Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"A Dục, hôm nay thiếp thấy bên chân núi có con suối nhỏ, ngày mai chúng ta ra suối bắt cá nhé."
Thẩm Dục cười nhạt, mày mắt ôn nhu.
"Đừng ham chơi mãi, chúng ta sắp phải hồi kinh rồi."
"Thiếp khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, chẳng muốn về sớm thế đâu. A Dục, từ nhỏ đến lớn việc gì huynh cũng chiều thiếp, hãy ở lại chơi với thiếp thêm mấy ngày nữa đi. Đợi về cung, thiếp sẽ nói với Hoàng huynh là do thiếp mải chơi quên đường về, bảo đảm không để Hoàng huynh trách ph/ạt huynh đâu."
Cô nương ấy chu môi, nắm lấy cánh tay Thẩm Dục, nũng nịu lắc không ngừng.
Ý cười trong mắt Thẩm Dục càng đậm, cưng chiều điểm nhẹ vào trán cô nương.
"Chơi thêm ba ngày nữa, ba ngày sau nhất định phải khởi hành."
Cô nương kia lập tức cười tươi như hoa.
"A Dục là tốt nhất."
Hai người nói cười hớn hở, cùng nhau bước vào cổng phủ.
Gió đêm từng đợt thổi tới, thiếp không kìm được mà rùng mình một cái.
Lúc này mới gi/ật mình nhận ra, bản thân đã đứng ở góc khuất này hồi lâu từ lúc nào không hay.
Trời đã tối hẳn.
Thiếp xoa xoa đôi chân hơi nhức mỏi, lặng lẽ xoay người trở về nhà.
Thì ra đây mới là dáng vẻ vốn có của Thẩm Dục.
Khoác cẩm y, đội ngọc quan, đẹp đến mức như vị tiên giáng trần không vướng bụi trần.
Bên cạnh cũng là cô nương có thân phận tôn quý, kiều diễm hay cười như thế.
Thiếp bàng hoàng hiểu ra, vì sao chàng không muốn gặp thiếp nữa.
Trận tai ương ngục tù ấy, vì muốn để lại dòng giống mà phải thân cận với thiếp, còn cả những món ăn thức uống và y phục thô sơ thiếp làm...
Đối với chàng, đều là nỗi nh/ục nh/ã cả đời này chẳng muốn nhắc lại.
Đoạn đường trở về này đặc biệt dài dằng dặc.
Thiếp đi vài bước lại phải dừng lại thở dốc, cố gắng bình ổn nỗi đ/au x/é lòng trong lồng ng/ực.
Cuối cùng cũng về đến nhà.
Thiếp nhóm lửa, nấu bát cháo gạo tẻ đặc sánh thơm lừng.
Uống cạn cả bát, chân tay đều ấm lại, cơn đ/au cũng dần dịu đi.
Trước khi chợp mắt, thiếp nghĩ: Đã thế, vậy thì đừng gặp nhau nữa.
6
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Hôm nay, có tiếng gõ cửa vang lên.
Ngoài cửa là một nam tử dáng vẻ tùy tùng.
Hắn đ/á/nh giá thiếp từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói:
"Ngươi là Lý Tú Tú phải không? Công tử nhà ta sắp khởi hành rồi, mau thu xếp đồ đạc mà theo đi."
Thiếp lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Phiền huynh về nói với Thẩm công tử, Tú Tú xuất thân nơi thôn dã, sao xứng theo người về kinh thành?
"Nếu Thẩm công tử còn nhớ chút tình... chăm sóc trước kia của Tú Tú, thì hãy cho thiếp một trăm lượng bạc là được."
Nghe thiếp nói xong, sự chán gh/ét trên mặt tên tùy tùng càng rõ rệt, hắn cười nhạo:
"Đúng là con nhóc ng/u ngốc không biết trời cao đất dày, công tử trong lòng ngươi chỉ đáng giá một trăm lượng thôi sao?"
Giọng điệu thiếp vẫn bình thản như cũ:
"Tú Tú vốn chẳng có kiến thức gì, cầu mong không nhiều, một trăm lượng là đủ."
"Được, vậy ngươi chờ đó."
Tên tùy tùng phất tay áo, nghênh ngang bỏ đi.
Khoảng một canh giờ sau, hắn quay lại.
Ném cho thiếp một xấp ngân phiếu.
"Đây là hai trăm lượng. Sau này đừng bao giờ quay lại làm phiền công tử nhà ta nữa!"
Thiếp cất kỹ ngân phiếu, đến tiền trang đổi lấy một trăm lượng bạc mặt.
Đợi phụ thân uống rư/ợu về, thiếp đưa cho ông ta năm mươi lượng.
Nói với ông rằng thiếp sắp theo Thẩm Dục về kinh thành, sau này có tiền sẽ gửi về nhà.
Thấy tiền, mắt phụ thân sáng rực lên, vội vàng đưa tờ hộ tịch vẫn luôn giấu kín cho thiếp.
