Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Lâm Duệ cạy miệng tôi, mạnh bạo đổ chỗ nước đó xuống. Chất lỏng ấm nóng trôi xuống dạ dày, nhưng lại làm trái tim tôi đóng băng trong tức khắc. Từ nay về sau, tôi sẽ chỉ là một cái x/á/c không h/ồn, sống trong giấc mộng hư vô giống như Lý Linh Linh. Nhìn đôi mắt tôi dần mất đi tiêu cự, Lâm Duệ hài lòng mỉm cười.
Vài ngày sau, tôi bị hắn đưa đến khoa t/âm th/ần, ở ngay phòng bên cạnh Lý Linh Linh và trở thành bạn cùng bệ/nh với cô ấy. Thấy tôi trở nên như vậy, các đồng nghiệp cũ đều kinh hãi:
"Đang yên đang lành, sao tinh thần đột nhiên lại có vấn đề?"
Lâm Duệ ảm đạm nhìn, đưa tay xoa đầu tôi:
"Là lỗi của anh, gần đây cô ấy áp lực quá nên phải uống th/uốc liên tục."
"Anh không ngăn kịp, không ngờ cô ấy uống quá liều, gây tổn thương hệ th/ần ki/nh."
Đồng nghiệp nghe xong thở dài, nhìn Lâm Duệ đầy cảm thông. Lâm Duệ không mảy may để ý, ánh mắt nhìn tôi vẫn thâm tình như thuở nào:
"Nhưng không sao cả, dù có thành ra thế này, cô ấy vẫn là Tiêu Tiêu của anh, anh sẽ chăm sóc cô ấy cả đời."
Chẳng bao lâu, chuyện Lâm Duệ tình sâu nghĩa nặng đã lan truyền khắp bệ/nh viện. Thậm chí còn bị đăng lên mạng, khiến vô số người rơi lệ. Bố tôi cũng ngày càng ưng ý anh ta, còn có ý định sau khi nghỉ hưu sẽ tiến cử anh ta làm Viện trưởng. Trong phút chốc, Lâm Duệ trở nên đắc ý vô cùng. Hắn đã có được tất cả, chỉ là đã mất đi tôi.
Ngày hôm đó, Lâm Duệ đang khám bệ/nh cho bệ/nh nhân thì cảnh sát đột ngột xông vào:
"Lâm Duệ, chúng tôi nhận được tin báo, anh bị tình nghi phạm tội mưu sát, mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến."
09
Lâm Duệ giả vờ bình tĩnh, rửa tay sạch sẽ rồi đi theo cảnh sát. Trước khi đi, hắn còn cười nói với trợ lý:
"Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó thôi, tôi đi ra ngoài một chút, giải thích rõ ràng là về ngay."
Trên đường đi, hắn liên tục hồi tưởng lại mọi chuyện đã qua. X/á/c định không có sơ hở gì mới hơi yên tâm. Bố tôi đang ngồi đợi hắn ở đồn cảnh sát. Nhìn thấy bố, Lâm Duệ chùng lòng xuống, kinh ngạc hỏi:
"Bố vợ? Sao bố lại ở đây? Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Bố nhìn hắn lạnh lùng, không nói lời nào. Tôi chậm rãi bước ra từ sau lưng bố. Nhìn thấy sự k/inh h/oàng trong đáy mắt Lâm Duệ, tôi cảm thấy vô cùng hả hê.
"Lâm Duệ, chuyện gì xảy ra thì trong lòng anh tự hiểu rõ."
Lâm Duệ lảo đảo, sau khi trấn tĩnh lại bắt đầu diễn tiếp:
"Tiêu Tiêu, bệ/nh của em khỏi rồi sao?!!"
"Tốt quá! Em khỏi bệ/nh sao không nói với anh? Làm anh lo lắng suốt."
Tôi cười gật đầu:
"Đừng vui mừng quá sớm, còn một người nữa cũng khỏi bệ/nh rồi."
Vừa dứt lời, Lý Linh Linh cũng bước ra đứng cạnh tôi, nhìn Lâm Duệ im lặng không nói. Đến lúc này, Lâm Duệ không thể diễn tiếp được nữa.
"Nguyễn Tiêu Tiêu, cô dám đùa giỡn tôi?!!"
"Đúng vậy, chính là đang đùa giỡn anh đấy, có bản lĩnh thì anh lại cho tôi uống th/uốc lần nữa đi."
Không lâu sau khi bị Lâm Duệ bắt đi, bố đã phát hiện ra sự bất thường của tôi. Ông âm thầm tìm người liên lạc với tôi và lén tráo đổi chỗ th/uốc trong tay Lâm Duệ. Lâm Duệ không hề hay biết, thứ hắn ép tôi uống thực chất chỉ là dung dịch dinh dưỡng bồi bổ cơ thể. Còn về mọi chuyện sau đó, tất cả đều là diễn kịch.
Tranh thủ lúc Lâm Duệ không chú ý đến tôi, cùng với sự thuận tiện khi ở chung phòng với Lý Linh Linh, tôi cuối cùng đã chữa khỏi cho cô ấy. Ngay trước mặt Lâm Duệ, tôi nộp tất cả bằng chứng phạm tội của hắn cho cảnh sát. Bao gồm cả hai đoạn video giám sát mà hắn tưởng rằng đã xóa sạch.
"Đồ ngốc, anh cứ tưởng mình nắm quyền kiểm soát tất cả, nhưng lại không biết mọi thứ đều nằm trong tay tôi."
Lâm Duệ tức đến n/ổ đom đóm mắt, h/ận không thể lao lên đ/á/nh tôi. Đáng tiếc, hắn bị cảnh sát đ/è ch/ặt, không làm được gì, chỉ có thể tức gi/ận trừng mắt.
Chứng cứ rành rành, Lâm Duệ nhanh chóng bị kết án tù vì tội cố ý gi*t người. Đợi chờ hắn phía trước chính là án tử. Sau khi nhập tù, hắn gào thét đòi gặp tôi. Tôi chưa một lần nào đến thăm. Trước khi hắn chịu án t//ử h/ình, tôi nghe tin Lâm Duệ đã phát đi/ên. Hắn không dám đối mặt với cái ch*t, không biết lấy đâu ra một loại th/uốc khác, uống cạn vào bụng.
Nghe những điều này, lòng tôi tĩnh lặng như mặt hồ. Dù sao hắn cũng đã chịu trừng ph/ạt, là ch*t trong đ/au đớn hay phát đi/ên rồi mới ch*t, đối với tôi không có gì khác biệt.
Sau khi Lý Linh Linh bình phục, cô ấy không quay về ngôi làng nhỏ đó nữa. Cô ấy nói đó là nơi đ/au thương, cô ấy không muốn trở lại. Để cảm ơn tôi, cô ấy trực tiếp thuê một căn nhà gần nhà tôi, kiên quyết đòi làm bảo mẫu cho tôi. Tôi dở khóc dở cười, bày tỏ không cần cô ấy làm như vậy. Trải qua bao nhiêu đ/au khổ, cô ấy nên thoát khỏi bóng m/a của Lâm Duệ để giành lấy tự do. Tôi cũng vậy.
Lý Linh Linh suy nghĩ một chút, v/ay tôi một số tiền để mở một cửa tiệm nhỏ. Kinh doanh rất phát đạt. Khi mở cửa hàng thứ hai, cô ấy mời tôi đi ăn. Sau vài tuần rư/ợu, Lý Linh Linh đỏ mặt cảm ơn tôi:
"Tiêu Tiêu, cậu là quý nhân cả đời của tớ. Nếu không gặp cậu, tớ sẽ cứ sống u mê như vậy cả đời."
Tôi giơ ly rư/ợu lên chạm cốc với cô ấy:
"Tớ cũng vậy, nếu không có cậu, tớ sẽ không nhìn thấu bộ mặt thật của gã tồi đó, và sẽ bị hắn ăn sạch đến không còn mảnh giáp."
Nói xong, hai chúng tôi nhìn nhau mỉm cười. Không biết từ bao giờ, chúng tôi đã trở thành bạn thân cả đời.
Chương 64: Cậu đã làm gì tôi?!
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook