tươi rói, giọng điệu dịu dàng, cầm th/uốc say xe từng bước tiến về phía tôi: "Em gái à, không được tùy hứng đâu nhé."
Trong nguyên tác, lúc này Tống Hành Chi sẽ nổi cáu với Triệu Kỳ, bị ch/ửi lên hot search, trở thành bằng chứng thép cho việc anh b/ắt n/ạt người khác.
Vì vậy, tôi lập tức đ/è tay ông anh trai đang chuẩn bị nổi đoá lại, đứng dậy dõng dạc nói: "Trời nóng tính khí nóng, tôi không cười anh đừng có mà gây sự với tôi!"
Trên chiếc xe vốn đang ồn ào giờ chỉ còn lại tiếng ho sặc sụa của cậu anh trai người mẫu ở nhóm khác vì bị sặc nước.
Triệu Kỳ ch*t lặng, bốn đứa trẻ khác cũng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng m/ộ.
Trong lòng tôi không khỏi đắc ý, nhóc con, còn muốn đấu với tôi à, chỉ một câu thôi là trấn áp được anh rồi!
Nhưng không hiểu sao, Tống Hành Chi lại che mặt mình lại.
Tôi nói tiếp: "Tâm tôi thiện, sẽ không chiều hư những kẻ không biết tốt x/ấu!"
Ngay giây tiếp theo, miệng tôi đã bị Tống Hành Chi bịt lại, anh cúi đầu xin lỗi những người trên xe liên tục: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi không nên thả con bé ra ngoài."
Tôi vùng vẫy dữ dội: "Tống Hành Chi, anh nhớ kỹ cho tôi, sự kiên nhẫn của tôi là có giới hạn đấy."
Anh thì thầm bên tai tôi: "Em nói thêm một câu nữa, anh tịch thu điện thoại của em luôn."
Không được, cái đó không được, không có điện thoại thì tôi làm sao bắt kịp xu hướng thời đại, học những câu nói chất nhất của dân xã hội được.
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, uống sữa.
Cùng lúc đó, phần bình luận lại cực kỳ vui vẻ.
"Ha ha ha ha ha!"
"Em gái của Tống đúng là phong cách nổi lo/ạn thật!"
"Những câu nói nổi lo/ạn đã ch*t nay lại trỗi dậy trong tôi..."
"C/ầu x/in đấy, tôi sắp x/ấu hổ đến mức đào đất xây lâu đài rồi."
"Cô bé 5 tuổi mặt bánh bao nhảy lên tấn công đầu gối của mọi người."
"Cô bé 5 tuổi mặt bánh bao nghiêm túc: 'Tôi khuyên mọi người đừng quá đáng, nhớ kỹ, sự kiên nhẫn của tôi là có giới hạn đấy'."
Khi xe bắt đầu chuyển bánh, Tống Hành Chi dựa vào ghế ngủ thiếp đi, hàng lông mi dài che khuất đôi mắt, sát khí trên người cũng tan đi đôi chút.
Tống Hành Chi, người đàn ông không biết tốt x/ấu này, nếu không phải vì mẹ, tôi mới lười quản anh ấy.
Kiếp trước, bố mẹ tôi đã sớm ly hôn, không ai quản tôi, tôi lang thang khắp nơi ki/ếm ăn rồi sống sót đến năm 15 tuổi, nhưng những đứa trẻ không có bố mẹ rất dễ bị b/ắt n/ạt, tôi đành dựa vào những câu nói xã hội để hòa nhập vào nhóm nhỏ trong lớp, thoát khỏi vận mệnh bị b/ắt n/ạt.
Sau khi đột tử ngoài ý muốn, kiếp này tôi đã gặp được người mẹ dịu dàng.
Vì sự ngăn cản của bố ruột Tống Hành Chi, mẹ không dám gặp anh, chỉ dám âm thầm quan tâm anh từ xa. Việc mẹ và bố tôi gặp t/ai n/ạn xe hơi rồi cùng qu/a đ/ời cũng là vì muốn đi xem buổi biểu diễn của anh.
Lần đầu gặp Tống Hành Chi là ở hành lang bệ/nh viện, lúc đó anh lạnh lùng hất tay cảnh sát ra: "Liên quan quái gì đến tôi? X/á/c ch*t ai thích quản thì quản, đứa trẻ đó cũng không liên quan gì đến tôi."
Chúng tôi nhìn nhau, anh c/âm nín, không hiểu sao lại đổi ý thay bố mẹ tôi thu dọn hậu sự, rồi đưa tôi về nhà.
Là phản diện trong tiểu thuyết, show thực tế này chính là khởi đầu cho sự diệt vo/ng của anh, vốn dĩ tôi không hề muốn c/ứu anh, nhưng khi mẹ trút hơi thở cuối cùng, miệng vẫn còn lẩm bẩm tên anh.
Nếu Tống Hành Chi ch*t, mẹ sẽ rất buồn, nhưng tôi không ngờ Tống Hành Chi lại đáng gh/ét đến thế.
Lần đầu gặp tôi, anh đã bóp cằm tôi ngắm nghía không ngừng, nói: "Nhóc con, sao em lại tròn thế này? Giống như con thỏ b/éo vậy, mẹ em cho em ăn gì thế?"
Tôi tức gi/ận giẫm vào chân anh: "Đạo lý ở đời là tang thương, sống thì đừng có mà quá ngang ngược."
Anh cười đến mức suýt lăn ra đất: "Mẹ em chỉ dạy em mỗi câu này thôi à?"
Tôi cố gắng đ/è nén ham muốn cào ch*t anh, ghi vào lòng một khoản, không ngừng nhủ thầm nhiệm vụ chính của lần này là: C/ứu Tống Hành Chi, giẫm đạp Triệu Kỳ xuống đất mà chà xát.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
7
Bình luận
Bình luận Facebook