Có hộ tịch rồi, cuối cùng thiếp cũng có thể hoàn toàn thoát khỏi ông ta.
Sợ ông ta tỉnh rư/ợu phát hiện, thiếp vội vàng thuê xe ngựa, rời thành trong đêm.
Trước khi đi, thiếp để lại cho Phùng thẩm năm mươi lượng bạc, cảm tạ sự chăm sóc của bà bấy lâu nay.
Phùng thẩm không rõ sự tình, cũng tưởng thiếp theo Thẩm Dục rời đi.
Nắm ch/ặt tay thiếp, liên tục dặn dò:
"Tú Nhi, kinh thành không giống nơi này của chúng ta, quy củ nhiều, thị phi cũng lắm, con nhất định phải tự chăm sóc mình cho tốt."
Thiếp cố nén nỗi chua xót nơi cổ họng, gật đầu thật mạnh.
Xe ngựa ra khỏi thành, đi về phía Nam, lắc lư suốt một đêm.
Trời vừa hửng sáng, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa.
Dưới ánh ban mai, thiếp nhìn rõ người trên lưng ngựa chính là Thẩm Dục.
Chàng mặt trầm như nước, đuổi đến trước xe, nắm ch/ặt dây cương.
"Theo ta về."
Thiếp ngẩng đầu nhìn chàng, mỉm cười:
"Tú Tú lúc trước hầu hạ công tử chẳng qua chỉ vì tiền tài. Hôm qua, thị vệ của công tử đã cho rất nhiều tiền rồi, vậy thì từ biệt công tử tại đây thôi."
Ánh mắt chàng tối sầm lại, thúc ngựa tiến lên, lại nắm ch/ặt cổ tay thiếp.
"Thật sự chỉ vì tiền?"
Thiếp vẫn mỉm cười, "Nếu không thì Thẩm công tử cho rằng Tú Tú vì điều gì?"
Chàng nhìn thiếp không chớp mắt, như thể đang cố gắng tìm ki/ếm điều gì đó.
Một lúc lâu sau, chàng buông tay, nhếch môi cười với thiếp.
Dung mạo diễm lệ, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo.
"Hôm nay đã đi rồi, sau này đừng hòng quay lại tìm ta nữa."
Thiếp không chút do dự gật đầu: "Thẩm công tử yên tâm, Tú Tú tuyệt đối sẽ không làm phiền."
Nói xong, thiếp vung roj thúc xe.
Lồng ng/ực bỗng chốc đảo lộn, thiếp không nhịn được mà buồn nôn.
Thẩm Dục lập tức quay người lại.
"Nàng bị sao vậy?"
"Không có gì, ăn sáng hơi vội, đợi đến quán trọ nghỉ ngơi chút là ổn thôi."
Thiếp không dám nói thêm lời nào, cố nén cơn buồn nôn, đ/á/nh xe bỏ đi.
Khóe môi chàng động đậy, cuối cùng chẳng nói gì cả.
Xe ngựa càng đi càng xa, không còn nhìn thấy bóng dáng trên lưng ngựa kia nữa.
Thiếp thở phào một hơi dài.
Đã quyết định không bao giờ gặp lại, thì không cần để chàng biết về sự tồn tại của đứa trẻ.
Quãng đời còn lại, thiếp sẽ cùng con sống thật tốt.
7
Hôm nay là Lập xuân, thiếp dậy sớm ra chợ m/ua rau xuân, hẹ vàng, rau tề, hành non, tất cả đều thái thành sợi nhỏ.
Th!t nạc đã làm sốt từ hôm qua cũng thái sợi, xào chín cùng hẹ vàng.
Sau đó nhào bột, ủ bột, cán thành vỏ bánh mỏng như lụa rồi đem áp chảo.
Thiếp vội vàng cho tất cả thức ăn vào hộp cơm, ra khỏi nhà đi về phía thư viện ở phía Nam thành.
Đường không xa, lúc thiếp đến nơi vừa kịp lúc nghỉ trưa, các học tử đang tụ tập ăn cơm.
"Tướng công đợi lâu rồi phải không? Thiếp làm bánh xuân, chàng mau nếm thử lúc còn nóng đi."
Thiếp quen đường quen nẻo bước vào, đặt hộp cơm lên bàn của Tống Minh Viễn.
Các học tử bên cạnh lập tức vây quanh, xì xào bàn tán:
"Ta bảo sao từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, hóa ra là đệ muội lại mang cơm đến."
"Rau này thật tươi non, có thể chia cho chúng ta hai cái để đỡ thèm không?"
"Đúng vậy, đệ muội làm phúc đi."
Đối mặt với lời c/ầu x/in của họ, thiếp bật cười:
"Thiếp làm rất nhiều, mọi người cùng nếm thử đi."
Đám đông reo hò, tranh nhau gắp thức ăn.
Tống Minh Viễn lại ngăn họ lại, cầm đũa cuốn một cái."
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 8: Ngoại truyện (Góc nhìn của Yến Dung)
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook